Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vẻ mặt của Chu Thư Nhân trông mệt mỏi lắm, anh xoa đôi tay lạnh lẽo vào nhau, bảo đám nha hoàn trong phòng lui ra ngoài hết, rồi mới nhỏ giọng nói:
- Thái thượng hoàng bị cảm nặng lắm.
- Sao anh biết được chuyện này?
Chu Thư Nhân lại nói nhỏ hơn:
- Dung Xuyên từ chùa Hộ Quốc về rồi, nó sai người nói cho anh biết là nó đã tiến cung.
Trúc Lan giật thót: - Sao tự nhiên lại bệnh nặng chứ?
- Dạo này anh chẳng nhận được tin tức gì của Thái thượng hoàng cả, tiến cung cũng không gặp được ngài, chắc là ngài bệnh lâu rồi, bây giờ bệnh trở nặng nên không giấu được nữa.
Trúc Lan bảo Chu Thư Nhân đi thay quần áo, cô đi theo vào trong phòng nói:
- Loan truyền khắp Kinh Thành chưa?
- Ngày mai ai nên biết sẽ biết hết thôi.
Trúc Lan nghĩ thầm, Thái thượng hoàng đã thoái vị nhiều năm, không ảnh hưởng nhiều đến triều đình, người thật sự bị ảnh hưởng là các vị vương gia - Thái hậu - hai nhà Ninh Vinh. Cô chợt nghĩ đến Vinh gia, nói:
- Có cần nói chuyện này cho Tứ cữu cữu biết không?
Chu Thư Nhân thở dài, nói:
- Có giấu được đâu. Sau chuyện Minh Đằng lần trước cho thấy Tứ cữu cữu có nguồn tin của riêng mình rồi, không phải chúng ta muốn giấu là có thể giấu được.
Trúc Lan: - Vậy ngày mai nói cho Tứ cữu cữu biết luôn đi.
- Đành vậy.
Trúc Lan đột nhiên nói:
- Lương vương vừa mới khỏe lên, Thái thượng hoàng lại bệnh nặng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến phủ Lương vương.
Chu Thư Nhân: - Thái thượng hoàng càng già càng dễ mềm lòng, lần trước gặp ngài ấy, ngài ấy còn nói rất nhiều chuyện về Lương vương.
- Dù sao cũng là cha con mà.
Đêm nay Kinh Thành rất không bình yên, thậm chí có không ít nhà phái người đi theo sát động tĩnh ở hoàng cung, tránh cho trong cung đánh chuông mà bọn họ lại phản ứng chậm chạp, đa phần người ta cho rằng lần này Thái thượng hoàng sẽ không qua khỏi.
Chu Thư Nhân cũng mất ngủ cả đêm, Thái thượng hoàng có ơn tri ngộ (hiểu và đối đãi xứng đáng) với anh. Mấy năm qua vẫn luôn ủng hộ ý tưởng của anh, mặc dù bắt anh cày như trâu nhưng đối xử với anh không tệ đi đâu được. Không bàn đến giai cấp, cũng có thể coi nhau là bạn.
Buổi sáng Chu Thư Nhân thức dậy, sắc mặt không tốt, gương mặt hơi tái, đôi mắt hằn đầy tơ máu. Có tuổi rồi, nên mệt trong người là không tài nào giấu được. Trúc Lan bảo phòng bếp làm bữa sáng đơn giản, hai vợ chồng ăn không nhiều lắm.
Hôm nay không phải vào chầu, Hoàng thượng đã cho người đi thông báo từ lúc trời còn chưa sáng. Đủ thấy Hoàng thượng đang túc trực bên cạnh Thái Thượng Hoàng. Trúc Lan cơm nước xong xuôi, lại lo cho Dung Xuyên và Tuyết Hàm:
- Không biết hai vợ chồng nó đã ăn gì chữa, sức khỏe của Tuyết Hàm còn chưa hồi phục hoàn toàn đâu!
- Đừng lo, Dung Xuyên sẽ chăm sóc Tuyết Hàm đàng hoàng.
