Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân đứng dậy xoay hai vòng:
- Em nói đúng, không có lửa thì làm sao có khói. Có lẽ Hoàng Hậu thực sự bị bệnh, sao em không hỏi con gái thử xem?
- Dạo gần đây Tuyết Hàm không vào cung, anh cũng biết trời đang trời lạnh, Tuyết Hàm sợ Hà nhi bị bệnh, nên không dám rời Hà nhi một khắc nào.
Chu Thư Nhân ngồi xuống nói:
- Hoàng Thượng không có phản ứng chứng minh được hai điểm: điểm thứ nhất là bệnh của Hoàng Hậu không nghiêm trọng lắm, điểm thứ hai là Hoàng Thượng đã biết rõ tình huống của Hoàng Hậu và có chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước rồi.
- Em nghĩ là vế sau.
Chu Thư Nhân cũng nghĩ như vậy.
- Haiz, nếu hiện tại Hoàng Hậu vẫn sống tốt thì sẽ tốt cho Thái Tử và cũng tốt với thế cục của triều đình.
Một khi Hoàng Hậu có chuyện thì dã tâm của hậu cung sẽ không kìm được, thế cục vững vàng của triều đình sẽ bị phá vỡ.
Trúc Lan: - Hoàng Hậu bị bệnh, Huệ phi sẽ trở thành người nổi bật nhất trong hậu cung. Dòng họ Vương thị có hai vị hoàng tử, lại được làm chuyện của dược phường, bây giờ dược phường làm ăn phát đạt, đây đều là bia ngắm mà.
Chu Thư Nhân nheo mắt lại:
- Ý của em là có người lợi dụng Hoàng Hậu bị bệnh mà xuống tay với Huệ phi?
- Nếu không phải Huệ phi thì cũng là dòng họ Vương thị, còn về hoàng tử chắc tạm thời chưa dám ra tay bởi đây là điểm mấy chốt của Hoàng Thượng. Nhưng sau khi dã tâm đã bành trướng thì sớm hay muộn cũng sẽ có người giẫm lên điểm mấu chốt này.
Chu Thư Nhân thở dài, một khi vượt qua điểm mấu chốt thì cửa tử đã mở ra sẽ không đóng lại được.
Những ngày sau đó càng có thêm nhiều lời đồn đãi về Hoàng Hậu. Nghe đồn Hoàng Hậu ốm nặng, dường như Hoàng Hậu sắp qua đời đến nơi. Mãi cho đến khi Hoàng Hậu đi gặp mấy cái mệnh phụ thì lời đồn đãi này mới bắt đầu biến mất.
Lúc này Dung Xuyên cũng vừa về đến Kinh Thành, khi hai vợ chồng đến hầu phủ, Trúc Lan thấy Dung Xuyên cau mày rất chặt, cả người tỏa ra sát khí đến giờ vẫn chưa hoàn toàn giấu đi.
Tuyết Hàm thấy vẻ mặt của mẹ thì nói:
- Mẹ, mẹ cũng đã thấy đấy, chàng ấy hồi phủ hay quá, Hà nhi vừa thấy chàng ấy đã khóc.
- Dung Xuyên đã chịu khổ rất nhiều ở thảo nguyên rồi.
Cả người tỏa ra sát khí như vậy, rốt cuộc đã giết bao nhiêu người?
Dung Xuyên cố gắng hết sức để khống chế khí chất của mình, nói:
- Mẹ, nếu như ở trên thảo nguyên con không hung hãn thì không thể áp chế được người khác. Trên đường về kinh con vẫn luôn nghĩ cách để giấu đi nhưng vẫn không thể dấu hoàn toàn được, con chuẩn bị đi chùa Hộ Quốc ở một thời gian.
Nếu không, con gái và con trai đều có chút sợ hắn chứ huống chi là đứa trẻ không hiểu chuyện gì như Hà nhi. Trẻ con là nhạy cảm nhất, con trai út vừa nhìn thấy hắn đã khóc, rất sợ hắn, phổi của con trai út lại không tốt nữa chứ.
Trúc Lan tán thành:
- Đúng là nên đến đó ở một thời gian.
Tuyết Hàm có phần không đành lòng, nhưng cũng không có cách nào:
- Mẹ, Dung Xuyên có thể về sớm âu cũng là nhờ Ngô Minh ca ca đấy.
