Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tại gian nhà chính
Trúc Lan chỉ mới đọc được vài dòng sách thì Triệu Thị cầm bức thư đi vào:
- Mẹ, thư của Ngọc Sương đã đến rồi.
Trúc Lan đặt cuốn sách xuống hỏi:
- Thư nói gì đó?
Triệu Thị cười đáp: - Đã đặt tên cho đứa bé rồi ạ, là Cổ Triệu Tịch. Còn nói Hồ thị sẽ không về, đợi đứa bé được một tuổi mới quay lại Kinh Thành. Nhờ con giúp đưa lương thực ở thôn trang của Cổ gia đi Chương Châu.
- Lưu Phong đặt tên rất hay.
- Đúng vậy, lần này đến lượt nó lấy tên rồi.
Trúc Lan lấy bút viết cái tên ra, xem xét cẩn thận rồi nói:
- Cả Ngọc Sương và đứa bé đều cần dinh dưỡng, để mẹ bảo lão đại bắt mấy con dê gửi chung đến đó.
Triệu Thị: - Ở thôn trang của Cổ gia cũng nuôi rất nhiều, đủ cho bọn chúng ăn mà.
- Cổ gia là Cổ gia, tấm lòng của chúng ta là chúng ta.
Triệu Thị suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Con định gửi thêm một ít than củi và da qua đó, hôm nay trời lạnh quá.
Trúc Lan nghe tiếng gió lạnh ngoài cửa sổ, nói:
- Quả thực rất lạnh, chuẩn bị nhiều nhiều một chút là đúng
Triệu Thị thầm tính xem con gái còn thiếu cái gì, nghĩ đến con rể, nụ cười trên mặt càng rõ, thị nói:
- Lưu Phong quản lý huyện thành, năm nay bá tánh có nhiều tiền hơn, Ngọc Sương nói rằng trên đường đã có nhiều bá tánh đi lại, mọi người biết ơn Lưu Phong nên có không ít người đưa cá đưa đồ ăn cho phủ nha.
Trúc Lan rất hài lòng nói:
- Mọi người đều có đôi mắt tinh tường, Lưu Phong đã được bá tánh công nhận.
- Đúng vậy.
Nếu không phải do tướng công nói có hợp tác với Liễu gia, không thể quá nổi bật thì thị cũng muốn khoe khoang con rể.
Buổi trưa, Lâm Tình ở lại ăn cơm, mấy cô nương rất quen thuộc với Lâm Tình, vốn Lâm Tình định buổi chiều sẽ về nhưng lại bị Ngọc Điệp cản lại, cũng có ý định nên Lâm Tình không đi thật mà ở lại đến giờ tan học.
Minh Thụy trở về, từ trong miệng người ở biết được Lâm Tình đến, bước chân đang chuẩn bị đi về sân dừng lại, đi vòng để gặp vị hôn thê. Chưa đi đến cửa mà hắn nghe được tiếng đàn rồi, hắn bước vào nhanh hơn, quả nhiên là Ngọc Điệp đang chơi đàn, còn vị hôn thê thì ngồi ở bên cạnh vừa nghe vừa hướng dẫn. Mắt của hắn rất tốt, vừa nhìn một cái đã thấy được ngón tay bị sưng đỏ của vị hôn thê.
Nha hoàn chào hỏi, Minh Thụy gật đầu, chỉ thấy Lâm Tình đỏ mặt đứng dậy, còn muội muội nhà mình thì vẫy tay cười hì hì. Lâm Tình có phần mất tự nhiên, nàng ấy không rời đi chỉ để gặp vị hôn phu.
- Đã về rồi.
Minh Thụy ngồi xuống:
- Mọi người ngồi cả đi.
Ngọc Điệp khẽ thở dài, ca ca ruột của nàng ấy còn không làm tốt bằng Liễu Nguyên Bác. Nàng ấy sẽ không thích người có tính cách như ca ca ruột, dù có một gương mặt đẹp cũng vô ích. Vẫn là vị hôn phu của mình tốt hơn, biết ấm biết lạnh. Nghĩ đến đây, Ngọc Điệp không khỏi chạm vào ngọc bội, đây là ngọc bội làm từ noãn ngọc, trời vừa lạnh Liễu Nguyên Bác đã tặng cho nàng áy.
