Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian vùn vụt trôi qua, mới đó mà đã năm ngày. Trúc Lan không tiếp tục để ý Du thị nữa, nào ngờ Ninh Minh lại mang theo rất nhiều tôm sống tới phủ.
Trúc Lan cười nói:
- Mẹ cháu câu nệ quá đi, tôm sống to cỡ này không dễ kiếm đâu hả?
Ninh Minh biết ý nghĩa của mẹ mình, nhưng y lại không ủng hộ ý tưởng của mẹ cho lắm. Y nghe lời mẹ đi tới Chu phủ âu cũng là vì muốn trả bớt tình nghĩa tặng thuốc mà thôi, có qua có lại là chuyện bình thường. Y nói:
- Cha cháu thích ăn tôm, hằng năm sẽ mua rất nhiều tôm, dần dà cha cháu cũng làm một tàu đánh cá, trong nhà không bao giờ thiếu tôm. Đây là tôm mới mang đến hôm nay, cố ý mang sang cho lão phu nhân và Hầu gia ăn thử đổi vị.
Trúc Lan nghĩ thầm, ít ra vẫn giàu. Gia tài mà Ninh Chí Tường được chia kếch xù thật đấy, cô nói:
- Rồi, hôm nay sẽ bảo phòng bếp chế biến.
Cô lại hỏi tiếp:
- Mẹ cháu có khá hơn chút nào không?
Ánh mắt Ninh Minh trở nên ảm đạm, mẹ mình suy tính rất nhiều, lại thích càm ràm, nhưng rất tốt với y. Y nói:
- Dạo này có tinh thần hơn một chút, nhưng ăn uống vẫn không nhiều ạ.
Trúc Lan hiểu ra, Du thị không có chuyển biến tốt. Cô nói:
- Uống nhiều thuốc quá dẫn đến ăn uống không có khẩu vị, cháu có thể thử thực dưỡng xem.
Ninh Minh sửng sốt, sau đó cảm kích:
- Để cháu đi hỏi Thái y ạ.
Trúc Lan nghe thấy tiếng của Ngọc Kiều bên ngoài, cô thoáng nhìn thời gian. Đã đến giờ giảng bài cho các cháu gái rồi.
Hiển nhiên Ninh Minh cũng nghe được, y vội vàng đứng dậy thưa:
- Dạ lão phu nhân, cháu xin phép về trước ạ.
- Ừ.
Trúc Lan bảo Đinh quản gia tiễn người đi. Tiếc rằng mấy đứa cháu trai đều không có ở nhà, nên đành phải bảo quản gia đưa về.
Ninh Minh theo chân quản gia ra ngoài, đám Ngọc Kiều đứng trong sân bèn nhường đường. Ngọc Văn đi chậm một nhịp, cô nàng vừa mới ngủ dậy vẫn còn mơ màng. Ninh Minh gật đầu chào hỏi, rồi không ngó nghiêng mà đi thẳng ra ngoài.
Đinh quản gia hơi rầu Ngũ tiểu thư, nhưng chắc chắn ông ấy sẽ không hé một lời với người ngoài. Ông ấy thoáng nhìn Ninh công tử, chẳng biết Ninh công tử có nhìn thấy Ngũ tiểu thư còn đang say ke hay không nữa!
Ninh Minh ra khỏi Hầu phủ, quay lại xe ngựa nhà mình. Y nhớ lại những gì vừa thấy, lắc đầu nguầy nguậy. Ngũ tiểu thư có ra làm sao cũng không can hệ gì đến y cả, mẹ của y nghĩ hay quá, cho dù năm xưa hai nhà Chu - Ninh từng có ý tưởng làm sui, thì cũng phải là công tử của Ninh hầu phủ chứ không tới lượt y. Sau đó hai nhà không thành, tiểu thư Chu gia cần gì lo lắng không gả đi được. Cho dù Chu gia có tuyển chọn con rể hà khắc, vẫn có gia tộc sẵn sàng vứt bỏ một đứa con trai để có thể làm sui với họ. Đâu có như y, cao không được mà thấp cũng không xong. Gia thế tốt quá lại chướng mắt y, gia thế không tốt thì không tài nào lọt được vào mắt mẹ.
