Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1536: Bị Bệnh

Trước Tiếp

Năm ngày sau, Trúc Lan đi chùa Hộ Quốc theo lời mời của Đào thị. Đào thị đi cầu phúc cho Uông Úy và đứa trẻ chưa được sinh ra, đúng lúc Tuyết Hàm cũng muốn đi thăm Dung Xuyên nên cùng nhau đi chùa Hộ Quốc.

Trúc Lan không đi một mình mà còn có mấy người con dâu, Ngọc Nghi cũng muốn đi nên cuối cùng hầu hết nữ quyến trong nhà đều đi.

Trận tuyết đầu mùa vẫn chưa rơi, bậc thang lên núi còn rất dễ đi. Năm nay Trúc Lan thường xuyên ra ngoài nên đã rèn luyện được thể lực, lần này không cần phải con dâu cả đỡ nữa mà tự mình leo bậc thang.

Mọi người nghỉ ngơi một lúc, Trúc Lan nhìn những người đang leo bậc thang ở dưới nói:

- Nếu như ngoài trời đổ tuyết thì ta cũng không dám leo bậc thang đâu.

Đào thị: - Sẽ có tăng nhân quét tước dọn dẹp.

- Dù có quét thì bậc thang cũng sẽ trơn trợt, nếu như đi không vững mà lăn xuống không chết cũng tàn tật.

Đào thị không cảm thấy sợ, mùa đông cũng không thể cản được thị đi lễ Phật, tâm rất chân thành, thị nói:

- Đi thôi, chúng ta đi dâng hương trước sau đó sẽ đi lễ Phật.

Trúc Lan nói với các cháu gái:

- Lát nữa các cháu không cần phải đi theo.

Tuyết Hàm gật đầu với các tẩu tẩu rồi dẫn những người đi theo mình và tăng nhân đến viện nơi Tần vương đang ở.

Lý thị đến vì bản thân thị là con dâu cả nên mẹ chồng đi đâu thì thị sẽ đi theo đến đó. Triệu Thị đến để cầu bùa bình anh cho cháu ngoại, thị không thể rời khỏi kinh thành nên chỉ có thể cố gắng gửi đồ đi Chương Châu. Con gái sinh nở thuận lợi, cuối cùng thị cũng được an lòng. Bây giờ con gái đã sinh hai đứa con trai, thị thường niệm Phật. May mà con gái không sinh liên tiếp hai đứa con gái giống như thị. Tô Huyên thì đến để cầu nhân duyên cho con gái mình, mong sao con gái có một mối nhân duyên tốt.  

Ngọc Nghi và muội muội đi cầu bình an cho cha mẹ ở Kỳ Châu xa xôi. Ngọc Điệp đến để góp vui, còn Ngọc Văn thì bị kéo đến đây. Một canh giờ sau, Trúc Lan ra ngoài trước Đào thị, Đào thị vẫn còn đang thảo luận về kinh Phật nên cô muốn ra ngoài đi dạo trước.

Chưa đi được mấy bước thì Trúc Lan gặp được Diêu Dao, bên cạnh Diêu Dao có một vị tăng nhân. Bên chỗ Trúc Lan đông người, dù bước chân có nhẹ nhàng đến đâu thì vẫn có tiếng động.

Diêu Dao quay đầu lại cười:

- Lão phu nhân.

Trúc Lan nhìn vị tăng nhân nhiều hơn một lần, vị này chính là đệ đệ ruột thịt của Diêu Dao:

- Ngươi đến đây thăm đệ đệ sao?

Diêu Dao gật đầu:

- Đúng vậy, Hầu gia nói mùa đông năm nay dự kiến sẽ rất lạnh, con thấy mùa đông sắp bắt đầu nên mang theo áo bông và chăn bông đến đây. Còn lão phu nhân đến đây lễ Phật sao?

- Ừ, không làm phiền các ngươi nữa, ta vào đình phía trước ngồi một lúc.

