Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1525: Không Thích

Trước Tiếp

Buổi trưa hôm sau, Triệu thị trở về nói:

- Mẹ, con nán lại Ninh phủ không lâu lắm, lúc con rời khỏi Ninh phủ có đi lấy trang sức đã đặt làm trước đó, đây là đồ tướng công đặt riêng cho mẹ. Mẹ xem thử có thích không?

Trúc Lan lấy cây trâm trong hộp ra, nói:

- Viên hồng ngọc to thế này sao hai vợ chồng con không để dành lại cho bọn trẻ đi, mẹ từng tuổi này đeo cái gì cũng vậy.

Càng ngày cô chỉ càng thích ru rú trong nhà, ngày ngày đọc sách, ra vườn hoa cắt ít hoa mang về cắm, giảng bài cho các cháu gái một lúc hoặc xử lý chuyện ở cô nhi viện. Cuộc sống của cô vừa thư thái vừa tự do, ở nhà cô rất ít khi đeo trang sức. Rất nhiều món trang sức quý báu đã bị cất sâu bên trong rương rồi.

Triệu thị nói: - Lô đá quý này được gửi từ nước ngoài về, chọn ra những viên có tỉ lệ tốt làm thành trang sức hết. Đứa nào cũng có mẹ ạ.

Trúc Lan đặt cây trâm xuống, hỏi:

- Tình trạng Du thị thế nào?

Triệu thị thổn thức, nói:

- Rất không ổn ạ. Bây giờ chỉ có thể nằm, gầy dữ lắm rồi.

- Hầy, bởi vậy đừng để bị bệnh.

Triệu thị nói tiếp:

- Con có gặp Ninh Minh, thằng bé cũng gầy không kém.

Tinh thần và sức sống hoàn toàn không bằng đám trẻ nhà mình.

Trúc Lan và Triệu thị tiếp tục nói chuyện thêm một lúc nữa rồi Triệu thị mới đứng dậy về.

 

Tại viện của Minh Đằng, hắn bị đánh nên không nằm bình thường được mà chỉ có thể nằm nghiêng hoặc nằm sấp thôi. Ánh mắt Nhiễm Tầm không khỏi dán chặt vào mông của hắn.

Minh Đằng tức giận nói:

- Đủ rồi! Chưa từng thấy ta bị thương à?

Nhiễm Tầm: - Chu hầu gia đánh thẳng tay thật.

Minh Đằng: - Thì ta làm sai thật mà.

- Tạm thời ngươi không thể ra khỏi phủ được rồi.

Minh Đằng nghiêng đầu, nói:

- Đừng lo nói về ta nữa, nói về ngươi đi. Sau khi thành thân ngươi cũng nên an phận lại.

- Ta bị quản thúc, đã an phận từ lâu rồi. Bây giờ ta đâu có được tự do đi lại.

Minh Đằng không hề thông cảm, nói:

- Đáng, tự làm tự chịu. À, trưởng nam của ngươi sẽ được nuôi dạy ở thôn trang luôn à?

Nhiễm Tầm nhún vai, nói:

- Ta không quyết được chuyện này, cho dù có được đưa ra lựa chọn thì ta cũng không đón nó về đâu. Ta đón nó về là làm hại nó đó!

- Cũng là do một tay ngươi gây ra cả!

Nhiễm Tầm thở dài, tình cảm dành cho đứa con đầu tiên dù sao cũng rất khác biệt, nhưng sự khác biệt này đứng trước mối quan hệ đích - thứ thì… con của chính thất vẫn quan trọng hơn.

Nhiễm Tầm hỏi: - Ngươi không nôn nóng sao?

- Nôn nóng cái gì?

- Con cái đó!

Minh Đằng trợn trắng mắt, đáp:

- Con cái là duyên mà, dù sao ta cũng không vội.

Nhiễm Tầm hâm mộ làm sao, Minh Đằng không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, còn có thể tự quyết định chuyện của bản thân, mà y thì chẳng có quyền làm vậy.