Ninh Minh đang suy nghĩ nên nói thế nào với mẹ, bởi y không dám đả kích mẹ.
Hàn Lâm Viện
Mồm mép Xương Trí cứng đờ bước ra khỏi phòng, hắn vỗ nhẹ gương mặt, bỗng thấy cháu trai cả đang uống trà trong viện, bèn bước nhanh qua hỏi:
- Con không có việc gì làm à?
Minh Vân: - Con mới từ trong cung ra, đang ngồi nghỉ ngơi chốc lát.
Xương Trí tự rót cho mình hai tách trà, rồi thở dài thườn thượt: - Haizzzzzzzz….
Minh Vân: - Ngũ thúc sao vậy?
- Thì chuyện hôn ước của Minh Gia và Ngọc Văn đó. Thúc mới vừa từ thảo nguyên về mà đã có không dưới ba nhà nói chuyện cầu hôn với thúc rồi.
Minh Vân: - Hàn Lâm Viện có cả tá người có xuất thân tốt, Ngũ thúc không hài lòng sao?
- Tại xuất thân của họ tốt quá nên ta mới rầu đó. Ngũ muội của con là người thế nào bộ con không biết hay sao? Nguyện vọng lớn nhất của nó là không phải lo toan gì cả, con nghe nó nói mà xem, nó bảo là nó không yêu cầu cao, vậy mà còn không cao hả? Ta chưa từng thấy yêu cầu nào khắt khe hơn nó đâu!
Minh Vân cười nói: - Nha đầu này đúng là rất biết mơ ước.
- Hừ, cuộc sống sau khi lấy chồng làm sao có thể không lo toan chứ. Sống một mình mình mà còn phải lo trước lo sau đây này, con bé bị Ngũ thẩm của con chiều hư rồi!
Minh Vân giật giật khóe môi, nói:
- Ngũ thúc này, thúc có dám nói những lời này cho Ngũ thẩm nghe không?
Xương Trí: - … Sao lại không dám?
- Có chút do dự ha.
Xương Trí xì mũi, rồi, hắn không dám, tính ra con gái như bây giờ cũng có một phần lớn trách nhiệm ở hắn. Hắn nói:
- Haix, thoạt nhìn Ngũ muội của con lười biếng, nhưng nó không phải là đứa sẽ nhận phần thiệt về mình. Chọc cho nó nóng lên, nó sẽ trả thù cho bằng được đó. Con nghĩ thúc có thể yên tâm về nó được không?
Minh Vân khoan thai uống trà, nói:
- Các tiểu thư Chu gia ta đều có cá tính riêng biệt.
Xương Trí: - Quá có cá tính riêng luôn ấy chứ. Nhưng mà như vậy cũng tốt, sẽ không dễ bị ức h**p. Hôn ước của đám Ngọc Sương đều tốt, cho nên phải tìm một người thích hợp cho Ngọc Văn.
Hắn còn chưa nói con gái từng bảo rằng sống một mình vẫn tốt chán, nghe nó nói mà xem… làm hắn sợ muốn chết luôn. Cũng may sau đó con gái nói lại, là nó chỉ nghĩ mà thôi. Vì thanh danh của những bé gái khác trong nhà, nó không thể nào không gả.
-
Chương Châu
Minh Đằng từng nhìn thấy rất nhiều vùng đất nghèo khó, cuộc sống của bá tánh thảo nguyên càng khắc khổ hơn, đến cả miếng muối ăn cũng hiếm, cho nên hắn rất bình tĩnh trước sự nghèo khó của Chương Châu.
