Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân âm thầm tán dương phản ứng của Lưu Kinh:
- Ngài đã nghĩ muốn đi đâu chưa?
Lòng Lưu Kinh trầm xuống, quả nhiên là do ông ta đã cản đường, tuổi tác của ông ta không còn trẻ nữa, sao lại không nghĩ đến chuyện muốn thăng tiến chứ. Nhưng ông ta không có sự ủng hộ của gia tộc, không có bối cảnh lại không thể lọt vào mắt xanh của Hoàng Thượng.
Khi chưa liên hôn với Ninh gia và Chu gia, cuộc sống của ông ta vô cùng khổ sở, phải cẩn thận khắp nơi và nương tử cũng phải giả ngu. Sau này có quan hệ thông gia với hai nhà không tệ thì mới không còn ai dám khinh thường ông ta ở Đại Lý tự nữa, trong lúc làm việc cũng chẳng đến mức làm phật lòng ai giống như trước kia. Ông ta vốn cho rằng mình cả đời không rời vị trí, không phạm sai lầm thì sẽ không có người dám động vào ông ta, bây giờ nếu dám động vào, chắc chắn là có quan hệ với nhà ngoại của hoàng tử.
Chu Thư Nhân thấy Lưu Kinh im lặng thì cất giọng nói:
- Tuy rằng ngài cản đường nhưng lại có quan hệ thông gia rất tốt, bọn họ sẽ không hại ngài, nhiều lắm là thay đổi vị trí của ngài, còn về vị trí gì thì chắc ngài cũng nên hiểu rõ.
Lưu Kinh chua chát nói:
- Sẽ chuyển đến vị trí về nhà dưỡng lão.
Hiện tại ông ta đang nắm quyền lực, tuy rằng không thể so quyền lực với ai cũng vẫn cảm thấy quyền lực của mình không đến nỗi nào.
Chu Thư Nhân nói: - Được rồi, ngài trở về ngẫm lại xem muốn đi đâu rồi nói cho ta biết.
Anh sẽ không nói thẳng nên đi đâu, bởi mỗi người đều có tư tưởng riêng của mình. Đương nhiên nếu như quá phận thì anh cũng không thể làm gì được.
Lưu Kinh cáo từ rời đi, Chu Thư Nhân ngồi im bất động. Thật ra chuyện đổi chỗ cho Lưu Kinh cũng là điều tốt, năng lực của Lưu Kinh rất khá, chẳng qua điều ông ta thiếu là không có gia tộc, không có quan hệ. Đây cũng là sự khó khăn của người xuất thân hàn môn. Nếu như không gia nhập vào thế gia thì rất khó để đi lên, còn gia nhập vào thì khi có chuyện xảy ra sẽ bị bỏ rơi đầu tiên, đương nhiên cũng có những người lợi hại, có thể phản công lại nhưng rất ít người làm được.
Không đến mười lăm phút, Chu Thư Nhân nghe thấy tiếng bước chân, anh không quay đầu lại, nói:
- Minh Vân à.
Minh Vân kinh ngạc:
- Ông nội, sao ông lại đoán được là cháu?
Chu Thư Nhân cười nói:
- Chỗ này cách sân của cháu không xa, mỗi ngày sau khi ăn xong cháu sẽ đi ra ngoài để tản bộ một lát.
Minh Vân vô cùng xúc động, ông nội bận như thế nhưng vẫn chú ý đến hắn, hắn đi đến ngồi xuống, nói:
- Ông nội, Lưu đại nhân đã đi rồi sao ông nội không về nghỉ ngơi?
- Hiếm khi ta muốn ngồi một lúc.
Bây giờ anh càng ngày càng thích ngồi một mình để suy nghĩ về mọi việc.
Minh Vân không hỏi ông nội đã nói chuyện gì với Lưu đại nhân mà chỉ im lặng ngồi cùng Chu Thư Nhân. Chu Thư Nhân gõ gõ cái bàn, nói:
- Việc phân châu ở thảo nguyên của Tần Vương trước mắt vẫn rất thuận lợi.
