Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu phủ
Chu lão đại ghi nhớ chuyện Trúc Lan dặn dò, nói:
- Mẹ, năm nay thôn trang nuôi rất nhiều gia cầm, bởi vì tiết kiệm, bây giờ trong thôn trang có kha khá dê và lợn, con muốn giết một đám để đông lạnh rồi tích trữ. Mẹ thấy như thế nào?
- Được. Hôm nay tuyết đầu mùa rơi, con chọn ra hai con lợn để chia cho người trong thôn trang, mùa đông bắt đầu rồi, cũng nên có chút thịt thà.
Chu lão đại: - Vâng.
Trúc Lan nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ tuyết đang rơi dày đặc:
- Trận tuyết đầu tiên rơi rất dày, mùa đông năm nay thật đáng lo ngại. Haiz, mấy đứa trẻ ra ngoài không biết khi nào mới trở về.
Chu lão đại cũng nhớ thương:
- Để con phái người đi đón bọn trẻ.
Trúc Lan: - Chờ một lát xem tuyết có rơi ít hơn không.
Chu lão đại lại nói:
- Mẹ, những cô nhi ở thôn trang đã làm một đợt đồ thủ công, con đưa đến cửa hàng điểm tâm của Từ gia rồi. Con không muốn kết toán bằng tiền bạc mà muốn dầu muối của Từ gia ạ.
Trúc Lan biết chuyện này nên đã vận chuyển cây trúc từ phương nam đến đây, tìm sư phụ dạy cách đan lát cho bọn trẻ. Những chiếc giỏ đan xong sẽ được gửi đến cửa hàng điểm tâm để đựng điểm tâm. Cô nói:
- Con có lòng.
Chu lão đại nhận được sự khích lệ thì vô cùng hào hứng, hắn không chỉ muốn giúp đỡ mẹ mà còn muốn làm giàu kinh nghiệm và rèn luyện bản thân.
-
Hàn Lâm Viện
Nhất định phải thưởng thức phong cảnh vào ngày tuyết rơi, có người đứng ở hành lang ngắm tuyết, có người còn lợi hại hơn, không sợ lạnh mà mở cửa sổ ra. Minh Vân đần mặt lấy áo choàng khoác lên người, lui về phía sau. Hắn lui đến góc mà gió không thể thổi đến. Hắn cảm thấy mình là một người trần tục, không thể thưởng tuyết trước những cơn gió to. Hắn thà thưởng tuyết trong nhà kính trồng hoa nhà mình còn hơn.
Lưu Tụng đi đến hỏi:
- Ngươi sợ lạnh như vậy sao?
- Nếu thúc không lạnh thì đừng có khoác áo choàng.
Lưu Tụng cười gượng:
- Bọn họ cũng chỉ thưởng thức một lúc, hồi nữa sẽ đóng cửa sổ.
Minh Vân cảm thấy đa số các đồng liêu của mình đều nhàn rỗi, nếu giống như ông nội ở Hộ Bộ thì nào có thời gian nhàn rỗi để mà ngắm tuyết. Tuyết ngoài trời rơi nhiều như vậy, các quan viên Hộ Bộ còn sầu không hết!
Lưu Tụng nghe đồng liêu bên cửa sổ nói chuyện với nhau, còn có người muốn làm thơ. Y nói:
- Tuyết đầu mùa rơi dày đặc, lại còn lạnh nhường này thì không biết bá tánh nghèo khổ sống qua mùa đông như thế nào.
Minh Vân: - Thúc thật có lòng suy nghĩ vì bá tánh.
- Ngươi không có sao?
Minh Vân không muốn nói về chuyện này, chỉ nói ám chỉ:
- Ta ở đây chúc mừng thúc trước, sang năm không thể gặp được thúc ở Hàn Lâm Viện nữa.
Lưu Tụng híp mắt:
- Tin tức của ngươi cũng khá nhanh nhạy đấy.
Tin tức y sắp đi chỉ có người nhà biết, chẳng lẽ tin tức đã bị lộ ra ngoài rồi sao?
