Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1544: Định Quốc

Trước Tiếp

Chu gia

Từ sau khi Cẩn Ngôn quay về truyền tin là trong lòng Trúc Lan cứ thấp thỏm mãi không yên, không ngờ Thư Nhân lại tiến cung, tiến cung vào lúc này, còn đi một mình sẽ khiến sự chú ý của toàn bộ Kinh Thành đổ dồn vào Thư Nhân mất. Mới nghĩ thôi đã thấy ghê rồi!

Chu lão đại sốt ruột đi qua đi lại:

- Mẹ ơi, cha đã tiến cung một canh giờ rưỡi rồi mà sao trong cung vẫn chưa truyền tin gì về thế này?

Trong lòng Trúc Lan có rất nhiều suy đoán nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ bình tĩnh như thường:

- Lão Đại, con ngồi xuống cho mẹ.

Chu lão đại không thấy trong cung báo tin nên ngồi không yên, ngồi xuống cứ như bị kim đâm vậy, nhưng khi đối diện với ánh mắt của mẹ, hắn đành ngoan ngoãn ngồi xuống.

Trúc Lan cúi đầu nhìn bàn tay của mình, bây giờ cô đã hiểu tại sao lại có người thích cầm chuỗi ngọc vân vê rồi, bây giờ cô cũng muốn cầm, có thứ gì đó trong tay sẽ khiến cô bình tĩnh hơn.

Ngoài Chu lão đại, những thành viên khác của Chu gia không đi làm ở nha môn thì cũng đi học. Vì vậy Chu lão đại không có huynh đệ nào để thương lượng cả.

Qua một khắc đồng hồ, Chu lão đại không nhịn nổi nữa bèn hỏi:

- Mẹ ơi, có cần kêu nhị đệ và ngũ đệ về không?

Trúc Lan trừng mắt:

- Kinh Thành vốn đang chú ý Hầu phủ chúng ta mà con còn làm quá lên kêu hai đứa nó về nhà, bộ con chê người ngoài đồn đãi ít à?

Chu lão đại ngậm miệng lại, nhưng không hiểu sao trong lòng hắn thấy bất an quá!

Trúc Lan nhắm mắt lại không thèm nhìn con cả nữa, cảm xúc của nó sẽ ảnh hưởng tới cô.

   -

Lễ Bộ

Xương Nghĩa cũng ngơ ngác, đã tiễn mấy tốp người tới hỏi thăm tin tức rồi mà hắn nào biết gì đâu.

Liễu đại nhân cứ muốn nói lại thôi, Xương Nghĩa nhìn mà phát bực:

- Ta thật sự không biết gì hết.

Liễu đại nhân tin, ông ấy cũng xem như hiểu một chút tính cách của ông sui tương lai nhưng vẫn muốn hỏi thăm một chút:

- Hầu gia không tiết lộ cái gì sao?

Xương Nghĩa lắc đầu, nói:

- Không có, hôm qua muội phu ta về tới Kinh Thành, từ tối hôm qua tới nay ta vẫn chưa gặp cha ta lần nào, sáng nay lại không đi cùng nhau nên chưa có dịp nói chuyện.

Trong lòng Liễu đại nhân lấy làm tiếc, lại nói:

- Chắc là chuyện tốt nên mới mời Hầu gia vào cung vào lúc này. Thái Thượng Hoàng coi trọng Hầu gia quá!

Xương Nghĩa nhếch môi, chắc chắn cha hắn không muốn kiểu coi trọng này đâu. Haiz, hắn lo cho cha quá, trong cung không truyền ra chút tin tức nào, khiến lòng hắn thấp thỏm không yên.

Ngoài cung có đủ loại suy đoán, còn trong cung Chu Thư Nhân hết ăn lại vào nhà vệ sinh rồi vác vẻ mặt cứng đờ nhìn Thái Thượng Hoàng chìm vào giấc ngủ. Thái Hậu cũng đi nghỉ, trong tẩm điện chỉ còn lại anh và Hoàng Thượng, mà Hoàng Thượng thì đang nghỉ ngơi, đúng là muốn chửi bậy mà. Anh không những không thể ra khỏi cung mà còn bị giữ lại trong tẩm điện.

Chu Thư Nhân liếc về phía Trương công công đang đứng canh cửa, anh muốn ra ngoài. Haiz, vì ác mộng mà bệnh tình của Thái Thượng Hoàng càng ngày càng nặng nhất quyết đòi giữ anh lại để tìm cảm giác an toàn.