- Sau khi phân châu xong, thảo nguyên sẽ dần dần bước vào chính quy nhưng việc sáp nhập cũng còn phiền phức lắm.
Chu Thư Nhân nghiêng đầu:
- Cháu cảm thấy như thế nào mới có thể nhanh chóng dung hợp?
Minh Vân cười: - Lời nói, văn hóa đều là thứ thấm nhuần tự nhiên. Đương nhiên trước mắt thì vẫn nên dùng biện pháp cứng rắn.
Chu Thư Nhân giơ tay sờ sờ đầu cháu trai cả, nói:
- Không tệ! Canh giờ cũng không còn sớm, cháu nên trở về đi.
Minh Vân đứng dậy:
- Để cháu trai dìu ông nội về.
Chu Thư Nhân vừa đi vừa phất tay:
- Không cần.
Minh Vân đứng yên không động đậy, suy nghĩ về những lời nói của ông nội, nhưng chúng không liên quan đến bản thân mình lắm, hắn lắc đầu quay trở về sân.
Hoàng cung
Tuyết Hàm và con gái vào cung để gặp phụ hoàng và mẫu hậu. Sau khi trò chuyện một lúc, Tuyết Hàm để con gái lại rồi đi gặp Hoàng Hậu.
Hoàng Hậu nhìn tiểu công chúa đang chống người để đứng, cổ vũ tiểu công chúa mạnh dạn đi về phía trước. Trong một khoảnh khắc Tuyết Hàm có cảm giác khổ sở, con trai và tiểu công chúa đều có sức khỏe không tốt. Tiểu công chúa không có bệnh gì nặng, được nuôi dưỡng cẩn thận nên càng ngày càng hoạt bát, còn con trai của nàng thì vẫn không thể ra cửa được, thân thể giống như một cái sàng dù có bồi bổ bao nhiêu vẫn vô ích không thể lớn thêm.
Hoàng Hậu thấy Tuyết Hàm nhìn chằm chằm tiểu công chúa, biết Tuyết Hàm đang nghĩ đến con trai:
- Muội mới từ trong cung mẫu hậu ra sao.
Tuyết Hàm cười chào hỏi sau đó nói:
- Đúng vậy, dạo gần đây mẫu hậu ăn không ngon nên muội mang một chút dưa chua mà hẫu hậu muốn ăn vào cung.
Hoàng Hậu thấy con gái chớp đôi mắt, cười nói:
- Không phải hôm qua con nhắc đến ngũ thẩm hay sao? Sao hôm nay gặp được rồi lại không gọi?
Tiểu công chúa cười toe toét, nói không rõ ràng nhưng Tuyết Hàm nghe thấy rất vui vẻ:
- Tiểu công chúa thật thông minh.
Tiểu công chúa thông minh từ nhỏ, biết nói sớm lại còn nhận người rất chuẩn. Tiểu công chúa thực sự rất xinh đẹp, thừa hưởng những ưu điểm của Hoàng Thượng và Hoàng Hậu.
Hoàng Hậu rất hài lòng với biểu hiện của con gái, nói:
- Dạo gần đây Hoàng Thượng rất hay dạy con bé nói chuyện, chỉ là nha đầu này nói không chuẩn.
- Tiểu công chúa còn nhỏ, một thời gian nữa sẽ tốt hơn thôi.
- Hà nhi dạo này có khỏe không?
Ý cười trên mặt Tuyết Hàm càng rõ, nói:
- Dạo này sức khỏe khá tốt, từ lần bị bệnh trước đã lâu không bị bệnh rồi.
- Thật sao? Vậy thì tốt quá, đợi lớn lên sẽ dần dần tốt hơn.
Tuyết Hàm lại nói chuyện với Hoàng Hậu thêm một lúc rồi rời đi, quay lại đón con gái xuất cung, khi đi ngang qua hoa viên nhỏ thì gặp được Vương Huệ phi, bèn thưa:
- Huệ phi.
Vốn sau khi ở cữ xong Huệ phi vẫn khỏe mạnh nhưng vì thái độ gần đây của Hoàng Thượng, Huệ phi cảm thấy lòng băng giá, sắc mặt hốc hác và tiều tụy hẳn đi.
