Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1533: Liều Một Lần

Trước Tiếp

Trúc Lan xem thiệp xong rồi để xuống, ra hiệu cho Thanh Tuyết đi chuẩn bị quà gặp mặt cho bọn trẻ. Tống Lan đã có hai đứa nhỏ, trưởng nam tám tuổi, con thứ bốn tuổi, trong hoàn cảnh cổ đại coi trọng con trai thì Tống Lan rất may mắn.

Lý thị đang ăn trái cây, đôi tay đột nhiên dừng lại:

- Mẹ, con nhớ Ngô Minh có thiếp thất đúng không?

Trúc Lan: - Ừm, có hai người thiếp thất.

Lý thị trợn to hai mắt, nói:

- Hai người? Con nhớ chỉ có một thôi mà nhỉ?

- Trước khi Xương Trung trở về lại nạp thêm một người, bây giờ có hai người thiếp thất.

Lý thị đưa quả nho trên tay vào trong miệng, không thèm nhổ vỏ nho ra mà trực tiếp nuốt vào bụng. Đến khi nhận ra mình đang làm gì thì đã ăn được hai quả.

Trúc Lan bất đắc dĩ lắc đầu:

- Việc Ngô Minh nạp thiếp làm con kinh ngạc đến vậy sao?

Lý thị lau tay, dùng bàn tay mập mạp chống lên bàn. Đáp:

- Mẹ, Ngô Minh cũng coi như là nửa người con của Chu gia, y là con nuôi của cha mẹ, con dâu cho rằng Ngô Minh sẽ không nạp thiếp.

- Ngô Minh họ Ngô chứ không phải họ Chu, hơn nữa thiếp thất của Ngô Minh cũng không phải do y chủ động nạp vào. Y là một người có dã tâm lớn.

Lý thị nghĩ đến những lời tướng công mình nói về Ngô Minh thì thở dài. Tống Lan cũng không dễ dàng.

Ngày hôm sau, Tống Lan và hai con mình đến Hầu phủ, Trúc Lan chờ hai đứa nhỏ chào hỏi xong sau đó đưa tay ôm lấy đứa trẻ bốn tuổi, cười nói:

- Đứa trẻ này trông giống con, cứ như được đúc từ một khuôn ra vậy.

Tống Lan cũng có chút thiên vị đứa con trai út, thị cũng không có cách nào, con trai cả vẫn luôn được tướng công dạy dỗ, càng ngày càng giống tướng công:

- Nghĩa mẫu đừng có ôm thằng bé, thằng bé nặng lắm.

- Không sao đâu, ta có thể bế được.

Tống Lan thấy con trai út ngoan ngoãn mới cất giọng nói:

- Trong thời gian đi xa, con luôn nhớ đến lão phu nhân. Mấy năm nay lão phu nhân có khỏe không?

- Khỏe, trong phủ rất tốt, con xem đi, bây giờ đã trở thành hầu phủ. Ngược lại là con đấy, đã lâu không gặp, thay đổi rất nhiều.

Tống Lan cười nhạt:

- Từ khi rời kinh, hết thảy đều phải dựa vào bản thân. Mấy năm này con đã trưởng thành rất nhiều.

Trúc Lan thầm nghĩ, trưởng thành rất nhiều thật. Trước khi rời khỏi kinh thành Tống Lan có đủ tự tin khi dựa vào nhà mẹ đẻ, cũng có chút nóng nảy. Bây giờ khi nhìn vào Tống Lan, cô chỉ thấy khí thế và sự điềm tĩnh của một người làm chủ trong nhà.

Trúc Lan lại nói:

- Xương Trung rất biết ơn sự giúp đỡ của hai vợ chồng con, nó thường nói với ta hai vợ chồng con rất quan tâm đến nó và nuôi nấng hắn như nhi tử.

Tống Lan: - Năm đó nghĩa mẫu và hầu gia chăm sóc cho tướng công, bây giờ chúng con làm tất cả những gì nên làm. Huống chi cả hai đứa con đã nhìn Xương Trung lớn lên, chúng con không thương nó thì thương ai.

