Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1532: Nước Nhà

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân nói xong, Uông Cự nghĩ đến chính mình:

- Nói thật, những đứa trẻ được thế gia như chúng ta nuôi nấng chung quy vẫn thiếu đi sự ganh đua hơn những người xuất thân hàn môn.

- Đó là vì bọn chúng đã biết tương lai của mình được sắp xếp cả rồi.

Uông Cự ăn quả nho, nói:

- Nói đi cũng phải nói lại, Ngô Minh thăng tiến nhanh thật.

Tuy rằng không có cơ hội nhiều bằng Chu Thư Nhân nhưng là người thăng quan nhanh nhất trong những năm gần đây và nắm trong tay rất nhiều quyền lực. Có lẽ sau khi từ thảo nguyên trở về, y sẽ không rời đi kinh thành nữa, chậc chậc, hâm mộ làm sao!

Chu Thư Nhân thầm nghĩ, bởi vì Ngô Minh mới thực sự là trùm cuối, nói thật thì anh cũng có phần ngạc nhiên khi biết Ngô Minh sẽ đến thảo nguyên, đã không ít lần anh nghe được Hoàng Thượng khen Ngô Minh. Hiển nhiên, Hoàng Thượng cũng không muốn để Ngô Minh đi ra thảo nguyên.

Ngô Minh phải tự mình tiến cử đi thảo nguyên, ai cũng hiểu rõ những công trạng có thể lập được từ vùng thảo nguyên nhưng lại rất ít người có quyết đoán đi thảo nguyên. Nếu như thật sự giải quyết vấn đề của thảo nguyên, trong tay Ngô Minh sẽ có chiến tích xuất sắc và sau này thẳng tiến đến đỉnh cao.  

Buổi tối về nhà Chu Thư Nhân nhắc đến Ngô Minh, Trúc Lan hỏi:

- Ngô Minh có dẫn gia quyến đi cùng không?

Chu Thư Nhân lắc đầu:

- Không đâu, thảo nguyên vẫn quá nguy hiểm nên gia quyến sẽ ở lại kinh thành.

Trúc Lan: - Cũng đã mấy năm em chưa gặp Tống Lan.

- Tính thời gian thì đến mùa thu vợ con của Ngô Minh có thể trở lại kinh thành.

- Vậy thì cũng không còn lâu nữa.

Hôm sau, Chu Thư Nhân được nghỉ, ăn cơm sáng xong Chu Thư Nhân và Trúc Lan đi cô nhi viện hoàng thất, bởi vì đã thông báo trước nên có người đợi ngoài cửa.

Viện trưởng vội tiến lên:

- Chu hầu gia, Hầu phu nhân, mời hai vị đi vào trong.

Chu Thư Nhân ngẩng đầu nhìn thoáng qua tấm biển, khẽ gật đầu rồi đi vào cô nhi viện. Anh nhận ra sự khác biệt rõ ràng giữa nơi này và cô nhi viện công. Cô nhi viện công chú trọng đến chuyện tự lực cánh sinh, không quản lý nghiêm khắc, còn cô nhi viện hoàng gia lại vô cùng khắc nghiệt, dáng ngồi của bọn nhỏ thẳng thắn và trong mắt không có sức sống như những đứa trẻ trong cô nhi viện công. Trong đầu của chúng cũng chỉ có nghe theo mệnh lệnh.

Trúc Lan đi vào đã tách ra khỏi Chu Thư Nhân, cô đi xem mấy bé gái bởi nam nữ ở riêng.

Bà tử quản lý nói: - Năm mươi đứa bé gái này đều có tài năng thêu thùa, còn bên này thì học dược lý ngày sau sẽ trở thành y nữ.

Trúc Lan nghĩ thầm, đây là sự khác biệt giữa hoàng thất và dân gian, tú nương được bồi dưỡng sẽ phục vụ hoàng thất, còn y nữ sẽ tiến vào Y bộ để nghe theo sự sắp xếp của Y bộ. Theo sự phát triển của Y bộ, càng ngày càng thấy rõ sự khan hiếm của y nữ. Cô nhìn thái y dạy học cho các y nữ, mấy bé gái đều chăm chú nghe giảng. Cô tự nhủ, bọn trẻ trong cô nhi viện hoàng thất không dễ bị tẩy não.