Hoàng cung
Hoàng thượng và các đệ đệ dùng bữa sáng cùng nhau, mà chẳng có ai có tâm trạng ăn uống cả. Hoàng thượng thở dài, bảo người dọn đi. Dung Xuyên không có ở đây, hắn là con trai út của Thái hậu nên hắn và Tuyết Hàm đang bầu bạn với Thái hậu.
Tề vương đưa mắt nhìn về phía tẩm điện, lo lắng cho phụ hoàng, cũng lo lắng cho bản thân, cuộc sống có cha và không cha rất khác biệt. Nếu cha qua đời, giữa họ và Hoàng thượng chỉ còn lại mối quan hệ quân thần mà thôi.
Sở vương sốt ruột trong lòng, mấy năm nay phụ hoàng vẫn luôn quan tâm huynh đệ bọn họ, phụ hoàng còn sống, Hoàng thượng sẽ không làm gì quá đáng. Lương vương bình thản hơn nhiều, hắn ta đã lo toan ổn thỏa cho phủ Lương vương rồi.
Dung Xuyên đang bưng chén cháo, nói:
- Mẫu hậu, đây là cháo tự tay con nấu, một ngày rồi mẫu hậu không ăn uống gì, ăn miếng cháo đi. Mẫu hậu không chịu giữ gìn sức khỏe, phụ hoàng sẽ đau lòng lắm.
Thái hậu hơi đau đầu, nhìn chén cháo trắng trước mặt nói:
- Có thật là con nấu không?
- Đương nhiên, sao con lại đi lừa mẫu hậu chứ.
Thái hậu không muốn ăn, nhưng trước mặt là đứa con trai út mà bà ấy mắc nợ nhiều nhất, bà ấy vẫn bưng chén cháo qua và chậm rãi ăn, nữ quan mừng rớt nước mắt. Bà ấy ăn xong một chén cháo nhỏ thì không ăn nổi nữa, nói:
- Các con đừng chỉ để ý đến mẫu hậu, đi ăn sáng trước đi.
Dung Xuyên kéo Tuyết Hàm đứng dậy, nói:
- Mẫu hậu, vậy mẫu hậu nghỉ ngơi một lúc đi nha.
Thái hậu gật đầu: - Ừ.
Dung Xuyên và thê tử đi dùng bữa sáng, bên trong và bên ngoài nơi này toàn là người của phụ hoàng và mẫu hậu, hắn không dám nói gì thêm, bảo thê tử ăn nhiều một chút. Mấy ngày nay đã xảy ra rất nhiều chuyện rồi.
Dung Xuyên cũng lo lắng cho phụ hoàng nữa, nhưng hắn không hề hoảng hốt và trăn trở như đám người Tề vương, hắn là con của hoàng hậu, đây là ưu thế của hắn.
Tuyết Hàm rất mệt, sức khỏe Hoàng hậu không tốt, hôm qua ráng đến nửa đêm thật sự không ráng nổi nữa, hôn mê bất tỉnh. Hoàng hậu đi nghỉ, chỗ này giao lại cho nàng. Thế là nàng thức cả đêm. Dung Xuyên xót thê tử, nhưng trong hoàng cung phải cực kỳ tuân thủ quy củ, không muốn làm sai để người khác lấy ra bàn tán, hắn không thể nào nói thẳng ra là thê tử đi nghỉ ngơi đi nên chỉ có thể duỗi tay ra nắm lấy tay thê tử.
Tuyết Hàm đáp lại không sai rồi mỉm cười. Nàng là Tần vương phi, nàng hiểu rất rõ mối quan hệ được và mất trong đó.
-
Chu gia
Vinh Dụ Đãng nghe tin tức xong vẫn luôn trầm mặc, người thừa kế của Vinh gia còn chưa chào đời, trong lòng lão và Thái Thượng Hoàng, cho dù Vinh Ân Khanh là dòng trực hệ thì cũng không thể nào gánh nỗi vinh quang của Vinh gia. Thứ nhất là đã làm thương nhân, thứ hai là con của thiếp thất, lại còn lấy tiểu thư Diêu gia, trong lòng lão và Thái thượng hoàng vẫn luôn tồn tại khúc mắc.
Trúc Lan rất lo lắng cho cữu cữu, nói:
- Cữu cữu, lão không sao chứ?