Sau khi Nhiễm Tầm ra về, Lưu Giai mới từ trong phòng bước ra. Nàng ta nói với tướng công:

- Về phòng đi, bên ngoài nóng lắm.

Minh Đằng kéo nương tử lại, nói:

- Chúng ta lại dưới bóng râm ngồi một hồi đi.

Nói xong bèn ra hiệu cho bà tử khiêng hắn qua.

Thật ra Lưu Giai không thích Nhiễm Tầm cho lắm, nàng ta luôn có ấn tượng rất xấu về Nhiễm Tầm, nhất là sau khi trưởng nam của y chào đời, nhưng ngại Đại tẩu nên nàng ta cũng không tiện nói nhiều.

Hiển nhiên Minh Đằng cảm nhận được thê tử không thích Nhiễm Tầm, hắn nắm tay thê tử nói:

- Cuộc sống của những người khác ra sao không ảnh hưởng nhiều đến chúng ta đâu. Chờ ta bận bịu trở lại, Nhiễm Tầm sẽ ít đến đây ngay thôi.

Lưu Giai sửng sốt:

- Thiếp còn tưởng đâu thiếp giấu rất kỹ nữa đó!

Minh Đằng bật cười:

- Chúng ta là phu thê mà, ta còn hiểu nàng hơn nàng nghĩ nhiều đấy!

Lưu Giai vui vẻ trong lòng, không có điều gì khiến nàng ta vui vẻ bằng việc tướng công hiểu mình, chứng tỏ tưởng công có quan tâm nàng ta, nàng ta bèn nói:

- Chờ chàng khỏe lại, chàng phải đưa thiếp ra ngoài dạo chơi đó.

Minh Đằng: - Được thôi, Chương Châu nằm gần Kinh Thành, ta đưa nàng đến Chương Châu thăm thú, chúng ta du sơn ngoạn thủy trên chặng đường đến đó.

Từ lúc chào đời tới nay, Lưu Giai chưa từng rời khỏi Kinh Thành. Nói:

- Thiếp còn tưởng đâu chàng chỉ dẫn thiếp đi dạo quanh Kinh Thành thôi.

Minh Đằng cười nói: - Ta cũng nhất thời tham lam thôi.

Lưu Giai thử áng chừng khi nào thương thế của tướng công hồi phục, nàng ta cười cong cả mắt:

- Thiếp muốn chuẩn bị nhiều hành trang một chút.

- Được, tùy nàng.

Hắn thích thê tử có sức sống, thê tử phòng không gối chiếc thì tội nghiệp quá. Hắn không giống Minh Thụy đâu, không dễ gì mới gặp vị hôn thê, mà còn dẫn vị hôn thê đi học, mặc dù tiểu thư Lâm gia vẫn vui nhưng hắn lại cảm thấy Minh Thụy không hiểu phong tình gì cả.

 

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó đã là 7 ngày. Vết thương của Minh Đằng cũng khôi phục dần, mọi người đều biết Minh Đằng chuẩn bị đi Chương Châu. Xương Trung muốn đi, mà cái chân của Minh Huy hồi phục tương đối tốt cũng đòi đi theo. Cuối cùng lại lòi ra thêm mấy người.

Trúc Lan tiễn đoàn Minh Đằng đi, Chu Thư Nhân rất lo lắng cho vợ mình, trở về thấy sắc mặt của vợ không đến nỗi nào, nói:

- Làm anh lo lắng công cốc.

- Bọn chúng lớn rồi, em cũng quen rồi, vả lại có phải bọn chúng đi làm nhiệm vụ đâu, chỉ đi thăm Ngọc Sương thôi. Có gì đâu mà em không nỡ cơ chứ!

Chu Thư Nhân: - Ừ, bọn trẻ trưởng thành cả rồi. Không còn là mấy đứa trẻ có chút éc xúm xít xung quanh chúng ta nữa.

Trúc Lan rất hài lòng về bức họa mình vừa treo lên, cô quay đầu hỏi:

- Hôm nay xảy ra chuyện gì à? Sao em có cảm giác anh thổn thức nhiều thế nhỉ?