Còn Chu Thư Nhân bên này tốt hơn rất nhiều, anh lên bục giảng bài rồi viết hai chữ: “Nước nhà”.

Lúc này Hoàng Thượng và Thái Tử đi vào, lặng lẽ tìm một chỗ ngồi xuống. Viện tưởng cũng sửng sốt, tại sao Hoàng Thượng và Thái Tử lại ở đây?

Trong phòng có quá đông học trò nên Chu Thư Nhân không nhìn thấy ở phía sau, tiếp tục giảng đạo:

- Các con đã được đi học một khoảng thời gian rồi, các con cũng nhận được mặt chữ của hai chữ “nước nhà” này, hiểu được ý tứ của nó, nhưng hôm nay ta vẫn muốn dạy hai chữ “nước nhà" này. Như thế nào là “nước", như thế nào là “nhà".

Thật ra Chu Thư Nhân còn muốn vẽ bản đồ quốc gia lên đó nhưng không thể, ở thời đại này không thể tùy tiện vẽ bản đồ. Anh dừng một chút rồi mỉm cười, nói:

- Chúng ta bắt đầu từ chữ “nhà" đi.

Trong buổi học này, Chu Thư Nhân nói rất nhiều từ nhà đến nước rồi lại từ nước về đến nhà. Đồng thời cũng nói về thế giới, trên thế giới có rất nhiều quốc gia. Anh vẫn tiếc nuối, tiếc nuối không thể giảng nhiều hơn. Anh phải suy xét đủ thứ trước khi nói, mọi hành động và lời nói đều ở trong mắt hoàng thất cho nên anh nhất định phải cẩn thận.

Hoàng Thượng ngồi phía sau nhìn bọn trẻ lần lượt giơ tay đặt câu hỏi, có đứa trẻ hỏi vì sao người nước ngoài lại muốn giả làm cướp biển,... Đây là điều chưa từng xảy ra, ngài cũng từng ngồi nghe giảng bài nhưng bọn trẻ chưa bao giờ nói chuyện, đi học ngồi dáng gì thì khi tan học cũng không thay đổi. Hai mắt Thái Tử sáng ngời, nếu không ngại thân phận của mình thì cậu ta cũng muốn giơ tay đặt câu hỏi. Cậu ta ghi lại những gì mình muốn hỏi, nhỏ giọng nói với phụ hoàng:

- Ngày mai nhi thần sẽ đi hỏi Chu hầu gia.

Hoàng Thượng cười: - Được.

Khi tan học Chu Thư Nhân mới nhìn thấy Hoàng Thượng và Thái Tử, thầm nghĩ quả nhiên mọi hành vi của mình đều ở trong mắt Hoàng Thượng.

Chu Thư Nhân: - Thần tham kiến Hoàng Thượng, tham kiến Thái Tử.

Hoàng Thượng chắp tay sau lưng, nói:

- Hôm nay trẫm mới phát hiện hóa gia Chu hầu gia có thể dạy học, nghe Chu hầu gia giảng bài ta cũng học được rất nhiều.

Vận mệnh, ngài nhìn thấy chính là vận mệnh. Vận mệnh lần này của Chu Thư Nhân chính là thế giới. Chu Thư Nhân hiểu biết rất nhiều về nước ngoài, hiển nhiên là anh đã nghiên cứu không ít, trong lòng ngài có phần tiếc nuối, cả triều đại chỉ có một Chu hầu gia.

Chu Thư Nhân: - Hoàng Thượng, thần cũng chỉ bày tỏ theo cảm xúc nên không dám nhận lời khen đâu ạ.

Hoàng Thượng thầm nghĩ nếu không phải do không thích hợp thì ngài càng muốn Chu Thư Nhân dạy học cho các hoàng tử, để các hoàng tử cũng có thể mở rộng tầm mắt. Tiếc là không thể, một khi Chu hầu gia dạy học thì các hoàng tử sẽ càng có nhiều tâm tư hơn nữa.

