Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1543: Giấc Mơ Và Bất An

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân nơm nớp lo sợ ngồi xe ngựa tiến cung, suốt cả đường đi Trương công công chỉ im lặng, lúc này không ai dám tiết lộ tin tức gì, mà tốt nhất là cũng đừng hỏi thăm. Anh biết rõ thế, nên không dám hỏi, nhắm mắt lại trong đầu nghĩ đến tất cả những trường hợp có thể xảy ra, sau đó tìm từ để dễ đối đáp với những lời Thái Thượng Hoàng có thể sẽ nói!

Đến cửa cung, Chu Thư Nhân phát hiện chỉ có một mình anh, loại cảm giác được đối xử đặc biệt này không khiến anh thấy vui vẻ chút nào, anh thà không có loại vinh hạnh ấy!

Đi thẳng tới tẩm điện của Thái Thượng Hoàng, Chu Thư Nhân thấy đám người Tề Vương đang quỳ mà Thái Tử thì quỳ ở đầu hàng.

Chu Thư Nhân: "..."

Đừng hù anh chứ, đừng nói là người đi rồi nhé?

Cũng may là đi vào tẩm điện, anh thấy Thái Thượng Hoàng đang ngồi dựa lên đệm, Hoàng Thượng ngồi ở mép giường, bên còn lại là Thái Hậu. Không biết Thái Hậu đã gạt đi bao nhiêu nước mắt mà đôi mắt ỏ bừng rồi.

Chu Thư Nhân nhanh chóng chào hỏi:

- Tham kiến Thái Thượng Hoàng, tham kiến Hoàng Thượng.

Thái Thượng Hoàng giơ tay, nói:

- Bình thân!

Chu Thư Nhân vô tình nhìn thoáng qua sắc mặt của Thái Thượng Hoàng, mặt mũi tái nhợt, cảm giác này không tốt chút nào. Được ngồi nên Chu Thư Nhân cẩn thận ngồi xuống, chỗ này cách giường rất gần.

Thái Thượng Hoàng ho khan một tiếng, Hoàng Thượng lập tức đưa nước, Thái Thượng Hoàng uống xong, mới mở miệng nói:

- Thư Nhân à, trẫm không còn nhiều thời gian nữa.

Chu Thư Nhân: "..."

Nói thế thì biết tiếp lời kiểu gì!

Hoàng Thượng vội đáp:

- Phụ hoàng, phụ hoàng sẽ khỏe lại thôi, sẽ không sao đâu.

Thái Thượng Hoàng giơ tay lên, nói:

- Gần đây ta bệnh nặng, cứ hay ngủ mơ mơ màng màng, mơ thấy rất nhiều chuyện, những chuyện trải qua trong giấc mơ đó quá chân thật và chân thật đến nỗi ta chỉ muốn được tỉnh lại.

Chu Thư Nhân giật thót tim, có thể thấy được chuyện trong mơ tác động rất mạnh đến Thái Thượng Hoàng, đến mức ngài không tự xưng "trẫm" nữa mà xưng thẳng là "ta", anh an ủi:

- Mơ đều là ngược lại thôi.

Thái Thượng Hoàng không hé răng mà đưa mắt nhìn thẳng vào Chu Thư Nhân, vốn vừa đổ bệnh nặng nên thoạt nhìn ngài u ám hơn rất nhiều. Khi nhìn chằm chằm người khác như thế trông rất đáng sợ.

Hoàng Thượng sững người, lại nhìn thoáng qua Chu Thư Nhân, khẽ gọi:

- Phụ hoàng.

Thái Thượng Hoàng thu hồi ánh mắt, sau lưng Chu Thư Nhân toát mồ hôi.

Thái Thượng Hoàng im lặng một hồi mới mở miệng nói tiếp:

- Trong giấc mơ của trẫm không có Thư Nhân, trong giấc mơ đó trẫm ra đi rất sớm, nhưng trẫm vẫn mơ thấy cảnh Hoàng Thượng tại vị giống như bây giờ.

Chu Thư Nhân: "..."

Im lặng là vàng, cứ im lặng tiếp là được, đừng có hù người ta như vậy chứ.

Hoàng Thượng cau mày:

- Phụ hoàng, mơ chỉ là mơ thôi.