Minh Huy cũng không có phản ứng gì nhiều, hắn từng theo cha đi xa đã chứng kiến không ít. Xương Trung lại càng khỏi phải nói, đi còn xa hơn cả Minh Huy. Riêng Lưu Giai là có phản ứng thái quá nhất, suốt cả đoạn đường nhìn thấy không có bao nhiêu bá tánh mặc quần áo lành lặn, người nào người nấy xanh xao vàng vọt, nàng ta nói:
- Chỗ nào nghèo quá!
Bước vào địa phận Chương Châu, nàng ta không thấy ai chăn dê nữa. Ở các châu khác thi thoảng còn có thể nhìn thấy.
Minh Đằng: - Bởi vậy mới nói đây là châu thành nghèo khó, đất đai Chương Châu không có nhiều chất dinh dưỡng, sản lượng lương thức rất thấp, hằng năm bá tánh ăn không đủ no, trong tay lại không có bạc nên cuộc sống cực kỳ gian nan.
Cuộc sống ngày một nghèo khó khiến bọn họ chẳng còn chút tia hy vọng nào cả.
Lưu Giai thở dài, nói:
- Không đi ra ngoài sẽ không biết được, thiếp nghĩ khó mấy cũng ngang ngửa với bá tánh ở Kinh Thành chứ.
Dù gầy, nhưng tinh thần và sức khỏe không đến nỗi nào. Nàng ta nghĩ ngây thơ thật!
- Vì vậy mới phải thường xuyên đi ra ngoài nhìn, mắt thấy mới là thật.
Xe ngựa nhanh chóng đến nha môn huyện, đã báo tin trước nên Ngọc Sương đỡ bụng đứng chờ ở cửa. Thấy đám Minh Đằng, nàng ấy cười bảo:
- Đi đường vất vả, đã chuẩn bị thức ăn xong rồi nè. Chúng ta ăn cơm trước đi!
Minh Đằng thấy Ngọc Sương tràn trề sức sống mới cười nói:
- Bà nội và Nhị thẩm chuẩn bị rất nhiều đồ cho tỷ này.
Ngọc Sương thấy rồi, hẳn vài chiếc xe ngựa. Nàng ấy nói:
- Phiền bà nội và mẹ quá!
Xương Trung lên tiếng:
- Thế thì phải thường xuyên viết thư về nhà nhé.
Ngọc Sương gọi: - Tiểu thúc!
Xương Trung cười tủm tỉm, gật đầu bảo:
- Chúng ta vào trong rồi nói.
Đoàn người đi vào gian nhà sau, đồ ăn không mấy phong phú, Ngọc Sương ái ngại, nói:
- Ở đây không có quá nhiều món ngon ạ.
Trên bàn có cá, có gà, có một ít hải sản phơi khô, hết rồi.
Xương Trung chờ mẹ chồng của Ngọc Sương ngồi xuống rồi mới ngồi theo:
- Bây giờ đang nêu cao tiết kiệm, vậy cũng tốt lắm rồi.
Ngọc Sương nói: - Hầy, nơi đây vốn là huyện nghèo, cuộc sống của quan viên ở nha môn huyện cũng không khấm khá là bao, không cần tiết kiệm thì trên bàn đã chẳng có nhiều món bổ béo rồi. Con và Lưu Phong có thể có cá và gà âu cũng là nhờ cha con nuôi chúng ở thôn trang, chứ không thì còn làm gì mua được.
Xương Trung cười: - Nhi ca thương con lắm đó.
Thôn trang của Nhị ca không trông cậy có thể thu hoạch được gì, nói trắng ra là vì Ngọc Sương cả. Huynh ấy mong sao Ngọc Sương được ăn ngon một chút.
Kinh Thành
Chu Thư Nhân ở Hộ Bộ nhận lấy phong thư do Thận Hành mang vào, anh chỉ nhìn thoáng rồi đặt qua một bên không ngó tới nữa.