- Tần Vương phi vừa đến thăm Hoàng Hậu nương nương sao?
Tuyết Hàm gật đầu:
- Đúng vậy. Canh giờ cũng không còn sớm, ta không ở lại lâu.
Huệ phi vò chiếc khăn tay, dạo gần đây khi nàng ta đi gặp Hoàng Hậu thì Hoàng Hậu chưa lần nào gặp nàng ta. Nàng ta cười yếu ớt nói:
- Vậy ta không cản đường Vương phi nữa.
Tuyết Hàm cũng không muốn nói nhiều với Huệ phi nên gật đầu rồi đi ngay. Nàng thở dài trong lòng, tham vọng của con người thật đáng sợ, năm đó Huệ phi rất tốt, nhưng bây giờ Huệ phi lại có dã tâm.
Ngày hôm sau khi con gái trở về, Trúc Lan mới nghe con gái kể chuyện trong cung. Cô thở đai nói:
- Hiện tại các hoàng tử còn chưa thành thân, nhị hoàng tử không được giao nhiệm vụ. Đợi đến tuổi thành thân mới là lúc tranh đấu khốc liệt.
Tuyết Hàm hạ giọng nói:
- Hoàng Hậu bị tổn hại tuổi thọ, mấy năm nay già đi rất nhanh. Dù có điều dưỡng cũng không thể bù đắp về được.
Cũng không biết có thể sống bao lâu, chỉ sợ đến lúc tranh đấu khốc liệt nhất mà Thái Tử không có Hoàng Hậu che chở.
Trúc Lan: - Sau này con cố gắng vào cung ít lại, dành nhiều thời gian ở nhà cùng Hà nhi.
- Dạ mẹ, con biết mà.
Trúc Lan: - Cũng không biết Hoàng Hậu có rõ tình trạng cơ thể của mình không.
- Biết, thái y muốn giấu Hoàng Hậu cũng khó.
Trúc Lan thầm nghĩ Hoàng Hậu không sống lâu được, không biết Ôn gia có biết đến tình hình của Hoàng Hậu không. Hoàng hậu sống hay chết có ý nghĩa rất khác biệt với Ôn gia.
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân mời Uông Cự uống trà:
- Trời nóng nực như vậy sao ngài lại đến đây vào canh giờ này?
Uông Cự béo lên càng ngày càng không chịu được nóng, ông ấy ngồi cạnh chậu đá, ước gì có thể ôm chậu đá, nói:
- Còn không phải là vì ngài sao.
Chu Thư Nhân: - ... Nói chuyện một cách bình thường đi.
Uông Cự uống mấy chén trà lạnh, đã thoải mái hơn nhiều:
- Người con nuôi kia của ngài sắp bị điều chuyển, ngài có biết không?
Chu Thư Nhân: - Đã được truyền ra rồi à?
Khi Ngô Minh đến gặp anh đã nói bóng gió đến chuyện điều chuyển.
Uông Cự nghe thấy vậy nói:
- Quả nhiên là ngài đã biết, nhưng có biết y sẽ đi đâu không?
Chu Thư Nhân nhấp một ngụm trà lạnh, nói:
- Thảo nguyên chăng?
Uông Cự vươn bàn tay mập mạp ra ôm chậu đá:
- Quả nhiên là ta đã đến đây vô ích.
- Đừng gần băng đá quá, ngài muốn đổ bệnh sao?
Uông Cự bất đắc dĩ phải buông ra. Ầy, trời hôm nay quá nóng!
- Tiểu tử Ngô Minh này đang yên ổn ở phương Nam, nơi y quản lý là một nơi tốt, có bao nhiêu người muốn đến đó, vì sao y lại muốn đến thảo nguyên cơ chứ? Sự chênh lệch này là rất lớn.
Chu Thư Nhân: - Bởi vì chiến tích, chiến tích mới là điều y mong muốn nhất và thảo nguyên là lối tắt nhanh nhất. Đương nhiên, nếu như không có thực lực thì đừng có nhận bừa. Bởi lẽ có khi lúc đó chết thế nào cũng không biết.