Thái Thượng Hoàng giơ tay lên, tiếp tục nói:

- Trẫm mơ thấy cuộc chiến năm ngoái rất thảm khốc, quốc khố không có bạc, tướng sĩ không được đổi giáp mới, không đủ lương thảo. Mặc dù vẫn thắng nhưng lại thắng rất thảm, tướng sĩ chết trận gần một nửa, từ thôn cho tới huyện thành đâu đâu cũng treo cờ tang.

Trong lòng Chu Thư Nhân biết rõ, cái Thái Thượng Hoàng kể chắc là những chuyện xảy ra khi không có sự tồn tại của anh. Thật sự không ngờ Thái Thượng Hoàng lại mơ thấy những chuyện này.

Thái Thượng Hoàng vừa kể mà trong lòng vẫn chưa hết sợ hãi:

- Đây vẫn chưa phải chuyện thảm nhất, năm ngoái lũ lụt, sản lượng lương thực thu hoạch được trên cả nước giảm mạnh, dẫn đến thiếu thốn lương thực. Triều đình vừa không có bạc lại vừa không có lương thực, cả nước rơi vào bầu không khí nặng nề và có rất nhiều người bỏ mạng.

Chu Thư Nhân nghe đến đó thì hiểu hết rồi, đây nào phải lời dặn dò trăn trối gì, mà là trong lòng Thái Thượng Hoàng vẫn còn thấy sợ nên mới muốn gặp anh, muốn chứng minh những điều trong mơ là giả.

Con ngươi Hoàng Thượng co lại, cho dù ngài biết những chuyện trong mơ là giả, nhưng ngài vẫn không dám tưởng tượng. Nếu đúng như những gì phụ hoàng kể, đừng nói là những dã tâm của ngài, có thể giữ được quốc gia đã là may rồi.

 

Chu Thư Nhân đứng dậy, nói:

- Thái Thượng Hoàng, thần vẫn tin rằng chuyện trong mơ là giả, nếu thật sự để ý thì không bằng nói đó là lời cảnh báo. Cảnh báo tầm quan trọng của lương thực, cảnh báo nhiệt độ không khí không bình thường và triều đình nên có nhiều biện pháp chuẩn bị hơn.

Thái Thượng Hoàng ra hiệu cho Chu Thư Nhân ngồi xuống, mắt ngài chưa từng rời khỏi Chu Thư Nhân. Vì sao ngài sợ giấc mơ này, là vì lúc ngài chưa thoái vị cũng từng năm mơ như thế, lúc ấy cũng thấy chân thật như lần này, điểm giống nhau là không có giấc mơ nào có Chu Thư Nhân.

Điều này càng khiến Thái Thượng Hoàng nhận định Chu Thư Nhân hộ quốc, Chu Thư Nhân đưa ra rất nhiều chính sách hay, quốc khố có bạc, cho dù là cuộc chiến năm ngoái hay là chuyện thiếu lương thực thì Chu Thư Nhân đều dẫn dắt Hộ Bộ xử lý vô cùng tốt và không có chuyện nào là thiếu đóng góp của Chu Thư Nhân.

Thái Thượng Hoàng kích động nắm tay áo của Chu Thư Nhân:

- Thư Nhân à, ngày mai đại sư ở chùa Hộ Quốc vào kinh, khanh và ta cùng gặp đại sư đi.

Ngài đã tính cho Chu Thư Nhân rồi, nhưng trải qua vài cơn ác mộng quá chân thật khiến lòng ngài thấy bất an nên ngài muốn tính kỹ lại lần nữa.

Chu Thư Nhân dựng tóc gáy, không, anh từ chối, cái anh và vợ sợ nhất là tìm thầy đoán mệnh. Bởi, họ sợ bị phát hiện ra cái gì đó!

Chu Thư Nhân cố gắng giữ giọng điệu bình thản, nhếch môi nói:

- Để thần ở lại trong cung thì không thích hợp đâu.

Thái Thượng Hoàng vẫn không buông tay, Chu Thư Nhân kéo kiểu gì cũng không giật tay áo lại được, đúng là cạn lời, sợ anh bỏ chạy hay gì?

Hoàng Thượng nói: - Không sao, để Tần Vương ở cùng khanh là được.

