Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan nghe Lý thị giải thích xong, hóa ra là do Nhiễm Uyển để ý nên Lý thị đã ghi tạc trong lòng. Tính ra, Lý thị là người mẹ chồng rất quan tâm đến con dâu.
Lý thị nói: - Mẹ, trong hai người con dâu thì con lo cho Lưu Giai nhất, bây giờ thì tốt rồi, con không cần phải lo lắng nữa.
- Được rồi, chuyện này tạm thời giữ bí mật đã. Chờ sau khi chắc chắn mới nói với ông cụ.
Ông cụ đã đợi đứa trẻ này từ lâu lắm, biết Minh Đằng bận rộn nhưng vẫn sẽ nói đến chuyện con cháu với Chu Thư Nhân. Nếu như không phải xuất thân từ Chu gia thì ông cụ trực tiếp nạp thiếp cho Minh Đằng rồi cũng nên, thậm chí từng có suy nghĩ lén nạp thiếp cho Minh Đằng. Cũng may khi ông cụ mới nảy ra ý định thì đã bị Chu Thư Nhân dập tắt.
*
Chương Châu
Lưu Giai không dám đi theo ra ngoài, vô cùng tiếc nuối vì không thể dạy chữ cho các bé gái ở thôn trang.
Ngọc Sương: - Việc quan trọng nhất của muội bây giờ là chăm sóc tốt sức khỏe của mình, đừng có nghĩ nhiều quá.
Lưu Giai sờ sờ bụng mình, khóe miệng mỉm cười. Tuy rằng phải một thời gian nữa mới có thể xác định chắc chắn được nhưng nàng ta khẳng định mình đã có thai rồi.
- Vâng.
Thấy hành động của Lưu Giai, Ngọc Sương cũng không khỏi sờ sờ cái bụng đã nhô cao của mình. Lúc mới mang thai thì cái thai này hành hạ nàng ấy dữ lắm, đến khi bụng đã to lại không làm ầm ĩ nữa mà bây giờ rất ngoan ngoãn.
- Tỷ rất mong đứa bé này sẽ là con gái.
Lưu Giai: - Thêm đứa con gái nữa là đủ nếp đủ tẻ.
Ngọc Sương vừa định nói thì Minh Đằng trở lại:
- Ta có mang một ít cá về, buổi trưa chúng ta ăn cá nhé?
Ngọc Sương: - Cá ở đâu thế?
Minh Đằng nói:
- Thôn bên cạnh dọn ao cá, đệ tình cờ đi ngang qua nên mua một ít, cá khá to đấy, nặng khoảng ba bốn cân.
- Đợi lát nữa bảo quản gia đi mua thêm một ít về, trong viện cũng có một cái ao, có thể thả vào đó để nuôi, khi nào muốn ăn chỉ cần vớt lên là được.
Nàng ta không nuôi nhiều cá, những con lớn đã bị ăn rồi, cũng không còn cách nào, do ở đây thiếu đồ tốt mà.
Minh Đằng: - Được, mua nhiều một chút, chừng nào tỷ sinh con xong cũng có đồ ngon để ăn.
Dạo gần đây hắn đi theo Lưu Phong, nhận ra rằng ở đây có quá ít đồ tốt. Ngay cả cá lớn cũng khó có thể mua được.
Lưu Phong trở về vào buổi trưa, thấy một bữa tiệc cá thì vui vẻ nói:
- Mau lấy rượu ngon ta cất ra đây nào.
Xương Trung: - Cháu rể, đợt thảo dược cháu trồng này cũng đã được thu hoạch gần xong. Bọn ta chuẩn bị về kinh thôi.
Lưu Phong hỏi:
- Tiểu thúc thúc không ở lại thêm một thời gian sao?
Xương Trung lắc đầu:
- Không được, bọn ta đã đi ra ngoài được một thời gian rồi, cần phải trở về thôi.
Lưu Phong ngẫm lại cũng cảm thấy ra ngoài đã lâu:
- Được, ta chuẩn bị vài thứ để đưa về kinh thành.
