Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1529: Toan Tính

Trước Tiếp

Chu phủ

Hôm sau, Triệu gia tới không quá sớm. Hà thị - thê tử Triệu Bột, biết rõ mồn một quá trình đi từ thấp lên cao của Chu gia. Hà thị và các con theo chân quản gia đi về phía gian nhà chính, thị không dám ngó nghiêng nên chỉ có thể nhẩm tính còn khoảng bao lâu nữa mới đến gian nhà chính. Thị càng đi càng thổn thức, ai có ngờ đâu Chu Thư Nhân năm ấy lại trở thành Chu hầu gia. Tòa phủ mới lớn làm sao, bây giờ đang ngay mùa hoa đua nhau nở, một đường đi qua có hoa tươi nở rộ khắp chốn, có rất nhiều loài quý hiếm. Thị không khỏi thoáng nhìn con gái đang đi bên cạnh, rồi điều chỉnh lại suy nghĩ và cảm xúc để không nghĩ ngợi nhiều nữa.

Trúc Lan và Lý thị đang tán gẫu trong phòng thì Đinh quản gia tiến vào thông báo, cô ngồi lại ngay ngắn rồi ra hiệu đi mời người vào.

Hà thị hít thở thật sâu rồi mới bước vào trong phòng, thưa:

- Tham kiến lão phu nhân, chúc sức khỏe lão phu nhân ạ.

Kế đến là hai đứa bé, bé gái cất giọng lảnh lót chào hỏi, bé trai đúng là hơi không khỏe một chút, giọng nói cũng yếu thế hơn hẳn.

Trúc Lan cười khách sáo, nói:

- Các ngươi đến Kinh Thành chắc đi đường vất vả lắm, mau ngồi xuống đi!

Rồi bảo Thanh Tuyết mang qua chuẩn bị cho bọn trẻ đến. Quà có giá trị, nhưng lại không mang ý nghĩa gì đặc biệt.

Hà thị và bọn trẻ cảm ơn, mới cùng bọn trẻ ngồi xuống. Trong lòng thị hơi thất vọng, thái độ của lão phu nhân dành cho thị khá nhạt nhòa, tình cảm hai nhà vốn dĩ rất tốt, ấy vậy mà lại không còn nữa.  

Ánh mắt Lý thị dừng lại trên người tiểu cô nương, cười nói:

- Bà có phước quá, coi con gái xinh đẹp chưa kìa!

Tâm tình Hà thị khá hơn một chút, niềm tự hào to tát nhất của thị là sinh được mấy đứa con xinh đẹp, nhất là con gái, từ bé đã là một tiểu mỹ nhân. Có biết bao nhiêu người ngấp nghé nó, may nhờ có Chu hầu phủ, ai ai cũng biết Triệu gia và Chu hầu phủ có mối liên hệ, bằng không tướng công không tài nào giữ được con gái mà đã đính ước từ lâu rồi.

Hà thị đáp: - Dáng dấp của chúng cũng chỉ đoan chính hơn người bình thường một chút thôi à.

Nụ cười Lý thị nhạt dần, thị không thích người tỏ ra quá khiêm tốn. Thị cảm thấy loại người này không chân thành, thị gặp nhiều tiểu thư trong Kinh Thành rồi, xinh đẹp từ bé cũng không hiếm thấy, diện mạo của Triệu tiểu thư cũng được xem là có thứ hạng. Mặc dù chưa thể so với một vài tiểu thư Kinh Thành sắc nước hương trời, nhưng Triệu tiểu thư cực kỳ thuận mắt. Kiểu đẹp như vậy rất dễ mang lại cảm tình cho người ta.

Hà thị tiếp tục nói chuyện:

- Lão phu nhân, tướng công ở nhà vẫn luôn nhớ đến Hầu gia nên mới bảo ta đích thân tới phủ hỏi thăm rõ ràng ạ.

- Vẫn ổn, mắc công Triệu đại nhân lo lắng.