Diêu Dao gật đầu cười, sau đó có chút thất thần. Thị biết lão phu nhân quay về sẽ không nói gì nhưng tâm lý vẫn có chút lo lắng. Mấy năm nay Tứ gia gia vẫn không ưa gì thị, nếu như không nhờ có đứa con trai thì làm sao thị có thể tiếp tục làm Hầu phu nhân chứ.

Trúc Lan chưa đi được hai bước đã nghe thấy tiếng trẻ con ở sau lưng, cô không khỏi quay đầu lại. Đứa trẻ này thật sự có chút giống Trương Dương, trông nó gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng ngời... Đây là đứa trẻ năm đó, nó đã may mắn sống sót.

Trúc Lan quay đầu lại, vẫn có thể nghe thấy tiếng cười của đứa trẻ, tuy rằng sức khỏe không tốt, nhưng lại sống rất tự tại.

Lại thêm thời gian một chén trà nhỏ, mấy người Triệu Thị đã tìm đến đây. Trúc Lan hỏi:

- Các con đã cầu xong chưa?

Triệu Thị cười: - Mẹ, con có cầu bùa bình an cho cha mẹ.

Trúc Lan nhận lấy: - Con có lòng.

Tô Huyên thầm nghĩ, Nhị tẩu luôn là người chu đáo nhất. Haiz, kết quả mà thị cầu cho con gái và con trai không tốt khiến thị cảm thấy rất buồn bực.

Đào thị cũng nhanh chóng đến, canh giờ đã không còn sớm nên họ chuẩn bị về thành. Trên đường về thành, có người cưỡi ngựa phi như bay qua. Ngọc Văn dựa vào cửa sổ, tình cờ thấy được người đi ngang qua.

Ngọc Điệp cau mày:

- Đây là ai vậy, không biết là gần kinh thành thì không được cưỡi ngựa sao?

Ngọc Văn nói tiếp:

- Người vừa rồi là Ninh Minh, chắc là do trong nhà có chuyện gấp.

Ngọc Điệp nghĩ đến tình huống của Du thị:

- Chẳng lẽ là… không ổn rồi.

Ngọc Nghi cất giọng:

- Muội đừng đoán mò.

Ngọc Điệp ngậm miệng lại, quả thực không nên đoán mò ở bên ngoài.

Ngày hôm sau khi buổi chầu triều kết thúc, sắc mặt của Ôn lão đại nhân ủ rũ, vốn định tính kế để đưa cháu trai cả trở về, kết quả Hoàng Thượng lại nói năng lực của cháu trai cả không tệ nên có thể giao phó cho những nhiệm vụ quan trọng. Còn bảo năm sau cần phải khai hoang nhiều hơn nữa, khiến cho Ôn lão đại nhân muốn hộc máu.

Ôn lão đại nhân trầm mặt đuổi theo Chu Thư Nhân:

- Phải có lòng khoan dung độ lượng, Chu hầu gia có hiểu không?

Chu Thư Nhân biết lão già này cho rằng là do anh gây phiền toái nên cười như không cười mà đáp lại:

- Tốt nhất là lão đại nhân tự mình tìm ra nguyên nhân đi. Nói thật thì ta rất bội phục cháu trai cả của đại nhân, ta không ngờ là có thể hoàn thành đấy.

Chu Thư Nhân ngừng một chút rồi nói tiếp:

- Chỉ có thể nói là do cháu trai cả của lão đại nhân làm xong việc quá hoàn hảo, khiến cho mọi người cảm thấy thật bất ngờ.

Ôn lão đại nhân nhìn Chu Thư Nhân thật lâu, lão đoán được ý đồ của Hoàng Thượng nhưng không muốn thừa nhận thôi nên vung tay áo rời đi.

Chu Thư Nhân cũng không để trong lòng, dù sao thì người bị Hoàng Thượng tính kế không phải anh, vì vậy vẫn tâm trạng vẫn rất tốt, còn nghêu ngao một bài hát.

Lúc này Uông Cự đuổi kịp đến:

- Ôn gia sẽ không cho rằng là do ngài bày mưu đúng không?