Vinh Dụ Đãng lắc đầu, nói:
- Không sao, hơi thổn thức thôi. Mới mấy ngày trước Thái Thượng Hoàng còn bảo chờ con của Minh Đằng ra đời, ngài ấy sẽ tự tay viết tên vào gia phả mà!
Trúc Lan ngạc nhiên, có cả chuyện này sao. Cô nói:
- Trong cung chưa truyền ra tin gì, chắc chắn Thái thượng hoàng sẽ bình phục và khỏe lại thôi.
Vinh Dụ Đãng không lạc quan được như vậy, lão thở dài nói:
- Cứ hy vọng thôi.
Lão cực kỳ tiếc nuối, Thái thượng hoàng tự tay ghi tên con của Minh Đằng vào gia phả không chỉ là vinh dự mà còn là một sự đảm bảo dành cho dòng họ Vinh thị. Từ sau khi Minh Đằng có con, lão thường xuyên tiến cung. Vì sao tiến cung, hiển nhiên là vì đứa trẻ rồi. Thi thoảng lão còn cảm thán rằng Vinh gia có hậu, mong sao hoàng thất đối đãi với dòng họ Vinh thị tử tế. Nào ngờ tính tới tính lui, không tính ra được Thái thượng hoàng sẽ bị bệnh nặng. Lão muốn đi cầu phúc, lão thật lòng hy vọng Thái thượng hoàng sống lâu thêm vài năm. Bởi, chỗ dựa lớn nhất của dòng họ Vinh thị là Thái thượng hoàng.
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân đang xem số liệu mà Trương Cảnh Hoành mang từ thảo nguyên về. Trương Cảnh Hoành hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc, lúc này đang trong thời gian nghỉ phép.
Khâu Duyên tiến vào, hỏi:
- Còn đang xem số liệu hả?
Chu Thư Nhân: - Ừ. Ngoài thảo nguyên đang đi từng bước một từ thấp lên cao, ta xem như vậy cũng tiện nắm rõ trong lòng.
Sau này lúc phát bạc xuống, anh cũng không dễ bị lừa.
Khâu Duyên ngồi xuống nói:
- Tính ra ngài còn bình tĩnh chán.
Chu Thư Nhân biết Khâu Duyên định nói gì, anh nói:
- Lúc này không nên nghị luận thì hơn.
Khâu Duyên có chừng mực, ông ta cũng chẳng dám thảo luận, chẳng qua trong lòng bất an, cho nên mới mò tới đây tìm Chu Thư Nhân. Sự bình tĩnh của Chu Thư Nhân có thể trấn an cảm xúc của ông ta, ông ta bèn nói sang chuyện khác:
- Đời này ta cứ vậy thôi.
Chu Thư Nhân thầm tán thành, hỏi:
- Thế thì ngài còn lo lắng cái gì?
Khâu Duyên: - Ta lo cho con cháu ta. Haiz, nếu con trai ta mà cũng có tiền độ như con trai ngài thì ta việc gì phải rầu?
Chu Thư Nhân tiếp tục lật xem sổ sách trên tay, ngoài miệng nói:
- Con trai của ta cũng do ta dạy từng chút mới được.
Lão Đại chấc phác thật thà, hai vợ chồng họ dạy dỗ từng chút suốt mấy năm qua, Lão Đại đã có thể tự mình gánh vác trách nhiệm, mà khởi điểm của con trai Khâu Duyên còn cao hơn cả Lão Đại nhà anh.
Khâu Duyên nghẹn họng, con của ông ta không có năng khiếu trời phú, mà ông ta cũng chẳng dạy dỗ đàng hoàng, hai người rơi vào trầm mặc.
Lúc này Thận Hành và Trương công công vào, nói:
- Chu hầu gia, Hoàng thượng mời ngài vào cung!
Chu Thư Nhân giật thọt, anh thật sự rất sợ mời anh vào cung. Mời anh vào cung thì chỉ có một khả năng thôi, Thái thượng hoàng bệnh nặng muốn phó thác trước lúc lâm chung. Lẽ nào là hồi quang phản chiếu? Gở mồm gở miệng, tin thì có không tin thì không có!