Khoảng thời gian này đến cả đi đường mà y cũng thấy lâng lâng, dược liệu y trồng đã thành công, sau này không lo không bán đi được, trong tay bá tánh có thêm chút tiền. Dạo gần đây sau khi tiền được phân phát xuống, bá tánh trong huyện thành đã nhiều lên chứ không còn vắng lặng vô hồn nữa.
Lưu Phong nghĩ đến lòng tốt của nhạc phụ, nghĩ xem nên gửi cái gì về. Haiz, chỗ này của y không có đồ gì tốt, chỉ có thể chọn một chút đồ thể hiện tấm lòng để đưa về.
Kinh thành
Trong hoàng cung, Chu Thư Nhân đang dùng bữa cùng Thái Thượng Hoàng. Thái Thượng Hoàng nói giống cải tiến được tuyển chọn năm nay rất tốt, đợi đến mùa thu là có thể thu hoạch được nhiều hơn một phần mười.
Chu Thư Nhân lại không vui như vậy:
- Cần phải ổn định thêm mấy thế hệ mới được.
Hạt giống trồng năm nay đều là hạt giống chất lượng cao được tuyển chọn kỹ càng, nếu như không thu hoạch được nhiều hơn mới là chuyện lạ nhưng một vụ thu hoạch vẫn chưa tính là gì cả.
Thái Thượng Hoàng trừng mắt:
- Khanh không thể để trẫm vui vẻ một chút sao?
- Lời thật thì mất lòng.
Thái Thượng Hoàng thở phì phò, tốt lắm, quả thực ngài đã tưởng tượng rất nhiều về cảnh sản lượng lương thực tăng cao, ngài còn muốn truyền tin tức tốt đi nhưng bây giờ bị tạt một gáo nước lạnh. Thái Thượng Hoàng bình tĩnh lại, nói:
- Ngươi đúng là giỏi làm người ta mất hứng.
Chu Thư Nhân trợn trắng mắt trong lòng, anh sợ mà, anh sợ có người ở các châu bên dưới sẽ nảy ra ý định không nên, giở trò bịp bợm vì tiền đồ của mình.
- Vốn đang thiếu lương thực, thần sợ sẽ có người làm giả báo cáo, đến lúc đó bá tánh yêu cầu lương thực cứu trợ, tất cả đều đến tìm thần thì thần đi đâu để kiếm lương thực đây?
Thái Thượng Hoàng không thể ăn được nữa:
- Haiz, không thể ngăn chặn được.
- Ha ha.
Thái Thượng Hoàng hừ một tiếng:
- Còn cười được à.
- Ngài hãy vui lên, thần là người hiếm hoi nói lời thật đó.
Mấy năm nay địa vị của anh rất cao, hiểu hết những chuyện dối trên gạt dưới. Có chuyện anh không thể quản được nhưng chuyện của bá tánh thì không thể không quản. Năm ngoái đã có vô số người chết vì chuyện lương thực, nếu như còn báo cáo sai sự thật thì người cuối cùng gặp xui xẻo chính là người dân.
Thái Thượng Hoàng khẽ nói:
- Trẫm hiểu.
Đã hoàn toàn từ bỏ ý định truyền tin tức về chuyện tăng gia sản xuất.
Chu Thư Nhân hiểu rõ Thái Thượng Hoàng, lúc này mới yên tâm. Bởi vậy mới nói bản thân anh là cận thần của Hoàng Thượng nên sẽ có một số lời nói ảnh hưởng đến quyết định của ngài.
Thái Thượng Hoàng không nhắc đến chuyện lương thực nữa mà tùy ý nói:
- Khanh là người tốt, Chu Hầu phủ cũng vậy.
Chu Thư Nhân suy nghĩ câu nói này, đột nhiên Thái Thượng Hoàng nói như vậy chắc chắn là có nguyên nhân. Nghĩ đến chuyện gần đây Chu gia tránh Vương thị nhất tộc, anh cười:
- Thần trước giờ vẫn luôn hiểu rõ thân phận của mình.
Thần vĩnh viễn là thần, đã là thần tử thì phải nghe Hoàng Thượng và cố gắng tìm hiểu suy nghĩ của Hoàng Thượng.
Thái Thượng Hoàng đẩy món ăn đến trước mặt Chu Thư Nhân:
- Đây là món khanh thích ăn.
