Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1528: Tự Tin

Trước Tiếp

Trúc Lan suýt không nhận ra Du thị, thị gầy tới nỗi quần áo cũng mặc không vừa. Bởi vì đổ bệnh, khí sắc của thị không tốt. Thị biết bị bệnh mà còn tới đây làm người khác khó xử, nên thị đánh một lớp son phấn thật dày, cố gắng làm cho sắc mặt của mình khá hơn chút đỉnh, rồi chọn một chỗ ngồi hơi xa vị trí chủ nhà.

Thật ra Trúc Lan không quá để ý, nói:

- Ta nghe Ninh Minh nói ngươi chẳng buồn ăn uống. Ở đây có nước trái cây, ngươi uống một miếng cho ngọt miệng đi.

Du thị thả lòng trái tim đang hơi se thắt của mình, đáp:

- Cảm ơn lão phu nhân!

Trúc Lan thấy Du thị uống thử một hớp, rồi uống cạn cả chén, có thể thấy được thị rất thích, bèn bảo nha hoàn rót thêm một chén nữa:

- Thích thì cứ uống nhiều vào.

- Đúng là rất ngon ạ.

Du thị hơi ngượng, uống hết chén thứ hai thì không uống nữa, nhớ loại nước trái cây này trong lòng, quay về sẽ tự mình làm.

Trúc Lan không dài dòng với Du thị, cô sảng khoái hỏi thẳng:

- Ngươi có việc gì nên mới tới đây à?

Du thị nắm chặt đôi tay, thị vốn đã soạn ra sẵn những lời định nói, cuối cùng lại không thể nói ra dù chỉ là một chữ, nhưng khi nghĩ đến cảnh chưa sắp xếp xong cho con trai trước khi mình qua đời thì thị sẽ chết không nhắm mắt mất. Thị nói:

- Con sống không được bao lâu nữa.

Trúc Lan ngẩn ra:

- Ngươi đừng bi quan!

- Thái y nói với con rồi, nhiều nhất là nửa năm thôi.

Thị muốn gắng gượng, ít nhất là ráng cho đến khi con trai đi thi, nhưng không thể được, cho nên thị mới để bụng chuyện hôn ước của con trai hơn. Nhớ lại lời nhà mẹ của tẩu tẩu nói là Du thị lại bừng bừng lửa giận trong lòng. Nhà mẹ đẻ của tẩu tẩu muốn thân càng thêm thân, đồng thời cũng có ý nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của. Sao thị có thể cho phép bọn họ làm vậy cơ chứ!

Trúc Lan thấy vẻ mặt Du thị bình tĩnh, hiển nhiên là đã đi qua giai đoạn không chấp nhận rồi. Cô nói:

- Ngươi nói chuyện này với ta làm gì?

- Coi như lão phu nhân cũng chứng kiến đứa trẻ Ninh Minh đó trưởng thành từng ngày, nó không giống con, con biết lão phu nhân không thích con, nhưng Ninh Minh tốt lắm.

Trúc Lan công nhận điều này, thằng bé Ninh Minh đó thật sự rất được.

Du thị thấy lão phu nhân vẫn còn kiên nhẫn lắng nghe, thị tiếp tục nói:

- Lão phu nhân, con không sống được bao lâu nữa. Sức khỏe của tướng công con đó giờ không tốt, mấy năm nay chẳng lo toan gì cả, thêm chuyện con đổ bệnh, tướng công lo lắng cho sức khỏe của con nên cũng có chút suy sụp. Con mà đi rồi, không biết tướng công còn có thể sống được thêm mấy năm nữa.

Cho nên thị mới càng lo lắng cho tương lai của con trai hơn, thị và tướng công lấy nhau nhiều năm nên thị biết rõ sức khỏe của tướng công như thế nào hơn bất kỳ ai. Từ sau khi con trai lên 7 tuổi, buổi tối thị và tướng công chỉ ngủ chứ không dám làm gì cả. Thị sợ làm sao, thị sợ thì mà qua đời, tướng công lại sống không được mấy năm, rồi chẳng có ai che chở cho con trai. Về phần Ninh hầu phủ, trước kia thị từng mưu tính, cuối cùng thành công dã tràng, nhà Đại ca đông con thì làm gì có dư tài nguyên mà chia cho con trai của thị. Tam thúc đã có người thừa kế rồi, thị chỉ có thể tính đường cho con trai thôi.

