Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân ra khỏi nha môn về phủ, anh không mang thư về mà chờ ăn cơm chiều xong mới nói:
- Hôm nay anh nhận được thư của Triệu Bột.
Trúc Lan ậm ừ, hỏi: - Nói gì đó anh?
Càng ngày hai nhà càng ít thư từ qua lại, chủ yếu là do Chu Thư Nhân không muốn hồi âm.
- Con trai út của hắn bị bệnh, nương tử của hắn đưa đứa trẻ tới Kinh Thành tìm đại phu. Bảo là sẽ đến Hầu phủ chào hỏi.
Trúc Lan còn nhớ năm xưa Triệu Bột từng đùa là muốn kết thân, cô nói:
- Chắc là không chỉ dẫn mỗi đứa con trai út đến Kinh Thành đâu.
- Ừ, giờ chắc cũng sắp đến Kinh Thành rồi.
Trúc Lan cười nói:
- Xương Trung không có ở nhà, đúng là trùng hợp.
Ý cười trên mặt Chu Thư Nhân lại càng rõ hơn, nói:
- Đúng là trùng hợp thật.
Trúc Lan nói tiếp:
- Phải rồi, hôm nay Vương gia gửi thiệp cho Lý thị đấy.
- Anh nghe bảo Lưu gia cũng có nhiều động thái lắm, Vương gia muốn lôi kéo nhiều người hơn.
- À, em nghe Tuyết Hàm nói dạo này Hoàng thượng không đi đâu ngoài tẩm cung của Hoàng hậu. Hoàng thượng hành động quyết liệt như vậy, còn cho phép tung tin ra ngoài nữa. Vương gia không hiểu được hay sao?
Chu Thư Nhân cầm quạt lên quạt mát cho vợ, nói:
- Hiểu chứ, vẫn là câu nói đó, Hoàng thượng đang độ sung sức, ai có thể nói trước được tương lai?
Trúc Lan thở dài:
- Vương gia cậy vào việc đã từng làm việc chung với anh, nên vẫn phải nể mặt họ. Chứ không em thật sự không muốn cho Lý thị đi.
- Đến dự là được, làm theo đám đông để không bị chỉ trích vì khác người thôi.
- Ừ, em biết rồi.
Hôm sau Chu lão đại không ra khỏi thành, ăn bữa sáng xong liền đi đến gian nhà chính. Chu lão đại nói:
- Mẹ, con muốn chọn thêm vài đứa trẻ từ dòng họ mình rồi đưa vào kinh ạ.
Trúc Lan: - Con mới dẫn 6 đứa về mà, vẫn chưa đủ người sao?
Chu lão đại nói: - Sáu đứa con mang về bị Nhị đệ hốt mất ba đứa, nó hốt đi cái một luôn nên bên con không đủ người.
- Thế à, con có kế hoạch là được. Nhưng, không cần đưa quá nhiều đứa trẻ trong tộc lên Kinh Thành đâu, sẽ khiến trong lòng bọn chúng dao động không chịu tập trung học hành.
Chu lão đại nói: - Con nhớ rồi ạ.
- À, đúng rồi, hồi đầu xuân con có nuôi bầy vịt, giờ lớn rồi nhỉ?
Chu lão đại cười nói:
- Đúng là lớn hết cả rồi, chờ thêm một thời gian nữa là có thể thịt.
Trúc Lan thèm ăn vịt quay, sau khi chi tiêu tiết kiệm trái lại cô ăn uống mạnh hơn. Cô nói:
- Tốt, chờ có thể thịt thì chúng ta sẽ ăn vịt quay.
Chu lão đại gật đầu, hắn nuôi rất nhiều gà vịt và ngỗng ở thôn trang, chủ yếu là nuôi cho trong nhà ăn, mỗi lần người nhà ăn gà vịt do chính hắn nuôi khiến hắn có cảm giác rất thỏa mãn.
Chu lão đại hỏi: - Mẹ, sinh nhật của mẹ có muốn làm hoành tráng không?