Hà thị mấp máy khoé môi, một tiếng Triệu đại nhân đủ để tạo ra khoảng cách với họ. Trong lòng thị cũng có cảm giác như bị nhìn thấu, thị thường hay nghe tướng công nói hối hận, Chu hầu gia là người trọng tình nghĩa, năm xưa từng nhắc tới chuyện kết thân nhưng đáng tiếc tất cả tan thành mây khói hết rồi. Thị cố ý đưa con gái đến Kinh Thành, bởi không thử thì thị sẽ không cam lòng.

Con gái của thị xinh đẹp tuyệt trần, hiển nhiên phải gả cho người trong sạch, và nếu có thể thì phải có lợi cho Triệu gia nữa, may mắn thị có kế hoạch dự phòng. Không trông cậy gì vào Chu gia rồi, nhưng vẫn có thể tìm nhà khác ở Kinh Thành.

Cuộc nói chuyện sau đó càng trở nên nhạt nhẽo hơn, Trúc Lan hỏi tình trạng của bé trai, biết là không được nuôi dưỡng cẩn thận từ trong bụng mẹ nên khi chào đời mới ốm yếu, trong lòng cô cũng hiểu rõ. Triệu gia mượn cớ khám bệnh, cốt yếu là muốn tìm nhà chồng cho Triệu Điềm. Triệu gia không muốn tìm nhà sui gia nhậm chức ở địa phương, nói trắng ra là muốn đậu cành càng cao càng tốt.

 

Lý thị chờ Hà thị ra về mới nói:

- Kinh Thành có thiếu người đẹp đâu, muốn đậu cành cao không phải dễ.

Trúc Lan cười nói:

- Tính ra con nhìn thấu hết rồi đấy chứ!

- Con ở cạnh mẹ biết bao nhiêu năm, chuyện nên biết con vẫn phải biết chứ ạ. Con dâu chỉ cần liếc mắt một cái là biết Hà thị có tính toán gì. Hầy, hôn sự của con gái trở thành công cụ thì sau này người khổ là cô nương Triệu Điềm này thôi.

Trúc Lan: - Tương lai có khổ hay không thì không thể kết luận được, có người có số mệnh không đến nỗi nào mà.

Triệu Điềm là một cô bé ưa nhìn, không phải là kiểu đẹp có tính công kích. Nếu như đầu óc thông minh một chút, con bé sẽ có tính toán cho riêng mình. Trúc Lan nghĩ ngợi, thôi thì cứ cho người theo sát Hà thị vậy.

Mấy ngày sau Thanh Tuyết báo cáo lại:

- Hà thị và người bên nhà mẹ đẻ của Vương Huệ phi hứa hôn bằng miệng rồi ạ.

- Tin chuẩn chưa đấy?

- Vẫn luôn cho người theo sát ạ. Vương gia là bên chìa tay ra trước, Hà thị muốn trèo lên cành cao nên nhận lời luôn. Còn đang chờ thư khẩn tới tay Triệu đại nhân và thư hồi âm từ Triệu đại nhân nữa thôi.

Trúc Lan hằm hè, nói:

- Vương gia đang theo dõi Hầu phủ chúng ta đây mà!

Dòng họ Vương thị đáp lại Triệu gia còn không phải vì họ biết Hà thị đến Hầu phủ sao. Điều tra quá khứ một chút, thêm cả Triệu Bột đúng là có bản lĩnh thật nên họ mới nảy sinh ý định.

Tô Huyên nói: - Mẹ, mẹ đừng tức giận. Tức giận vì những chuyện không đáng tức giận thì mắc công thật.

- Mẹ không tức giận, dòng họ Vương thị có hai vị hoàng tử nên có tự tin đây mà!

Tô Huyên bảo các nha hoàn lui xuống hết, nói:

- Mấy ngày gần đây dòng họ Vương thị bị trả đũa liên tục, cơn giận của Thích gia trút hết lên người dòng họ Vương thị ấy.

Trong mắt Trúc Lan có ý cười, Thư Nhân lên kế hoạch hay thật. Cô nói:

- Thôi, sau này Hà thị có tới cũng không cần gặp.

Tô Huyên: - Lát nữa con dâu ra ngoài sẽ báo cho Đinh quản gia biết ạ.

- Ừ.