Trúc Lan mới nhìn Dung Xuyên, nói:
- Xem ra Ngô Minh đã giúp được rất nhiều.
Dung Xuyên gật đầu:
- Đúng vậy, ở giai đoạn sau có sự giúp đỡ của Ngô Minh ca ca nên việc phân châu trở nên thuận lợi hơn rất nhiều, không cần con phải tiếp tục tọa trấn ở đó nữa. Tính ra, con cũng mang nhiệm vụ trở về.
- Nhiệm vụ của con có thể nói sao?
Dung Xuyên gật đầu:
- Đúng vậy, mùa đông ở thảo nguyên cực kỳ gian nan, vào đông rét lạnh thiếu củi lửa, binh lính đóng quân ở đó không chịu nổi nên con mang tấu sớ xin thỉnh chỉ về.
Trúc Lan thầm nghĩ, hóa ra là về để xin tiền, năm nay đại quân lần lượt rút lui nhưng vẫn để lại rất nhiều binh lính đóng quân ở đó vì sự yên ổn, quân nhu không thể tiết kiệm được.
Dung Xuyên kể về sự gian khổ của thảo nguyên, việc thiếu áo bông và củi lửa khiến mùa đông vô cùng khắc nghiệt.
Hộ Bộ
Buổi chiều Chu Thư Nhân nhìn thấy con rể thì cong cong khoé miệng, nhưng sau khi xem tấu sớ xong thì nụ cười trên môi đã không còn. Anh nói:
- Cái này hẳn là Binh Bộ đưa cho ta.
Dung Xuyên tự nhiên hiểu rõ:
- Binh Bộ thượng thư bảo con mang đến cho cha.
Chu Thư Nhân biết ngay mà:
- Mấy năm nay quân nhu tăng vọt lên luôn.
Lên thì dễ mà xuống thì khó, anh thực sự rất đau đầu.
Dung Xuyên sờ mũi, nói:
- Con nghe nói Binh Bộ đã đem đến rất nhiều tấu sớ.
Chu Thư Nhân chỉ vào một chồng ở trên bàn:
- Tất cả đều là của Binh Bộ, năm nay nhiệt độ giảm mạnh nên toàn bộ ở đây là tấu sớ yêu cầu bông và củi lửa.
Dung Xuyên nghiêm túc nói:
- Cha, năm nay bông khan hiếm đến vậy sao?
- Ừ, trong tay những người buôn bông còn bông tồn đọng, cha đã lấy danh nghĩa triều đình để mua một ít nhưng, cũng không nhiều lắm. Tạm thời thì triều đình còn có một phần bông dự phòng thiên tai do tuyết gây ra, không thể động tới chỗ đó mà mớ bông vừa mua thì không đủ chia.
- Thật ra con muốn quyên góp một ít nhưng tiếc là năm nay thôn trang đều trồng lương thực.
Chu Thư Nhân: - Cá nhân như con có thể quyên góp được bao nhiêu? Cha biết thảo nguyên khó khăn, quả thực năm nay bọn họ rất vất vả. Cha biết hết mà.
Dung Xuyên cảm thấy có tự tin:
- Cha, không phải con kể khổ nhưng thực sự tướng sĩ ở thảo nguyên rất khó khăn. Ngay cả thuốc mỡ bôi nứt da cũng khan hiếm.
Chu Thư Nhân ừ một tiếng:
- Cha biết con và tướng sĩ trên thảo nguyên cùng chia sẻ gian khổ với nhau nhưng bây giờ khi trở về kinh thành con vẫn là Vương gia không có binh quyền mà thôi. Con đã làm xong việc nên làm rồi, ngày mai hãy đi chùa Hộ Quốc đi.
Trong lòng Dung Xuyên cảm thấy ấm áp:
- Cha, con biết rõ mà, con sẽ không để hoàng huynh phải dè chừng con đâu.
- Chỉ cần con hiểu là được.
Ngày hôm sau, sáng sớm Dung Xuyên đã ra khỏi Kinh Thành để đến chùa Hộ Quốc. Sau khi gặp đại sư thì lặng lẽ ngồi niệm phật.
Hoàng Thượng nghe xong lắc đầu:
- Trẫm còn có rất nhiều chuyện muốn hỏi đệ ấy, còn đệ ấy thì hay rồi, đi rất nhanh nhẹn.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Thần nghe nương tử nói khi Tần vương trở về bọn trẻ đều sợ Tần vương, sợ đến mức Tần vương không dám đến gần bọn trẻ, chỉ có thể lén lút mà trông mong nhìn bọn trẻ, Tần vương vội lắm ạ.