Trúc Lan đã hiểu Du thị đang tính cái gì, cô hỏi:

- Ninh Minh có biết ngươi đang mưu tính chuyện gì không?

Du thị bị nói trúng tim đen, thị cắn chặt răng, hôm nay không nói cho xong, sau này thị cũng không dám tới cửa nữa. Thị nói: - Nó biết ạ.

Trúc Lan nghĩ, vậy là Ninh Minh không đồng ý rồi. Lần trước mang tôm đến là có mục đích, mà thằng bé đó lại chẳng thể hiện gì cả. Cô thở dài nói:

- Nhân duyên cũng cần chú trọng chuyện duyên phận.

Trong giọng nói của Du thị có phần kích động:

- Lão phu nhân ơi, con không sống được bao lâu nữa, cháu gái của lão phu nhân gả qua, trên không có mẹ chồng mà cha chồng còn sống cũng không nhúng tay vào việc gì cả. Trực tiếp nắm quyền làm chủ trong nhà, con trai của con là đứa rất có trách nhiệm, tính cách của nó hoàn toàn khác con, các công tử Hầu phủ học cùng một trường với con trai con nên bọn họ đều hiểu rõ nhau. Phẩm chất đạo đức của con trai con tốt lắm!

Du thị hối hận, biết trước là thế… biết trước là thế thì thị vẫn đấu đá tranh giành vì con trai mình mà thôi. Điều duy nhất khiến thị hối hận là bản thân chẳng để lại chút ấn tượng tốt đẹp nào với lão phu nhân cả.

Trúc Lan: - Ta tin phẩm chất đạo đức của Ninh Minh.

Du thị thở phào, thị không làm ảnh hưởng đến con trai là được rồi. Thị nói:

- Lúc tách khẩu chúng con được cho rất nhiều của cải, nhà chúng con không thiếu bạc.

- Nhà ta cũng có thiếu bạc đâu.

Thoạt nhìn có vẻ Nhị phòng cực kỳ giàu có, nhưng nhà giàu nhất trong nhà vẫn là Ngũ phòng. Vợ của Lão ngũ gả tới cùng với toàn bộ gia tài của Tô gia, của hồi môn trước đó chỉ là bề nổi mà thôi. Trong số mấy cô cháu gái, Ngọc Văn là đứa có nhiều của hồi môn nhất đấy.

Âu cũng là vì nguyên nhân này mà vợ chồng Lão Ngũ cực kỳ để ý hôn sự của đứa con gái duy nhất.

Du thị: “...”

Của cải nhà mình đúng là không thể đả động Chu hầu phủ được, sản nghiệp trong nhà không bị ai mưu đoạt là nhờ có dòng họ Ninh thị chống lưng cả. Cuối cùng Du thị rời đi mà không nhận được một đáp án nào, Trúc Lan cũng đáp lại bằng khá nhiều trái cây, số trái cây đó là trái cây nhập khẩu do một tay Xương Nghĩa mang về.

Trúc Lan thuật lại ý tưởng của Du thị:

- Du thị có thành ý thật đấy.

Nói ra chuyện mình sắp chết, thêm việc tướng công của mình cũng không sống được bao lâu nữa, gả qua coi như là người nắm quyền trong nhà, đây là thành ý rất lớn. Vả lại mặc dù Ninh Minh không chiếm được bao nhiêu tài nguyên từ Ninh hầu phủ, nhưng tương lai cũng không cần lo lắng. Hiển nhiên, Ninh Minh muốn hơn thế nữa thì chỉ có thể dựa vào năng lực bản thân.  

Tô Huyên nghe xong không khỏi bần thần: - Du thị sắp chết rồi sao?

- Chắc là không phải lừa gạt đâu, gạt chúng ta đâu có lợi gì cho nhà họ.