Trúc Lan không để ý nữa, nhưng mấy ngày nay Tô Huyên vẫn luôn để ý. Về đến liền nói tiểu công tử Vương gia vừa liếc mắt nhìn thấy Triệu Điềm một cái là ưng bụng luôn, Trúc Lan nghĩ thầm không thích mới là lạ đó.

Chu gia không can thiệp vào chuyện Triệu gia trèo lên cành cao, Chu Thư Nhân hay tin Triệu gia và dòng họ Vương thị liên hôn cũng không nói một lời nào dư thừa. Sau khi anh biết bọn họ đã chính thức hứa hôn, bèn nói:

- Anh sẽ viết một lá thư cho Triệu Bột, sau này hai nhà chúng ta không tới lui gì nữa.

Mối quan hệ này mà không dứt khoát thì sau này sẽ phiền phức lắm. Triệu Bột làm sui với dòng họ Vương thị tồi, anh không muốn mình dính dáng gì tới họ.

Trúc Lan: - Hôm nay Hà thị tới phủ, em không có cho họ vào. Bảo quản gia hồi đáp lại rằng sau này đừng có tới nữa.

- Ừ, vậy là tốt rồi.

Anh lại nói chuyện với Vương Dật cái nữa, toàn là những người khôn khéo, chỉ cần đầu óc của dòng họ Vương thị bình thường thì chắc chắn sẽ không bám riết lấy Chu gia không buông.  

Chu Thư Nhân nói tiếp:

- Lão Đại mua một tòa nhà ở Kinh Thành hả?

Đây là lợi ích mà địa vị mang lại, Lão Đại là Chu hầu gia tương lai, mà mấy người huynh đệ khác cũng không dễ chơi, nên khi Lão Đại muốn mua nhà là có ngay giấy tờ nhà đất dâng đến tận tay cho chọn.

Trúc Lan gật đầu:

- Nó đón một vài đứa trẻ trong tộc lên Kinh Thành, dòng họ bỏ ra một khoản bạc đưa cho nó, nhờ nó mua dùm một tòa nhà ở Kinh Thành, coi như nền móng của dòng họ Chu thị trong kinh.

Chu Thư Nhân: - Cũng được.

Anh không muốn đưa nhà cho dòng họ, cái gì nên cho thì anh đã cho hết rồi, còn lâu anh mới ươm mầm cho dã tâm của họ, bây giờ trong tộc có thể tự giác gom bạc mua nhà khiến anh cực kỳ vui mừng.

Trúc Lan cười nói: - Minh Thanh làm tộc trưởng không đến nỗi nào.

- Ừ.

Tộc trưởng phải gánh vác trách nhiệm với cả một gia tộc, Minh Thanh đang làm rất tốt.

Hôm sau, Trúc Lan nhận được thư khẩn từ Chương Châu gửi về. Đọc thư xong cô lập tức cho gọi Lý thị.

Lý thị vội vàng tới nơi:

- Mẹ, xảy ra chuyện gì rồi?

Trên mặt Trúc Lan nở một nụ cười, nói:

- Hình như Lưu Giai mang thai, nhưng mà còn ít tháng quá, chưa dám khẳng định, bảo là chờ thêm nửa tháng nữa mới biết chắc.

Lý thị tính ngày, nói:

- Chưa chắc chắn mà đã cấp tốc viết thư gửi về, không biết tiểu tử thối đó nghĩ cái gì trong đầu. Không sợ làm ở nhà mừng hụt hay sao!

Trúc Lan: - Bên cạnh bọn chúng có nhiều bà tử giàu kinh nghiệm, chắc là không nhầm lẫn đâu.

Lý thị mới tính xong chu kỳ kinh nguyệt của Lưu Giai, cười nói:

- Kinh nguyệt của Lưu Giai đó giờ chuẩn lắm. Bây giờ đúng là đã hơi trễ rồi, chờ nửa tháng nữa sẽ rõ. 

- Con còn nhớ cả chu kỳ kinh nguyệt của các con dâu à?

Thật sự không giống điều mà một người vô tư như Lý thị sẽ làm!

Trước Tiếp