Hoàng Thượng: - Đừng nói đến bọn nhỏ, ngay cả trẫm cũng hoảng sợ.
Chu Thư Nhân nghe vậy thì tim đập thình thịch:
- Haiz, vẫn là do tuổi còn trẻ nên không biết cách khống chế sát khí, làm gì giống tướng quân đánh nhau nơi chiến trường có thể thu phóng một cách tự nhiên, Tần vương còn rất nhiều thiếu sót.
- Khanh có yêu cầu quá cao với Tần vương rồi.
Chu Thư Nhân cố gắng tỏ ra đang muốn tốt cho con rể:
- Thật ra yêu cầu của thần không cao, chỉ cần bình an là tốt rồi. Ài, khi còn nhỏ Tần vương đã quá khổ, bây giờ thỉnh thoảng thần vẫn còn nghĩ lại chuyện quá khứ đây.
Hoàng Thượng: - Mọi chuyện đều đã qua rồi.
Trong lòng Chu Thư Nhân dần thả lỏng, anh lo Hoàng Thượng sẽ kiêng kị Dung Xuyên rồi trong lòng có khúc mắc. Cũng may Hoàng Thượng không có ý như vậy, đợi mấy ngày nữa sẽ để con gái đích thân nói với Dung Xuyên rằng ở chùa Hộ Quốc đợi năm mới đến, trước năm mới đừng có ra ngoài.
Hoàng Thượng nói đến chuyện chính sự:
- Năm nay việc chăn nuôi khá tốt, tuy năng suất khai hoang đất không cao nhưng cũng coi như đã đạt được sản lượng đặt ra. Trẫm định sang năm sẽ mở rộng khai hoang, việc giảm nhiệt độ trong mấy năm liên tục khiến lòng trẫm bất an.
Chu Thư Nhân không có ý kiến gì:
- Hoàng Thượng thánh minh.
Còn về trưởng tôn của Ôn gia có thể hoàn thành nhiệm vụ thì anh không cảm thấy có gì bất ngờ lắm. Tuy trưởng tôn của Ôn gia vô dụng nhưng người mà hắn mang theo thì không. Ôn gia cần thể diện, trưởng tôn mất mặt cũng giống như Ôn gia bị mất thể diện nên đã âm thầm bỏ ra rất nhiều công sức. Nghĩ như vậy thì lúc trước nước cờ đưa trưởng tôn của Ôn gia đi là rất đúng, xem Ôn gia quan tâm đến nhường nào kìa. Hiển nhiên là Hoàng Thượng có cùng quan điểm, việc mở rộng khai hoang thực ra chính là ném chuyện khai hoang cho Ôn gia.
Mười lăm phút sau, Chu Thư Nhân mới ra khỏi cung, bước chân đã nhanh nhẹn hơn rất nhiều. Năm nay cả nước không có đại nạn, lương thực nhập kho hết rồi, anh cũng có đủ vốn liếng, hơn nữa năm nay còn có thêm một khoản thuế khác. Ngẫm lại thì gánh nặng trên lưng đã nhẹ hơn rất nhiều.
Ngày hôm sau, khi buổi chầu triều kết thúc, hiếm khi Chu Thư Nhân không ở lại, Lý Chiêu đi đến nói:
- Khi nào thì ngài phát bạc đây?
Chu Thư Nhân: - Ngài về kêu người đến đây.
Lý Chiêu kinh ngạc: - Ngài cho bạc thoải mái vậy?
Chu Thư Nhân hừ một tiếng:
- Có khi nào có dư mà ta chưa cho chưa? Khi ta không có tiền, các ngài lại xin ta thì làm sao mà ta cho các ngài được?
Anh còn phải nghĩ cách kiếm tiền ở khắp mọi nơi, ngẫm lại lại cảm thấy thương thay cho thân mình.
Lý Chiêu cười gượng:
- Người tài thì thường nhiều việc mà.
Chu Thư Nhân trợn trắng mắt nói:
- Ta lại càng muốn nghỉ làm hơn đấy.
Lý Chiêu chạm lên cánh mũi, đúng là mấy năm nay Chu Thư Nhân luôn ở trong thế khó. Ông lão này già đi trông thấy!