Lâm Tình chỉ vào ấm trà:
- Đây là trà mới vừa pha, huynh uống thử đi.
Minh Thụy đáp “ừ", tự rót cho mình một tách trà, nhấp một ngụm rồi dừng lại, hỏi:
- Muội pha sao?
- Đúng vậy, huynh thấy thế nào?
Minh Thụy mỉm cười nói:
- Rất ngon.
Muội muội nhà mình không có tay nghề pha trà như vậy.
Ngọc Điệp nghĩ thầm, nàng ấy đã nói rồi, bảo sao đột nhiên Lâm Tình lại muốn pha trà, hóa ra là vì điều này. Nàng ấy không thể cẩn thận được như tẩu tẩu tương lai, ôi, ca ca đúng là có phúc, bảo sao mẹ lại vô cùng quý mến tẩu tẩu tương lai. Âu cũng là do tẩu tẩu hoàn toàn đặt ca ca ở trong lòng.
Minh Thụy ngồi một lúc, hỏi tình hình gần đây của vị hôn thê rồi đứng dậy đi ra ngoài. Lâm Tình có hơi thất vọng nhưng vẫn cố vui vẻ nói:
- Canh giờ không còn sớm nữa, ta về trước.
Ngọc Điệp đứng dậy:
- Để muội tiễn tỷ.
Vừa ra khỏi cửa đã thấy ca ca quay lại, trong tay còn cầm một bình thuốc, Ngọc Điệp cười trộm, cũng không tiễn người nữa.
Minh Thụy đưa bình thuốc cho Lâm Tình, nói:
- Ta thấy trên tay muội có lỗ kim, thuốc mỡ này khá tốt, đi thôi, ta đưa muội về.
Đôi mắt đen láy của Lâm Tình sáng lên, cầm lấy bình thuốc cười rạng rỡ: - Dạ.
Ánh mắt của Minh Thụy khẽ động nhưng vẫn không nói gì.
Ngày hôm sau, trong buổi chầu, Chu Thư Nhân vừa mới lơ đãng chợt nghe thấy có người bị ngã, hoảng sợ quay lại thì thấy sau khi ngã xong cũng không đứng dậy mà ngất luôn rồi.
Sắc mặt của Hoàng Thượng khó coi:
- Truyền thái y!
Đám người Chu Thư Nhân quay lại mới biết được chính là một trong những vị thể hiện tiết kiệm nhất. Vị này là một người tàn nhẫn, không biết có dùng đường ngang ngõ tắt gì không nhưng ít nhất cũng khiến Hoàng Thượng từ không có ấn tượng đến nhớ kỹ.
Thái y vội vàng đến, chỉ là sau khi chẩn bệnh lại có chút ngơ ngác, không biết nên trả lời thế nào. Chẳng lẽ nói vị đại nhân này là bị đói đến ngất xỉu sao?
Thái Tử liếc mắt một cái đã nhận ra sự khó xử của thái y, liền đi xuống nói:
- Cứ đưa Tề đại nhân đến thiên điện nghỉ ngơi trước đi.
Thái y thở ra một hơi, sau đó rời đi cùng thị vệ. Thái Tử đi theo sau, sau khi cậu ta biết được là do đói thì sắc mặt cũng tối sầm lại.
Buổi chầu triều kết thúc nhanh chóng, Tề đại nhân bị ngất xỉu cũng đã đỉnh lại, Hoàng Thượng giữ Tề đại nhân lại, các vị đại thần dù có tò mò cũng vẫn rời đi.
Uông Cự đi đến hóng chuyện:
- Có chuyện gì ồn ào vậy?
Khâu Duyên cũng không nói lên lời:
- Dù có tiết kiệm đến đâu cũng không đến mức thiếu ăn thiếu uống, chắc không phải ông ấy bị đói đâu nhỉ?
Chu Thư Nhân: - Bỏ mấy chữ “chắc không phải” đi.