Trúc Lan xua tay, nói:
- Cha con còn không làm kia kìa, nên mẹ cũng không làm đâu. Cả nhà ăn một bữa cơm là được rồi.
Chu lão đại hơi tiết, nhưng cũng không có cách nào. Bây giờ người ta chú trọng tiết kiệm, Kinh Thành giảm bớt tiệc tùng. Ai bảo Kinh Thành có các đại nhân rất thích thể hiện cơ chứ.
Ngũ phòng
Ngọc Kiều rủ rê Ngũ tỷ muốn đi ngủ nướng:
- Ngũ tỷ à, hôm nay trời đầy mây, không có nóng đâu, chúng ta đi mua sắm được không?
Ngọc Văn không muốn ra ngoài, nói:
- Muội đi rũ Tam tỷ đi.
- Tam tỷ đi ra ngoài với tỷ tỷ của muội rồi.
Tỷ tỷ chê con bé ồn ào, sợ dẫn con bé ra ngoài thì không thể trở về sớm được, con bé có năn nỉ cũng không có tác dục, tỷ tỷ ruột nhất quyết không dẫn con bé ra ngoài cùng!
Ngọc Văn hơi tỉnh rồi, nói:
- Thế sao muội không đi theo?
Ngọc Kiều nhún vai, nói:
- Tỷ tỷ có cho đâu à.
Chứ không con bé đã không tới kiếm Ngũ tỷ. Tỷ tỷ bảo con bé ở nhà luyện đàn, con bé đã học thuộc lòng khúc nhạc đó rồi, không muốn luyện nữa, con bé muốn đi dạo phố.
Ngọc Văn gỡ tay Ngọc Kiều ra, nói:
- Đừng, Tứ tỷ tỷ không cho thì tỷ cũng không dám dẫn muội ra ngoài đâu.
Tô Huyên vừa vào thì nghe được câu này, nói:
- Đúng lúc mẹ muốn đi đến cửa hàng một chuyến, các con đi cùng ta không?
Ngọc Kiều mừng như điên, đáp:
- Ngũ thẩm tốt nhất!
Tô Huyên cười nói: - Nha đầu này miệng ngọt quá.
Ngọc Văn: - … Mẹ, con không có đồng ý đi cùng đâu đấy.
- Phản đối không có hiệu lực, mau đi thay quần áo đi.
Tô Huyên thấy cách ăn mặc của con gái là bực cả mình, nha đầu này ngủ nướng nên mặc quần áo rất đơn giản. Toàn bộ suy nghĩ của con gái đều dồn hết vào việc làm sao có thể lười biếng.
Ra khỏi phủ đã là chuyện của nửa canh giờ sau, đoàn người Tô Huyên đến cửa hàng trước, gặp quản sự xong, Tô Huyên và hai bé gái mới đi dạo phố. Ngọc Văn uể oải đi theo suốt cả đoạn đường, kể cả trời có nhiều mây, thời tiết vẫn hơi oi bức, nàng ấy chẳng thích dạo phố chút nào. Nàng ấy thích bày ra mấy bồn băng, rồi trùm chăn mỏng ngủ hơn. Nàng ấy cảm thấy Ngọc Kiều mới thích hợp làm con của mẹ, Ngọc Kiều và mẹ là hai người con gái thích đi mua sắm nhất nhà. Xem hai người đó lượn vào từng cửa hàng một kìa, nàng ấy chẳng muốn vận động tẹo nào.
- Mẹ ới, đằng trước có một quán trà. Con vào đó chờ hai người nhé!
Tô Huyên có Ngọc Kiều đi cùng rồi nên tha cho đứa con gái rũ rượi của mình:
- Đi đi!
Ngọc Văn đến quán trà, chọn một chỗ ngồi sát cửa sổ, vừa có trà lạnh vừa có nha hoàn quạt mát làm nàng ấy thoải mái ra, lập tức xốc lại tinh thần.
