Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1538: Nhạc Phụ Tốt

Trước Tiếp

Trúc Lan không ngạc nhiên:

- Nếu như Huệ phi không bệnh nặng thì sao Hoàng Thượng có thể tách tiểu hoàng tử khỏi Huệ phi chứ.

Tuyết Hàm vẫn luôn tập trung vào đứa con trai út nên cũng không suy nghĩ sâu xa, sau khi nghe mẹ nói mới chợt ngộ ra:

- Hoàng Thượng không hài lòng với dòng họ Vương thị sao?

- Ừm, người ta nói một người làm quan cả họ được nhờ, dòng họ Vương thị có dã tâm, đương nhiên Hoàng Thượng sẽ bắt đầu diệt trừ từ gốc rễ. Sự tự tin của dòng họ Vương thị bắt nguồn từ hai vị hoàng tử, Hoàng Thượng có hành động thì cũng không có gì bất ngờ.

Tuyết Hàm rùng mình nói:

- Hoàng Thượng ra tay với Huệ phi sao?

Trúc Lan nói: - Cũng chưa tối nông nỗi đó, nhưng trong hậu cung có rất nhiều người muốn ra tay với Huệ phi, chỉ cần Hoàng Thượng nhắm mắt làm ngơ là được, thứ Hoàng Thượng muốn không gì khác ngoài kết quả thôi.

Bây giờ Huệ phi bị bệnh nặng chính là kết quả, đối với Hoàng Thượng, ngoại trừ Hoàng hậu, tất cả nữ nhân trong hậu cung gộp vào còn không bằng sợi tóc của Thái Tử.

Đồng tử của Tuyết Hàm co lại:

- Mẹ, liệu Huệ phi có chết bệnh vì bệnh nặng không?

Nàng không quan tâm có phải do Hoàng Thượng tự mình động tay hay không, nàng chỉ cảm thấy lạnh sống lưng. Hoàng Thượng thật sự rất tàn nhẫn.

Trúc Lan trầm tư:

- Mẹ cảm thấy chắc là không, không chỉ vì sự cân bằng trong hậu cung mà còn phải có một lời giải thích cho dòng họ Vương thị nữa. Huệ phi dù có bệnh nặng cũng sẽ không sao, chỉ cần tiểu hoàng tử tách ra khỏi Huệ phi thì bệnh của Huệ phi sẽ khỏi.

Lòng của Tuyết Hàm như thắt lại:

- Con còn đang nghĩ vì sao cha lại nói để cho tướng công ăn tết ở chùa Hộ Quốc, bây giờ xem ra cha đã nhìn thấy rõ. Tần vương phủ của chúng con vẫn nên sống thu mình thì tốt hơn.

Trúc Lan nói: - Các con nghe lời cha là không sai, bây giờ Hoàng Thượng đối xử với các con tốt như vậy thì càng nên cẩn thận cả trong lời nói và hành động tránh cho sau này trở thành đầu câu chuyện khiến cho Hoàng Thượng có khúc mắc trong lòng. Một khi nảy sinh nghi ngờ, bây giờ Tần vương phủ vinh quang bao nhiêu thì sau này sẽ khó khăn bấy nhiêu.

Trúc Lan ghi nhớ lời mẹ nói:

- Mẹ, nhất định con sẽ cẩn thận từ lời nói đến việc làm.

- Được rồi, về sau cố gắng vào cung ít nhất có thể, cũng không nên quá thân cận với Hoàng Hậu, thân thể Hoàng Hậu không tốt mà chính nàng ta cũng rõ điều đó nên tránh cho nàng ta nảy sinh mưu kế. Nữ nhân trong hậu cung này ai cũng có lòng dạ thâm sâu, con cứ bảo vệ tốt Tần vương phủ và sống cuộc sống của mình là được.

Tuyết Hàm đồng ý, lại nói:

- Lần trước quả thực Hoàng Hậu bệnh nặng, gần đây con mới nghe được mấy câu từ mẫu hậu.

Trúc Lan lặng lẽ thở dài, Hoàng Hậu không phải là người sống thọ.

  -

Chùa Hộ Quốc

Dung Xuyên ngồi ở trong đình uống trà, nhìn phong cảnh núi non xa xa, sát khí quan thân đã tiêu tán đi rất nhiều, người cũng bình thản hơn. Tề vương đặt trà mình mang đến xuống bàn đá, nói:

- Nhìn xem, ta mang trà ngon đến cho đệ đây.