Còn bên này Trúc Lan giảng bài thì không thể giảng từ nước nhà, cô mới là người đau đầu nhất. Thứ cô có thể giảng không nhiều lắm, những gì cô nói cần phải có nguồn gốc rõ ràng, cuối cùng cô chỉ có thể dạy một bài nghiêm túc, thêm vào một ít câu chuyện có ý nghĩa. Thấy bà tử quản lý đến, cô nhìn theo thì phát hiện ra là Hoàng thượng và Thái tử. Cô vội vàng chào hỏi:

- Thần phụ tham kiến Hoàng Thượng, tham kiến Thái Tử.

Hoàng Thượng chưa bao giờ nghe Dương thị thuyết giảng song đã từng nghe phụ hoàng nói, vị này tuy là nữ tử nhưng lại rất có chiều sâu, những cuốn sách được Hầu phu nhân biên soạn lại chính là chứng cứ, ngài nói:

- Lão phu nhân mau đứng dậy.

Chu Thư Nhân đỡ Trúc Lan đứng dậy, nghe thấy giọng nói của cô hơi khàn thì đưa chén trà trong tay cho vợ mình:

- Uống cho thấm giọng.

Trúc Lan ngượng ngùng, đang có nhiều người như vậy nhìn, nhưng cô cũng không khách sáo mà uống hết, Chu Thư Nhân lại vội rót thêm. Ánh mắt Hoàng Thượng khẽ động, hoàng thất không có tình cảm phu thê chân thành tha thiết như vậy.

Hoàng thượng rất bận rộn, cùng Thái Tử rời đi trước. Trúc Lan và Chu Thư Nhân lại tham quan khắp nơi một lần nữa rồi mới rời đi, hai người ăn cơm trưa tửu lầu bên ngoài.

Trúc Lan về nhà rồi đuổi bọn nha hoàn đi, nhỏ giọng nói:

- Lớp của em khó dạy lắm.

Chu Thư Nhân: - Quả thực không dễ tẩy não, anh cũng chỉ có thể để bọn nhỏ mở rộng tầm mắt.

- Anh đã mệt mỏi rồi, mau đi nghỉ thôi.

- Được.

 

Ngày hôm sau, Chu Thư Nhân biết Thái Tử sẽ đến. Một hỏi một đáp, những gì có thể trả lời thì Chu Thư Nhân sẽ trả lời, không thể trả lời ư, anh sẽ chỉ cười mà không nói.

Hôm qua Thái Tử mới biết được hoàng gia gia đã từng xem mệnh cho Chu hầu gia, lại còn là đại sư đức cao vọng trọng nói. Mấy năm nay quả thực giống như lời đại sư nói, Chu hầu gia luôn bảo vệ đất nước.

Ngày tháng trôi qua rất nhanh, cái nóng oi bức của mùa hè đã qua, thời tiết ngày một mát mẻ, nhiệt độ năm nay giảm rất nhanh giống như năm ngoái. Trúc Lan đã mặc quần áo dày rồi:

- Tối hôm qua trời mưa, hôm nay lạnh căm căm, gió thổi làm chân ta khó chịu quá.

Lý thị nói: - Đúng vậy, mẹ à, năm nay cần mua thêm nhiều than về, con dâu cảm thấy mùa đông năm nay có thể sẽ rất lạnh.

Trúc Lan lo lắng, cô cũng sợ điều này:

- Ừ, mua thêm một ít bông nữa.

Nhắc đến bông, bởi vì thiếu lương thực nên bá tánh trồng ít bông đi dẫn đến giá cả của bông năm nay không những cao mà còn rất khó mua.

Lý thị: - Con dâu sẽ nhớ kỹ ạ.

Đang nói chuyện thì Đinh quản gia đi vào đưa thiệp, nói:

- Lão phu nhân, nữ quyến của Ngô đại nhân đã đến kinh thành. Đây là bái thiếp mà họ gửi ạ.

Trúc Lan: - Đến kinh thành sớm hơn so với dự kiến

Trước Tiếp