Khoảng chừng một chung trà nhỏ trôi qua, ngoài trời đổ trận mưa to. Có người đi trên đường bung dù, đa phần không mang theo dù đành phải tìm một nơi để trú mưa. Ngọc Văn lo lắng cho mẹ, rồi chợt nghĩ rằng mẹ ở cửa hàng chắc không bị ướt nên yên tâm ngồi xuống chờ.
- Chu tiểu thư!
Ngọc Văn quay đầu lại, đáp: - Ninh công tử!
Tốt lắm, cả hai chào hỏi xong đều im lặng. Ninh Minh vào để trú mưa, không ngồi cùng bàn với Chu tiểu thư mà chọn bàn bên cạnh rồi gọi một ấm trà. Ninh Minh cau mày, thấy điểm tâm mình mua không bị ướt thì trên mặt mới thoáng xuất hiện ý cười.
Ngọc Văn nghe tiếng mưa rơi, nói:
- Ây… cứ như đang thôi miên vậy.
Nha hoàn đứng sau tiểu thư chắn đi tầm mắt, nói:
- Chờ mưa nhỏ lại, xe ngựa đến đón là có thể về phủ rồi.
Ngọc Văn: - Ừ.
Trận mưa rào tới nhanh mà đi cũng nhanh, mưa nhỏ dần, xe ngựa Chu gia đến nơi, Tô Huyên và Ngọc Kiều đã lên xe ngựa rồi. Ngọc Văn đứng dậy gật đầu với Ninh công tử, sau đó dẫn nha hoàn ra ngoài rồi lên xe ngựa rời đi. Hễ Ninh Minh nghĩ đến chuyện mẹ chưa từ bỏ ý định là lại cảm thấy đau đầu.
Mấy trận mưa to liên tiếp đổ xuống Kinh Thành, Hoàng thượng vừa mới nói rằng năm nay mưa thuận gió hòa, phương nam cũng không xảy ra lũ lụt, nhưng ngay ngày hôm sau đã có tin khẩn báo về Kinh Thành: Giao Châu xuất hiện nạn châu chấu.
Nụ cười trên mặt Hoàng thượng tắt ngấm, nạn châu chấu ư! Không riêng gì Hoàng thượng, mà Chu Thư Nhân cũng thở dài. Mong sao quy mô của nạn châu chấu không lớn.
Tối đó về nhà, Chu Thư Nhân nói:
- Giao Châu là vùng trồng lương thực, đứng đầu trong số các châu thành có sản lượng lương thực cao. Lương thực của cả châu thành đấy, haiz!
- Nếu mà nuôi nhiều gà vịt thì hay biết mấy.
Chu Thư Nhân: - Bởi vì thiếu hụt lương thực, nên đã giết số lượng lớn gia cầm rồi. Năm nay nuôi lại không nhiều, vả lại bây giờ không có cách nào nuôi trên diện rộng đâu. Cho dù mỗi nhà đều có gà vịt cũng vô ích thôi.
Trúc Lan: - Em nhớ là châu chấu ăn được mà nhỉ?
- Ừ.
Trúc Lan: - Thế bắt đi, rồi phơi khô và trộn với bột ngô. Cho dù con người không muốn ăn thì cũng có thể bắt cho gà vịt gia cầm ăn mà.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Anh đã đề nghị với Hoàng thượng rồi.
- Đề nghị rồi là được rồi.
Hai vợ chồng chỉ lo nạn châu chấu sẽ làm ảnh hưởng đến các châu thành khác, khi đó họ không còn cách nào nữa. May thay, tình hình Giao Châu không nghiêm trọng lắm. Mặc dù sản lượng lương thực giảm sút, nhưng vẫn bảo toàn được một phần. Tuy nhiên, cũng có khả năng là tin mừng đang được phóng đại lên.
Vào một hôm nọ, Trúc Lan gặp Du thị. Cô rất ngạc nhiên, Du thị bệnh nặng sao còn tự mình tới đây.