Dung Xuyên quay đầu lại:

- Nhị hoàng huynh, sao huynh lại có thời gian đến thăm ta vậy?

- Ta rất rảnh rỗi, trong các huynh đệ thì ta là người có nhiều thời gian nhất. Vốn ta định đến thăm đệ sớm hơn, chỉ là đệ vừa về kinh đã trốn đến chùa Hộ Quốc cho nên ta đợi thêm mấy ngày mới đến.

Dung Xuyên cười khẽ:

- Lời này của nhị hoàng huynh không đúng rồi, ta đến chùa Hộ Quốc để tu thân dưỡng tính mà. Sao vào trong miệng nhị hoàng huynh lại thành trốn đi rồi.

Tề vương cầm cây quạt thưởng thức, nói:

- Được được, đệ nói lễ Phật thì là lễ Phật.

Trong lòng Tề vương rất rõ ràng, khi Dung Xuyên về kinh, đầu tiên là đi hoàng cung, sau đó lại đến Chu hầu phủ. Cuối cùng thu xếp hành lý đi lễ Phật, đã ở lâu như vậy mà không có ý định hồi kinh tức là đã hạ quyết tâm ở lâu.

Lúc hắn ra kinh có nhắc lại chuyện này với ông ngoại, ông ngoại nói: “Tần vương có một vị nhạc phụ tốt… Không, hẳn là có một người cha tốt mới đúng. Dù sao cũng tự mình nuôi lớn, Chu hầu gia luôn suy xét mọi mặt cho Tần vương.

Vậy nên hắn có một ông ngoại tốt còn Tần vương thì có một nhạc phụ tốt.

Dung Xuyên vẫn quan tâm đến Húc Sâm, dò hỏi:

- Từ khi trở về vẫn chưa nói chuyện với Húc Sâm, đứa nhỏ này đã có thể tự mình đứng vững rồi. Khi nào thì nhị hoàng huynh định cho Húc Sâm thành thân?

Tề vương buông cây quạt trong tay xuống, nói:

- Đứa nhỏ này không vội, ta định đợi thêm một thời gian nữa.

Không phải vì thời thế khó khăn mà nói thẳng ra là hắn vẫn cố kỵ Hoàng Thượng, cảm thấy để cho nhi tử mờ nhạt thì tốt hơn. Thành thân muộn cũng có sao đâu!

Dung Xuyên cũng hỏi thăm mà thôi, hắn chỉ là tiểu thúc của Húc Sâm:

- Nhị hoàng huynh có muốn đánh cờ không?

- Được, đã lâu rồi không chơi cờ cùng đệ. Để ta xem có tiến bộ gì không.

Dung Xuyên cười: - Vậy để Nhị hoàng huynh mở mang tầm mắt nhé.

Sau một ván cờ, tuy miệng Tề vương đang cười nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ kinh ngạc. Lão ngũ thực sự tiến bộ hơn rất nhiều, đặc biệt là trong đại cục. Cách đánh cờ phản ánh nội tâm của một người, chuyến đi đến thảo nguyên này đã khiến lão ngũ trưởng thành hơn hẳn. Vì vậy mới trốn đi để tránh bị Hoàng Thượng nghi kỵ.

Tề vương không thắng được ván này, nói:

- Tứ hoàng huynh của đệ đang bị bệnh nặng, mấy ngày nữa sẽ từ Đông Bắc về kinh thành.

Dung Xuyên thầm nghĩ mấy người hoàng huynh đúng là sở hữu tin tức nhanh nhạy:

- Thái y nói như thế nào?

- Sau này Lão Tứ chỉ có thể cẩn thận điều dưỡng.

Không biết sống được bao lâu, nhưng ý của thái y là tuổi thọ không dài, chứng tỏ thân thể Lão Tứ không tốt, không thể sống bao lâu nữa. Khuôn mặt Dung Xuyên bình thản, bọn họ vốn không có tình cảm huynh đệ gì, kết quả ngày hôm nay của Tứ hoàng huynh chính là thứ quả mà ngày đó hắn ta gieo.

 

Buổi tối, Chu Thư Nhân trở về nói:

- Em đã nghe nói chuyện quyên góp lương thực chưa?