Chu Thư Nhân vừa mới nảy ra một ý nghĩ, không thể không nói, Thái Thượng Hoàng thực sự rất tốt với anh, mỗi khi dùng bữa cùng Thái Thượng Hoàng đều có món anh thích. Không nói đến chuyện có phải tâm tư của đế vương không nhưng nếu có thể khiến đế vương để tâm đến thì đó cũng là một loại bản lĩnh.
Thời gian trôi qua rất nhanh, mới chớp mắt Minh Đằng về đến Kinh Thành rồi. Vào ngày này Lưu Giai được chẩn đoán chính xác đã có thai. Người vui mừng nhất chính là Vinh lão gia, cuối cùng Vinh gia cũng có người nối dõi.
Trúc Lan tự mình đi cáo tin vui cho cữu cữu:
- Ngài đã có thể yên tâm rồi.
Lão cười vui vẻ:
- Tốt, tốt.
Nếu không phải do không phù hợp thì lão đã đích thân đi xem, trong lòng thầm nghĩ: nhất định là con trai, nhất định phải là con trai.
Trúc Lan không ở lại lâu, khi về chủ viện biết ông cụ đã tặng cho Lưu Giai rất nhiều đồ vật thì cô cười cười.
Lúc Lưu phủ biết tin tức, Mã thị cũng đích thân đến đây, nhìn thấy Trúc Lan đang vẫn niệm a di đà phật, nói:
- Ta đã yên tâm rồi.
Trúc Lan: - Đến lúc đó còn cần ngươi chiếu cố nhiều hơn.
Trúc Lan mời Mã thị ở lại ăn cơm chiều:
- Lát nữa nha môn tan làm, bảo Minh Đằng đi đón Lưu đại nhân.
Mã thị nghe vậy cũng đồng ý:
- Được.
Vừa ra khỏi nha môn, Lưu Kinh từ Đại Lý tự ra đến nhìn thấy con rể thì bước nhanh đến hỏi:
- Sao con lại đến đây?
Minh Đằng cười không khép được miệng:
- Nương tử có thai, con đến đón nhạc phụ về ăn chung bữa cơm.
Lưu Kinh sửng sốt mấy giây sau đó cười xòa, gả con gái vào nhà cao cửa rộng, ông ta rất nhớ con gái, con gái thành thân đã lâu vẫn chưa có hài tử khiến người làm cha như ông ta làm sao mà không lo lắng cho được. Ông ta không thể thẳng lưng trước mặt con rể, chỉ sợ kết thân lại thành kết oán, cuối cùng đã viên mãn, bèn đáp:
- Được, được.
Trở về Chu phủ, vừa lúc Chu Thư Nhân cũng vừa về đến nhà. Lưu Kinh vội chào hỏi:
- Chu hầu gia.
Chu Thư Nhân đã nghe Cẩn Ngôn nói chuyện mang thai trước rồi:
- Chúc mừng.
- Cảm ơn, cảm ơn.
Sau bữa tối, Chu Thư Nhân và Lưu Kinh nói chuyện riêng với nhau. Hai người nói chuyện trong đình ở hoa viên, Chu Thư Nhân cũng không vòng vo:
- Ngài đã ở Đại Lý tự cũng vài năm, địa vị vẫn chưa thay đổi, ngài có kế hoạch gì không?
Lưu Kinh giật mình, nhưng tay cầm cái ly vẫn rất vững vàng.
- Ý của Hầu gia là sao?
Chu Thư Nhân nhìn mặt hồ nói:
- Đã lâu rồi, nên dịch chuyển thôi.
Lưu Kinh muốn tiến thêm một bước ở Đại Lý tự cũng khó, muốn hoàn toàn lọt vào mắt Hoàng Thượng thì chỉ có thể chịu đựng, nhưng thời gian lâu rồi, cứ chiếm một chỗ cũng chắn đường của người khác.
Lưu Kinh bối rối trong lòng, ông ta không cảm thấy mình làm tốt, ý của Hầu gia là muốn giúp ông ta một tay chăng, ông ta bèn hỏi:
- Ý của ngài là hạ quan đang cản đường sao?