Giọng nói của Minh Vân vẫn rất nhẹ:
- Đoán thôi, dòng họ Vương thị trỗi dậy, Lưu gia của thúc đã toan tính vài lần nhưng không nhận được ích lợi gì nên cũng sẽ không khống chế thúc nữa.
Trong lòng Lưu Tụng run lên, Lưu gia tự cho rằng việc mình làm rất kín đáo nhưng vì sao nghe Chu Minh Vân nói y lại có cảm giác Chu gia rõ Lưu gia như lòng bàn tay vậy nhỉ?
Minh Vân là cố ý, ai bảo gần đây Lưu Tụng có chút kiêu ngạo, gần đây Chu gia chỉ cố thu mình chứ không có nghĩa là dễ bị bắt nạt, muốn tính kế Chu gia thì còn phải xem lại bản thân mình trước.
Hai người liếc nhau, Lưu Tụng mất tự nhiên nhìn đi chỗ khác:
- Minh Vân không hổ là trưởng tôn của Chu hầu gia.
Minh Vân đáp lại một câu:
- Lưu thúc không hổ là con trai cưng của Lưu lão gia.
Hai người im lặng, không có ý định nói chuyện với nhau nữa. Cả hai nhìn về phía đám đồng liêu vẫn đang hứng gió lạnh, tâm tư lại không nằm trên tuyết.
Bên trong quán trà ở Kinh Thành, Ngọc Điệp buồn bã ỉu xìu:
- Kế hoạch tốt đẹp đã bị trận tuyết to này phá hủy rồi.
Lâm Tình đưa cho Ngọc Điệp một miếng trái cây, nói:
- Ngắm tuyết ở quán trà cũng rất tốt mà.
Ngọc Điệp không cảm thấy như vậy, nàng ấy đã đặt một chiếc thuyền rồi, ngắm tuyết ở quán trà làm sao có thể sánh bằng ngắm tuyết trên thuyền được? Nhưng ai bảo tuyết lại rơi quá lớn cơ chứ!
Ngọc Nghi cau màu:
- Tuyết rơi lớn như vậy không biết khi nào mới ngừng đây.
Ngọc Kiều không lo lắng chút nào:
- Đến lúc đó trong nhà sẽ phái người đến đón chúng ta.
Ngọc Nghi cảm thấy cạn lời:
- Chỉ có muội là đồ vô tâm.
Ngọc Kiều nhăn cái mũi nhỏ lại, con bé không thấy quán trà có cái gì không tốt nhưng không muốn tỷ tỷ tức giận nên đổi chủ đề:
- Tỷ tỷ, năm nay trận tuyết đầu tiên lớn thật đấy. Liệu có tạo thành thiên tai không?
Ngọc Điệp phỉ phui hai tiếng:
- Tốt linh xấu không linh, muội đừng có nói bừa.
Ngọc Kiều rụt cổ lại:
- Đúng vậy, tốt mới linh.
Trên mặt Ngọc Nghi có chút lo lắng:
- Năm trước Kỳ Châu có tuyết rơi, cha mẹ gửi thư cũng nói rằng nhiệt độ ở Kỳ Châu thấp hơn năm ngoái, không biết năm nay còn có tuyết rơi nữa không, tỷ bảo mẹ chuẩn bị thêm nhiều than củi không biết mẹ có mua không?
Ngọc Kiều đã từng sống ở Kỳ Châu, nói:
- Muội không thích Kỳ Châu, vào mùa đông quá lạnh, lạnh thấu xương, tay của muội còn bị đỏ bừng vì lạnh. Khó chịu dữ lắm.
Ngọc Nghi nghe xong càng lo lắng, điều duy nhất có thể làm là tự an ủi bản thân. Nàng ấy đã chuẩn bị một tấm nệm da sói cho cha mẹ, còn có vài chiếc áo choàng dày. Tất cả đều cho chính tay nàng ấy làm.
Cuối cùng vẫn không thấy tuyết nhỏ đi, Chu gia phái gã sai vặt đến đón người. Trên đường có tuyết đọng nên đi lại khó khăn, xe ngựa đưa Lâm Tình về Lâm gia. Trên đường về, Ngọc Kiều hô lên một tiếng:
- Dừng lại.