Trúc Lan: - Nghe rồi. Tề đại nhân quyên góp một trăm thạch, em đang định thương lượng với anh xem nhà chúng ta quyên góp bao nhiêu?

Chu Thư Nhân nói:

- Lần này không phân phòng để quyên góp nữa, toàn bộ hầu phủ chúng ta quyên góp sáu trăm thạch là được rồi.

- Năm nay đều trồng khoai lang đỏ năng suất cao, em nghĩ là đa số sẽ quyên góp khoai lang. Nhà chúng ta quyên lương thực loại 1 được không?

- Thế gia cũng cần mặt mũi cho nên sẽ không quyên góp tất cả đều là khoai lang, nhà chúng ta thì em xem xét rồi quyết định là được.

Trúc Lan tiếp tục nói:

- Đúng rồi, anh nói xem tiểu hoàng tử sẽ được giao cho ai nuôi dưỡng?

Chu Thư Nhân thật sự có suy nghĩ đến:

- Hiện tại các phi tần có địa vị cao cơ bản đều có con trai kề bên, Huệ phi đang là Phi nên con trai của nàng ta không thể đưa cho phi tần địa vị thấp hơn nuôi dưỡng được. Chắc là sắp tới Hoàng Thượng sẽ phong cho ai đó lên làm Phi, đến lúc đó xem ai được tấn chức thì chính là người đó.

Trúc Lan trộm nghĩ đến một người, hai vợ chồng không nói đến chuyện hậu cung nữa.

Ngày hôm sau, Ngọc Điệp muốn ra ngoài, Trúc Lan chỉ vào bông tuyết đang rơi bên ngoài, nói:

- Trời hôm nay có tuyết rơi mà cháu vẫn muốn ra ngoài sao?

Ngọc Điệp: - Bà ơi, cháu đã hẹn trước với Lâm Tình tỷ tỷ rồi. Hơn nữa hôm nay tuyết đầu mùa rơi, với phong cảnh đẹp như hôm nay thì nên ra ngoài thưởng tuyết mới phải.

Trúc Lan dặn dò:

- Ra ngoài thì phải mặc thêm nhiều quần áo, đừng để bị lạnh.

Ngọc Điệp: - Vâng ạ.

Trúc Lan đợi Ngọc Điệp đi rồi mới nói với lão đại:

- Trong số mấy đứa bé gái trong nhà thì người hoạt bát nhất là Ngọc Điệp, nếu như Ngọc Điệp có thể chia bớt cho Ngọc Văn thì hay biết mấy.

Chu lão đại cảm thấy cạn lời với cháu gái Ngọc Văn:

- Khi thời tiết bắt đầu lạnh, trừ lúc cùng nhau ăn cơm thì con chưa thấy Ngọc Văn lần nào.

Trúc Lan cũng bất đắc dĩ:

- Vậy nên mới nói một người thì quá hiếu động, một người thì quá im lặng.

Thanh Tuyết cười:

- Hôm nay Ngọc Văn tiểu thư cũng cùng đi ra ngoài ạ.

Trúc Lan kinh ngạc:

- Hôm nay mặt trời mọc từ đằng tây ra sao?

Chu lão đại cũng vui vẻ:

- Mẹ, cuối cùng Ngọc Văn cũng trưởng thành rồi, rốt cuộc đứa nhỏ này đã muốn ra ngoài.

Trúc Lan lắc đầu:

- Ta lại nghĩ có lẽ là do đệ muội của con đuổi cổ con bé ra cửa.

Trúc Lan thực sự đã đoán đúng, Ngọc Điệp mời, hôm nay Ngọc Văn muốn đổi ý, nhưng cuối cùng vẫn bị đuổi ra cửa.

Trên xe ngựa của Chu gia, Ngọc Văn quấn áo choàng. Nói:

- Tam tỷ, khi nào chúng ta mới về vậy?

Ngọc Điệp cảm thấy không còn lời gì để nói:

- Mới vừa ra cửa đã muốn về rồi, muội đúng là đồ lười biếng.

Ngọc Văn: - Nếu có thể lười chết muội thì tốt biết mất. Hu hu, chăn giường ấm áp của muội.

Ngọc Nghi gõ gõ cái trán của Ngọc Văn, nói:

- Đang ở bên ngoài đấy.

Ngọc Văn không hé răng, rụt cổ lại không muốn bị răn dạy nữa.

Trước Tiếp