Chỉ là... Chu Thư Nhân híp mắt, anh tin những gì Thái Thượng Hoàng mơ thấy là thật. Nếu không có anh, triều đình sẽ thật sự như cảnh trong mơ. Những điều Thái Thượng Hoàng kể vẫn chưa phải nghiêm trọng nhất, nhiệt độ không khí khác thường sẽ làm lương thực luôn thiếu hụt, không có những chính sách đúng đắn cộng thêm việc nơi nơi thiếu thốn lương thực thì mạng sống bị đe dọa nên tất nhiên người ta sẽ muốn liều một lần. Kéo theo đó là chiến tranh, phản loạn,...

Chu Thư Nhân thở dài một hơi, đến lúc đó có lẽ toàn bộ vương triều sẽ đi tới diệt vong, thây phơi khắp chốn, chỉ nghĩ thôi đã khiến người ta thấy áp lực rồi. Huống chi là Thái Thượng Hoàng nằm mơ thấy. Thái Thượng Hoàng quan tâm giang sơn như vậy, cảnh trong mơ lại chân thật cỡ này. Ngài ấy không bệnh nặng mới là lạ!

Hoàng Thượng vẫn chưa đi vào giấc ngủ, lỗ tai giật giật, ngài mở mắt ra thì thấy vẻ mặt Chu hầu đăm chiêu, bèn hỏi:

- Sao Chu hầu gia lại thở dài?

Chu Thư Nhân đáp: - Ngày mai thần có thể tiến cung mà, bây giờ không biết cả Kinh Thành đang bàn tán như thế nào về thần nữa.

Hoàng Thượng nhìn thoáng qua phụ hoàng đã ngủ. Đừng nói là phụ hoàng mệt mỏi từ thể xác đến tinh thần, đến ngài nghe kể về ác mộng của phụ hoàng xong cũng bị dọa. Hoàng Thượng suy nghĩ cẩn thận, nếu như không có Chu hầu gia thì có khi cảnh trong mơ của phụ hoàng sẽ trở thành sự thật. Ngài giật mình toát mồ hôi lạnh cả người, đừng nói là phụ hoàng không cho Chu hầu gia rời đi để tìm cảm giác chân thật mà đến ngài cũng muốn giữ người lại để yên lòng.

Hoàng Thượng nói: - Trẫm sẽ phái người thông báo cho Chu hầu phủ, nếu khanh mệt thì ngủ lại đây đi.

Chu Thư Nhân: "..."

Anh không muốn nói thêm nữa, rõ ràng là Hoàng thượng đã hạ quyết tâm không cho anh đi rồi.

Hoàng Thượng lại nói:

- Ngày mai, sau khi đại sư của Hộ Quốc Tự xem tướng cho Hầu gia xong là Hầu gia có thể về.

Chu Thư Nhân: "..."

Anh hết đường trốn rồi, mắc mệt thật.

Trong tẩm điện, Chu Thư Nhân ngồi trên giường nhỏ không nhịn được co người lại, cuối cùng không ngồi yên được nữa, dứt khoát buông thả bản thân. Anh kéo cái gối bên cạnh tới rồi nằm xuống, thích làm gì thì làm đi, anh không quan tâm nữa, ngủ.

Hoàng Thượng: "..."

Trương công công mới nhếch môi đã vội vã cúi đầu, vị trí của Chu hầu gia trong lòng hắn lại tăng cao. Bây giờ hắn phục Chu hầu gia sát đất.

Thái Tử còn chưa biết tình hình trong tẩm điện, cậu ta muốn đứng chờ ngoài tẩm điện mà mấy vị thúc thúc đã rời đi rồi. Cậu ta cũng không hiểu tại sao Hoàng gia gia lại mời Chu hầu gia tiến cung.

 

Buổi tối, những thành viên Chu gia đi làm ở nha môn đã về, đều ở chủ viện, đám người Xương Nghĩa ngơ ngác nghe mẹ nói chuyện. Xương Nghĩa không khỏi xác nhận lại lần nữa:

- Mẹ, mẹ nói là tối nay cha ngủ lại trong cung à?

Trúc Lan đáp: - Ừ.

Xương Trí nuốt nước miếng, nói:

- Mẹ, vậy còn Thái Thượng Hoàng?