Ngài cảm nhận được sự bất an của phụ hoàng, từ lúc phụ hoàng tỉnh dậy vẫn không chịu nói gì với ngài, tới khi Chu hầu gia đến mới chịu nói chuyện, có thể thấy phụ hoàng coi trọng Chu Thư Nhân đến mức nào. Ngài cũng biết phụ hoàng bảo ngài ngày mai mời đại sư đến là để làm gì, phụ hoàng bị giấc mơ đó ảnh hưởng nên muốn xem tướng lại cho Chu hầu gia.

Chu Thư Nhân: "..."

Xin lỗi, hai người thì không sao chứ người có sao là anh đây nè. Bí mật anh che giấu biết bao lâu nay, anh không muốn bị vạch trần đâu. Chỉ mới nghĩ thôi đã thấy lạnh toát sống lưng rồi!

Nhưng thảm hơn nữa là anh còn phải giả vờ bình tĩnh, không thể để lộ bất kỳ phản ứng quá khích nào!

Bên ngoài tẩm điện, ánh mắt Tề Vương và Sở Vương dừng trên người Tần Vương, bọn họ rất vui khi phụ hoàng đã tỉnh nhưng ai ngờ phụ hoàng không thèm gặp họ mà lại mời Chu hầu gia tới. Dung Xuyên cũng ngơ ngác, hắn muốn biết tại sao phụ hoàng lại mời nhạc phụ lắm chứ, không phải để nói lời trăn trối vì thái y nói phụ hoàng tỉnh là dấu hiệu tốt, tức là phụ hoàng sẽ không sao cả. Thế thì mời nhạc phụ tiến cung làm gì?

Lương Vương thì lại nửa quỳ nửa nghỉ, hắn ta đã quyết định một khi phụ hoàng ra đi thì hắn ta cũng sẽ đi theo. Trước khi tiến cung hắn ta đã sắp xếp hậu sự ổn thỏa rồi, ai ngờ quanh đi quẩn lại phụ vẫn có thể sống tiếp, hắn ta cũng có thể sống, suy nghĩ một hồi hắn ta không khỏi đưa mắt nhìn lão Ngũ. Hắn ta nghĩ thầm, nếu hắn ta có nhà vợ như Chu hầu gia thì... Haiz, mà thôi, thắng làm vua thua làm giặc, hắn ta cần gì nghĩ tiếp kia chứ!

 

Tại điện bên cạnh, Tuyết Hàm đang chịu đựng ánh mắt của các tẩu tử, nàng ngạc nhiên không kém, nàng cũng muốn biết tại sao cha lại tiến cung mà!

Hoàng Hậu nắm tay Tần vương phi với vẻ thân thiết, nói:

- Hôm nay xem như bổn cung đã biết phụ hoàng và Hoàng Thượng coi trọng Chu hầu gia đến mức nào rồi.

Sốc chứ, nàng ta hoàn toàn không ngờ sẽ mời Chu hầu gia tiến cung, còn ở lại lâu như thế, hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ rời đi. Con trai nàng ta là Thái Tử, theo những gì nàng ta nghe báo lại thì đến Thái Tử còn chưa được vào tẩm điện.

Hoàng Hậu tự biết sức khỏe của mình, cũng biết rõ thái độ của Hoàng Thượng đối với các thế gia ở hậu cung. Vì vậy nàng ta hoàn toàn để mắt đến Huệ phi, bởi vì nàng ta biết rõ nếu mình không ra tay thì Hoàng Thượng cũng sẽ tự mình ra tay. Thế thì cần gì phải làm bẩn tay mình chứ?

Toàn bộ tâm trí nàng ta đều dồn lên người Thái Tử, không thể quá thân thiết với nhà ngoại, nay lại thấy rõ sự coi trọng của phụ hoàng và Hoàng Thượng dành cho Chu hầu gia, nàng ta phải tính toán cho Thái Tử thôi.

Tuyết Hàm lại cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đang nhìn mình, nàng không thấy vui vẻ chút nào, ngược lại còn thấy sống lưng lạnh toát, nàng không sợ thu mình quá sẽ bị người khác lãng quên bởi chỉ sợ bị người ta nhớ tới. Ấy vậy mà rõ ràng, vì cha nên nàng bị để ý rồi!

Trước Tiếp