Tô Huyên cảm thấy mình cần phải mất một lúc để chấp nhận thông tin này, tin tức chấn động quá. Một lúc sau đó, thị nói:

- Con kính trọng tấm lòng thương con đó.

Trải sẵn đường đi cho con trai trước khi chết, Ninh Minh không chiếm dụng tài nguyên từ Ninh hầu phủ, mà Ninh hầu phủ cũng không giúp được gì nhiều, muốn trở nên nổi bật và tương lai thuận buồm xuôi gió hơn thì đúng là cần có một nhà nhạc phụ tốt.

Trúc Lan hỏi: - Hai vợ chồng các con đã quyết định sau này không sinh con nữa hả?

- Dạ mẹ, chúng con đã thống nhất với nhau rồi. Không sinh con nữa, tất nhiên ngoài ý muốn không tính.

Đại tẩu từng nói không sinh con nữa, chẳng phải cũng sinh Minh Tịnh ngoài ý muốn sao. Thị và Xương Trí thật sự không muốn sinh con nữa, hai đứa là đủ cho họ lo lắng rồi.

Trúc Lan nói: - Sau này các con không hối hận là được.

Ngũ phòng nhà ít con cái nhất trong số các phòng, kế đến là Tứ phòng. Đổng thị và cô thường xuyên thư từ qua lại, luôn miệng bảo rằng mấy năm rồi không có tin tức gì nên rất nhiều người nói xấu Đổng thị.

Tô Huyên không hối hận đâu, như tướng công nói, Ngũ phòng của họ chẳng có gì để truyền lại ngoại trừ tài phú, hai đứa là đủ cho bớt suy nghĩ.

 

Chương Châu

Xương Trung đi theo cháu rể đến thôn trang, hắn xem đám trẻ khoảng chừng mười mấy tuổi bào chế dược liệu. Hỏi:

- Đang bào chế dược liệu sao?

Lưu Phong gật đầu: - Bọn trẻ bào chế dược liệu giỏi lắm.

Minh Đằng hỏi thăm bao lâu có thể giỏi việc bào chế, số dược liệu này có thể bán được bao nhiêu bạc. Rồi lại hỏi tiếp:

- Đã tìm được thương nhân chuyên buôn dược liệu chưa?

Lưu Phong nói: - Người của Liễu gia sẽ đến, bọn họ phụ trách thu mua toàn bộ dược liệu.

Minh Đằng từng nghe Nhị thúc nhắc đến mấy lần, bây giờ nhớ lại bèn gật đầu nói:

- Vậy được, huynh cũng bớt việc.

Đương nhiên Lưu Phong rất vui vì Liễu đại công tử đến Chương Châu, thế thì y làm gì cũng dễ dàng hơn. Y nói:

- Đúng vậy. Liễu gia ra cái giá rất phải chăng, bán hết mớ dược liệu này, mỗi nhà có thể được chia hơn 300 văn tiền, chờ đến cuối thu lại xử lý thêm một mớ dược liệu quý nữa thì thu nhập cả năm gần một lượng bạc chứ chẳng đùa.

Đây là một khoản thu vào không nhỏ đối với bá tánh Chương Châu. Không nhiều gia đình ở Chương Châu có thể lấy ra một lượng bạc, vẫn còn nghèo lắm.

Xương Trung nói: - Mới khai hoang xong nên sản lượng chưa cao, chờ sản lượng tăng lên, số bạc thu về sẽ càng nhiều hơn, tốt lắm!

Bá tánh có tiền trong tay, huyện thành mới không còn hẩm hiu nữa.

*

Kinh Thành

Trúc Lan nhận được thiệp của Triệu Bột rồi, thê tử của Triệu Bột đi cùng con gái và con trai lên Kinh Thành nên muốn đến phủ thăm hỏi vào ngày mai.

Trúc Lan phúc đáp thiệp, nên gặp thì vẫn phải gặp. Cô cũng muốn xem thử con gái Triệu gia trông ra làm sao, mà hai vợ chồng Triệu Bột lại tràn trề tự tin đưa vào Kinh Thành.

 

Trước Tiếp