Ngọc Văn đang mơ màng sắp ngủ bị dọa tỉnh:
- Sao vậy?
Ngọc Kiều chỉ tay ra bên ngoài:
- Tam tỷ… tỷ xem Ninh phủ treo khăn trắng kìa..
Ngọc Điệp đến bên cửa sổ nhìn, Ngọc Kiều không nhìn nhầm, quả thực treo vải trắng, nàng ấy bèn nói:
- Du thị đi rồi.
Ngọc Nghi ra hiệu cho người đánh xe ngựa đi tiếp, mới nói:
- Đi vào ngày như vậy, không phải ngày lành.
Ngọc Văn nheo mắt, sau đó lại nhắm mắt lại. Du thị tự mình đến cửa, để làm gì thì mẹ đã nói qua với nàng ấy rồi. Điều kiện mà Du thị đề ra rất hấp dẫn, nhưng nàng ấy không thích, nàng ấy có của hồi môn phong phú, không cần đến sản nghiệp của Ninh gia.
Nàng ấy không muốn làm một người nội trợ hiền lương, Ninh Minh tốt thật nhưng trong lòng Ninh Minh có dã tâm. Phu thê như một, Ninh Minh sống mệt bao nhiêu thì nàng ấy sẽ càng sống mệt bấy nhiêu. Gả qua đó quản lý sản nghiệp của Ninh gia, nếu quản lý tốt thì là điều hiển nhiên, không tốt thì là do nàng ấy bất tài, còn có phần con cái nữa. Nàng ấy không muốn hi sinh tất cả, cảm thấy như cha mẹ là được, hai đứa nhỏ, không nhiều không ít nhẹ nhàng biết bao.
Cũng may bà nội và ông nội không đồng ý, nàng ấy không cần phải bày tỏ nguyện vọng. Ngọc Văn tin rằng nếu con bé không đồng ý thì ông bà nội cũng sẽ không ép buộc con bé.
Ngọc Nghi thoáng nhìn Ngọc Văn, trong mắt mang theo ý cười. Bà nội sẽ không bao giờ giấu giếm bất cứ điều gì liên quan đến tỷ muội các nàng, Du thị có ý định gì thì các nàng đều biết rõ. Ngọc Nghi biết rõ Ngọc Văn không phải là người sẽ chịu ấm ức về mình.
Chu phủ
Trúc Lan thấy các cháu gái đều bình an vô sự thì yên tâm. Sau đó lại nghe tin Ninh gia treo khăn trắng, cô thở dài. Du thị còn không thể chịu được nửa năm, mấy năm nay Ninh gia và họ có qua lại với nhau nên để lão đại qua đó một chuyến là được.
Ngọc Điệp và những người khác đã rời đi nhưng Ngọc Văn lại ở lại, Trúc Lan hỏi:
- Muốn nói với bà nội chuyện gì sao?
Ngọc Văn gật đầu:
- Cháu gái muốn tìm một người có thể chăm sóc mình, không khiến cháu phải lo lắng. Cháu không muốn vất vả.
Trúc Lan: “...”
Ngọc Văn bẻ ngón tay, nói:
- Bà nội, ông nội của cháu là Hầu gia, mẹ cháu là huyện chúa, cha cháu ở Hàn Lâm Viện mà của hồi môn của cháu phong phú nữa. Mẹ cháu nói sẽ cho cháu bảy phần của hồi môn của mình, cộng thêm của hồi môn đã chuẩn bị mấy năm nay. Cháu gái có rất nhiều tiền, xuất thân cao quý nên thật sự không cần cháu phải nỗ lực. Đương nhiên là cháu cũng không muốn nỗ lực.
Trúc Lan bật cười:
- Nha đầu này, được rồi, bà nội biết ý của cháu rồi.
Nói trắng ra là nha đầu này sợ đính ước với Ninh Minh, lúc trước cô và Chu Thư Nhân đã không đồng ý nên nói là thuận theo tự nhiên để Ninh gia không phải xấu hổ. Mấy năm nay quan hệ giữa Chu gia và Ninh gia cũng khá tốt, người ta đã đến cửa hai lần thành ra vẫn phải nói vài câu khách sáo.