- Đã nói rõ rồi, ngài có việc gì không?

Uông Cự thật sự có việc:

- Do bắt đầu bình xét cấp bậc của quan viên ấy mà, Vương gia có hỏi, ta nhớ hình như ngài và Triệu Bột có quen biết đúng không?

Bước chân của Chu Thư Nhân dừng lại:

- Vương gia hỏi thăm vì Triệu Bột à?

- Đúng vậy, tin tức của ta không nhanh nhạy. Chuyện này không biết nên mới hỏi ngài.

Chu Thư Nhân chưa từng nói chuyện về Triệu Bột với Uông Cự, đúng lúc hôm nay sẽ nói:

- Ta đã không còn liên hệ gì với Triệu gia nữa, sau này sẽ là người xa lạ.

- Vậy thì tốt rồi, ta chỉ sợ liên lụy đến ngài.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm, Triệu Bột đầu quân về Vương gia, không biết sau này có hối hận không.

Uông Cự lại hạ thấp giọng nói:

- Gần đây Huệ phi bị bệnh sao?

- Ngài đúng là nhạy tin thật đấy!

Uông Cự cười giễu:

- Làm gì có chuyện tin tức của ta nhanh nhạy, rõ ràng là có người cố ý tung tin.

Chu Thư Nhân không trả lời, tiếp tục chắp tay sau lưng bước đi, trong lòng thầm nghĩ Hoàng Thượng sẽ không để cho Huệ phi nuôi hai đứa con trai đâu, ngoại trừ Hoàng Hậu ra thì bất kì phi tần nào có hai đứa con trai đều phá vỡ thế cân bằng. Không biết Huệ phi bị bệnh là do ai làm?

 

Chu gia

Trúc Lan gặp Lâm Tình, hỏi:

- Mấy ngày không gặp mà sao ta thấy nha đầu này hình như gầy đi?

Lâm Tình cong mấy ngón tay, đầu ngón tay vẫn còn lỗ kim:

- Gần đây ăn uống có hơi thanh đạm, chỉ cần bồi bổ một chút là sẽ như cũ thôi ạ.

Trúc Lan không hỏi nhiều, cho rằng con gái chú ý đến dáng người nên mới ăn ít đi:

- Mấy đứa Ngọc Điệp đang đợi cháu đấy, để bà sai Thanh Tuyết dẫn cháu qua đó.

Lâm Tình đứng dậy nói:

- Cảm ơn lão phu nhân.

Đợi Lâm Tình ra ngoài rồi Trúc Lan mới lắc đầu cười, vị hôn phu như Minh Thụy không chủ động chút nào, lần nào cũng là Ngọc Điệp mời Lâm Tình đến đây, đúng là làm khó cô nương này thích Minh Thụy.

Nhị phòng

Ngọc Điệp nhìn thấy tẩu tẩu tương lai thì vui mừng, đưa tay ra nắm lấy tay tẩu tẩu tương lai, bỗng nhiên nghe thấy tiếng của Lâm Tình hít vào, cúi đầu xuống mới nhìn thấy:

- Sao trên tay lại nhiều lỗ kim như vậy?

Lâm Tình xấu hổ nói:

- Dạo này đang thêu bình phong, thường xuyên lơ đãng nên không để ý mà bị đâm vào.

Ngọc Điệp lập tức nghĩ đến sinh nhật ca ca:

- Quà để tặng sinh nhật ca ca của muội sao?

Mặt của Lâm Tình càng đỏ hơn, không trả lời tức là đồng ý.

Ngọc Điệp thấy thương tẩu tẩu tương lai, nói:

- Tỷ đừng để tâm quá, lát nữa muội sẽ nói với ca ca.

Lâm Tình vội vàng kéo lại:

- Đừng, Minh Thụy rất bận.

Ngọc Điệp lắc đầu, tẩu tẩu tương lai đã trúng độc của ca ca quá nặng rồi!

Trước Tiếp