Tống Lan rất thông minh, từ khi gả cho tướng công thị đã biết tướng công chọn mình là vì phù hợp chứ tướng công không phải người coi trọng tình yêu. Thị sẽ làm tốt bổn phận của mình, hai nhà Chu - Ngô kết nghĩa với nhau, thị chăm sóc Xương Trung, tướng công vui vẻ cũng sẽ khiến Chu gia tán thành thị hơn. Thị hiểu rõ tướng công không có người thân bậc trưởng bối nào, Chu gia có thể ảnh hưởng đến tướng công nên thị cần coi Chu gia như nhà chồng.

 

Quán trà

Chu Thư Nhân đến quán trà đã hẹn trước với Lưu Kinh, Lưu Kinh vào ngồi được một lúc rồi. Thư Nhân nói:

- Hộ Bộ có vài việc cần phải làm không đi sớm được, để ngài phải đợi lâu rồi.

- Ta làm phiền hầu gia mới phải, làm gì có chuyện đợi lâu. Mời hầu gia ngồi!

Chu Thư Nhân ra hiệu cho Cẩn Ngôn đi đóng cửa sổ:

- Bên ngoài đang mưa, thời tiết có chút lạnh.

Lưu Kinh đang có chuyện trong lòng nên thực sự không để ý đến trời có lạnh hay không:

- Mấy năm nay vào thu chỉ cần trời mưa là nhiệt độ sẽ giảm rất nhanh, cũng không biết thu hoạch lương thực năm nay sẽ như thế nào.

Chu Thư Nhân cũng lo lắng, sản lượng giảm là điều đã biết trước nhưng sẽ tốt hơn so với năm ngoái, mùa hè này lượng mưa và nhiệt độ đều không đến nỗi nào:

- Đợi khi nào thu hoạch lương thực sẽ biết, ngài tìm ta là đã nghĩ xong muốn đi đâu sao?

Lưu Kinh nói nhỏ:

- Đúng vậy, ta đã nghĩ tới tất cả các vị trí có thể đi. Thật đáng buồn khi nhận ra tất cả đều là những chức quan có tiếng mà không có miếng.

- Mỗi một chức quan quan trọng trong Kinh Thành đều là đo ni đóng giày, mỗi người chiếm một vị trí, không ai chịu rời đi, ngài đã ở Đại Lý tự quá lâu.

Năm đó khi Lưu gia và Ninh hầu phủ liên hôn nên nghĩa cách đổi vị trí, Lưu Giai gả cho Minh Đằng, lẽ ra Lưu Kinh càng nên mượn cơ hội để leo lên trên, nhưng Lưu Kinh lại không làm như vậy!

Anh rất bận nên không thể để ý đến mọi việc, huống chi chỉ là thông gia chứ không phải con trai hay cháu trai. Lần này lên tiếng là vì Vương gia có động thái nên anh mới chú ý đến, nếu đã biết thì đương nhiên phải nhắc nhở vài câu.

Lưu Kinh cúi đầu:

- Trước kia ta chỉ nghĩ bảo vệ chính mình, sau này vì quá an nhàn nên cũng không nghĩ đến việc chuyển đi đâu.

Chu Thư Nhân không rảnh nghe Lưu Kinh phân tích về bản thân, anh dò hỏi:

- Ngài muốn đi đâu?

Vội vàng mời anh đến như thế thì chắc chắn là đã có nơi muốn đi, nên hy vọng nhận được sự chấp thuận của anh.

Lưu Kinh ngẩng đầu, nói:

- Ta nghe nói Ngô đại nhân đi thảo nguyên, ta đã nghĩ rất lâu, tuổi tác của ta vẫn chưa quá lớn, bây giờ trai gái trong nhà đều đã lập gia đình. Ta không muốn ngồi trên chức quan nhàn tản để đợi đến khi về hưu nêm ta trộm nghĩ muốn đi thảo nguyên liều một lần.