Trúc Lan nghiêm mặt:

- Thái Thượng Hoàng đã tỉnh, thái y nói cần phải nghỉ ngơi đàng hoàng.

Xương Trí đã hiểu, tức là Thái Thượng Hoàng không sao cả. Thế nhưng nếu không phải dặn dò trăn trối thì tại sao không chịu thả cha hắn ra cung chứ!

Minh Vân hỏi: - Bà nội ơi, vậy tiểu cô trượng có rời cung không?

Trúc Lan lắc đầu, trả lời:

- Không có, vẫn còn trong cung. Thôi đủ rồi, các con đừng tụ lại ở chỗ mẹ nữa, ai làm việc nấy, về hết đi.

Chu lão đại không chịu đi, nói:

- Mẹ ơi, con và Lý thị ở lại với mẹ nhé.

Trúc Lan phất tay:

- Không cần, các con về đi.

Cô có hỏi Trương công công tại sao Thư Nhân lại ở lại trong cung, Trương công công chỉ cười, còn an ủi cô là chuyện tốt, cuối cùng lịch sự khách sáo rời đi. Cô nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra được là chuyện tốt gì, thăng quan tiến chức là không thể nào mà Thái Thượng Hoàng lại không sao hết thì có thể là chuyện tốt gì được chứ? Đừng nói là thành thầy của Thái Tử đấy nhé, chuyện này mà cũng xem như chuyện tốt à? Cô chỉ cảm thấy phiền thôi, cộng thêm việc hoàng thất hay nói chuyện không giữ lấy lời nữa.

Đêm nay có rất nhiều người ngủ không yên, mấy Vương gia trong cung lại càng ngơ ngác hơn, Chu Thư Nhân ở lại tẩm điện canh chừng phụ hoàng, trong khi Thái Tử còn chưa có đãi ngộ đó. Đừng lấy cớ là thân thích. Xí, chỉ là họ hàng chẳng biết xa tới cỡ nào thôi.

Đối mặt với câu hỏi của mấy vị ca ca, vẻ mặt Dung Xuyên cứng đờ trả lời:

- Các ca ca đừng làm khó đệ, đệ thật sự không biết.

Hắn cũng hết hồn có được không, từ lúc phụ hoàng tỉnh, ngoại trừ Hoàng Thượng thì người không gặp thêm đứa con trai nào nữa, chỉ gặp mỗi nhạc phụ thôi. Đã thế còn giữ nhạc phụ lại, đúng là kỳ quái!

Chu Thư Nhân đã thay sang quần áo bình thường mang từ nhà tới, anh thật sự không ngờ đời này lại có dịp ngủ cùng một phòng với Thái Thượng Hoàng. Tuy nhiên giường nhỏ ngủ không được thoải mái cho lắm.

Hôm sau, đại sư của Hộ Quốc Tự âm thầm vào cung, lúc này Thái Tử mới được vào tẩm điện, Tuệ Tâm đại sư của Hộ Quốc Tự nghe xong yêu cầu thì ngạc nhiên hỏi:

- Thái Thượng Hoàng, ngài từng bảo bần tăng xem tướng cho Chu hầu gia rồi mà. Sao phải xem lại chứ?

Từ lúc gặp lão hòa thượng Chu Thư Nhân cứ thấy thấp tha thấp thỏm, bây giờ thì yên tâm rồi. Không ngờ Thái Thượng Hoàng lại lén xem tướng cho anh!

Hôm qua Thái Thượng Hoàng ngủ khá ngon nên sắc mặt đỡ tái nhợt hơn nhiều, ngài nói:

- Gần đây trẫm luôn nằm mơ thấy ác mộng, trong giấc mộng của trẫm không có Chu hầu gia. Xin đại sư hãy xem cho Chu hầu đi!

Tuệ Tâm đại sư nghe kể về giấc mơ của Thái Thượng Hoàng xong thì quay đầu nhìn Chu hầu gia, lần trước chỉ xem bằng ngày sinh bát tự, lần này mới được xem tướng mạo, lão im lặng một hồi mới lên tiếng:

- Bần tăng tính không sai, Chu hầu gia định quốc an bang.

Chu Thư Nhân: "..."

Sao đại sư tính nhanh gọn lẹ vậy, mà chỉ có thế thôi à?

 

Trước Tiếp