Rõ ràng là đang đói, sự khó xử của thái y đã giải thích tất cả.
Khâu Duyên ngạc nhiên nói:
- Này thì có hơi quá đáng rồi, trước đây bọn họ tỏ ra bản thân là người tiết kiệm nhưng cũng không cần phải ăn uống cần kiệm như vậy chứ.
Chu Thư Nhân sờ sờ râu nói:
- Dù sao thì mục đích của Tề đại nhân cũng đã đạt được. Xem đi, chỉ mình ông ấy được giữ lại.
Uông Cự nheo mắt lại:
- Vụ thu hoạch vừa mới kết thúc không bao lâu, quả thực năm nay đã tiết kiệm được lương thực. Lẽ nào tính lấy chuyện này để làm cớ?
Chu Thư Nhân liếc mắt tán thành:
- Ta đoán chắc chắn bây giờ Tề đại nhân đang khóc lóc, Tề đại nhân không thể nói quyên lương trong buổi chầu triều giống Ôn lão đại nhân năm ngoái nên cũng chỉ có thể nghĩ cách khác. Thôi thì chúng ta trở về ngẫm xem nên quyên góp bao nhiêu lương thực đi.
Uông Cự “...”
Khâu Duyên “...”
Tại sao lại cảm thấy ấm ức thế nhỉ?
Chu Thư Nhân không hề cảm thấy ấm ức, nếu hôm nay không phải Tề đại nhân thì sau này cũng sẽ là người khác. Năm nay kiểu gì chả quyên góp lương thực, nếu như không phải sợ tiếp tục đề ra chuyện quyên góp lương thực sẽ khiến cho nhiều người tức giận thì Ôn gia lại để cập đến nữa rồi.
Buổi chầu triều ngày hôm sau, Chu Thư Nhân lạnh mặt nghe Tề đại nhân khóc lóc kể lể, kể lể ở quê nhà lại giảm sản lượng lương thực, khóc lóc nói mình đã đem lương thực về quê nhà. Tóm lại là vừa nói vừa khóc nhưng ý tứ thể hiện rất rõ ràng, có thể so được với hát tuồng.
Sắc mặt Hoàng Thượng hôm qua còn không tốt lắm, hôm nay lại có vẻ cảm động, Các đại thần trên triều đình thì lại càng nghe càng lộ ra vẻ thờ ơ. Kết quả cuối cùng thì Hoàng Thượng nói cứ lượng sức mà làm, điều duy nhất tốt hơn năm ngoái là Tề đại nhân chỉ quyên góp một trăm thạch lương thực khiến sắc mặt của các vị đại thần mới khá hơn một chút.
Tề đại nhân không phải người ngu ngốc, ông ấy không đủ tự tin để quyên góp nhiều nhưng cũng không thể quyên góp quá ít, không những không khiến mọi người ghét mình mà vừa lúc có thể thu được lợi ích, một trăm thạch là thích hợp nhất.
Sau khi kết thúc buổi chầu, Khâu Duyên vô cùng coi thường Tề đại nhân. Thấy Tề đại nhân mang khuôn mặt tươi cười thì hừ lạnh một tiếng.
Chu Thư Nhân vỗ nhẹ bả vai Khâu Duyên, nói:
- Hôm nay nếu không phải ông ấy thì sẽ là người khác, Hoàng Thượng hiểu rõ trong lòng.
Khâu Duyên: - Ta chỉ cảm thấy bất bình, vì họ có thể khoe khoang tiết kiệm được, bây giờ lại quyên góp lương thực, cảm giác bức bối này rất khó chịu.
Chu Thư Nhân thầm nghĩ, loại người này lúc nào cũng có:
- Ngài hãy nghĩ theo một cách khác, lương thực được quyên góp sẽ vào quốc khố. Đây cũng là vốn liếng của Hộ Bộ mà.
Sau khi nghe vậy Khâu Duyên cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Chu gia
Nghe con gái nói xong, Trúc Lan vẫn rất bình tĩnh. Tuyết Hàm khá bất ngờ, hỏi:
- Mẹ, mẹ không bất ngờ sao?