Chu Thư Nhân: - Ngài thật sự khiến người khác kinh ngạc.

Sự khác biệt rất to lớn!

Lưu Kinh: - Ta thực sự không cam lòng.

- Sự cam lòng này của ngài có phần hơi muộn.

Lưu Kinh: “...”

Chu gia

Lý thị chờ Tống Lan rời đi, vô cùng thổn thức. Vậy mà thiếp thất của Ngô Minh đã mang thai rồi:

- Vậy nên Ngô Minh sẽ có thêm con trai hoặc con gái của thiếp thất nữa sao?

- Con đã nghe nhiều thứ mà chỉ nhớ đến chuyện con của thiếp thất thôi à?

Lý thị cười gượng:

- Mẹ, con nhớ rõ ràng Tống Lan nói sau khi về kinh thị sẽ ẩn mình sống cuộc sống nửa khép kín.

Trúc Lan vừa lòng ừ một tiếng:

- Con hãy cùng Thanh Tuyết chia lễ vật Tống Lan mang đến cho các phòng đi.

Lý thị vẫn rất thổn thức, con do thiếp thất hạ sinh! Chu Hầu phủ không có, thị thấy Tống Lan cũng không để ý lắm nhưng thị không có rộng lượng được như vậy.  

Đến giờ rời khỏi nha môn, Chu Thư Nhân vừa trở về đã thấy chiếc hộp trên bàn:

- Thê tử của Ngô Minh đưa đến phải không?

- Không phải, buổi chiều Uông gia đưa đến đây, là linh chi mà cháu rể của anh mua được ở Đông Bắc, tặng một ít chất lượng tốt đến đây.

Chu Thư Nhân chẹp chẹp hai tiếng, nói:

- Uông Úy đi Đông Bắc đã sưu tầm rất nhiều đồ tốt, nếu anh không nhớ nhầm thì mấy hôm trước cũng gửi lộc nhung và nhân sâm về.

- Y vốn không phải người cứng nhắc, lại có thê tử đang mang thai nên đã tìm rất nhiều đồ tốt. Còn nói bước vào mùa đông sẽ chọn một ít da tốt để gửi về.

Chu Thư Nhân nghe vậy liền nói:

- Nhà chúng ta còn có rất nhiều da tốt đúng không, hàng năm đại ca và nhị ca đều sẽ gửi một ít qua đây.

- Còn rất nhiều, em cảm thấy năm nay sẽ lại là một mùa đông lạnh giá. Đang nghĩ đến chuyện chọn một ít ra để làm một cái áo choàng dày và áo cộc tay cho anh.

Chu Thư Nhân nghĩ đến buổi sáng mùa đông lâm triều là cả người đều khó chịu:

- Được

Hai vợ chồng ăn cơm xong thì Vinh Dụ Đãng đến, trong tay lão còn cầm một tờ giấy nói:

- Thư Nhân à, ngươi mau đến đây nhìn xem, đây là những cái tên mà đại sư của chùa Hộ Quốc đã chọn, ngươi xem cái nào hay?

Chu Thư Nhân và Trúc Lan nhìn thấy một tờ giấy tràn đầy những cái tên, nhiều dữ, đại sư của chùa Hộ Quốc thực sự rất nể mặt cữu cữu, chừng đấy cái tên cũng không đuổi lão đi.

Chu Thư Nhân nói: - Vừa mới chẩn đoán chính xác là mang thai mà, bây giờ đã chọn tên liệu có sớm quá không?

Vinh Dụ Đãng thở dài:

- Chỉ là ta quá vui mừng, cuối cùng dòng họ Vinh thị cũng có hậu.

Trúc Lan nghe vậy, nghĩ nhánh Vinh Ân Khanh vẫn không được tính. Trong lòng Tứ cữu thì đứa trẻ chảy trong mình máu của Diêu Dao đều không phải con nối dõi của dòng họ Vinh thị.

Trước Tiếp