Chu Thư Nhân bảo để anh đi thay quan phục đã, lúc sau anh ra ngoài mới kể. Trúc Lan đợi Chu Thư Nhân quay lại, đẩy tách trà lạnh qua cho anh:

- Uống đi.

Chu Thư Nhân uống trà xong, nói:

- Mấy ngày vừa qua Vương gia trả đũa Thích gia, cuối cùng vẫn nảy sinh ý đồ rồi.

Trúc Lan không quá bất ngờ, nói:

- Quyền lực dụ khị người ta, ai mà không mong muốn có được vinh quang và quyền thế như dòng họ Ôn thị chứ.

- Giữa được bản tính ban sơ khó đến vậy ư?

Chu Thư Nhân từng làm việc cùng Vương Dật, anh đánh giá cao Vương Dật nên cảm xúc trong anh càng phức tạp hơn.

Trúc Lan: - Khó chứ, đó là ngai vàng, là hoàng quyền, chúng ta thay đổi quá nhiều điều dẫn đến thời kỳ thịnh thế cho nên ngai vàng càng thêm béo bở. Đương nhiên một phần lý do là ở Hoàng thượng, Hoàng thượng đang độ sung sức, Thái tử lớn rồi, làm cho các hoàng tử khác ấp ủ hy vọng trong lòng.

Chu Thư Nhân cười nhạo: - Hoàng quyền ơi là hoàng quyền!

Trúc Lan không muốn nói về hoàng quyền nữa, mà nói sang cô nhi viện:

- Dạo này bọn trẻ đang đào ao ở thôn trang, định nuôi cá.

- Trồng thêm ít sen cũng được lắm nha.

Trúc Lan cười nói:

- Thu hoạch nông sản ở nhà kính sớm, dạo này bán nông sản thu về không ít bạc nên các bữa ăn có thêm ít thịt cá rồi.

- Làm tốt lắm. Đúng rồi, em có từng đến cô nhi viện hoàng thất chưa?

- Chưa nữa, anh tới lần nào chưa?

Chu Thư Nhân lắc đầu nói:

- Anh bận bịu suốt không có thời gian đến đó, anh có nghe Thái tử bảo bọn trẻ ở đó không đến nỗi nào.

Trúc Lan: - Cái hoàng thất muốn là nghe lời và trung thành.  

- Ừ, anh định đến ngày nghĩ sẽ đến thỉnh giảng một bữa. Em đi cùng anh không?

Trúc Lan: - Được đó, em cũng muốn tham quan cô nhi viện của hoàng thất.

Lại mấy ngày nữa trôi qua vùn vụt, cuối cùng vợ chồng Chu lão đại cũng về đến Kinh Thành. Nào ngờ hay quá, Minh Huy mà họ lo lắng nhất đã đi mất rồi. Trúc Lan chờ cho cơn giận của Lý thị nguôi ngoai, mới nói ra chuyện của Minh Đằng:

- Không phải cố ý giấu các con đâu, lúc đó chưa có kết quả, sợ nói cho các con biết, rồi các con cũng lo lắng theo.

Lý thị cười nói: - Minh Đằng luôn là đứa may mắn mà.

Trúc Lan nghe Lý thị nói vậy mới chợt ngộ ra, Lý thị không biết tuyết lở nguy hiểm cỡ nào. Thị chưa từng nhìn thấy tuyết lở bao giờ, cho nên với thị tuyết lở cho là một ít tuyết rơi xuống mà thôi. Cô mấp máy môi, cuối cùng không giải thích nữa. Thôi, không biết cũng là cái phúc. Chứ không Lý thị sẽ tự hù dọa mình mất.

Chu lão đại không vô tư được như thê tử, nếu tuyết lở chỉ có thế thì mẹ đã không sợ bọn họ lo lắng. Mẹ không nói, hắn sẽ không hỏi.

Trúc Lan hỏi thăm tình hình Lý gia, biết sức khỏe của hai vợ chồng sui gia rất tốt lại mừng cho họ. Cô bảo vợ chồng Lão Đại về nghỉ ngơi, đi đường nhanh để trở về làm cả hai mệt nhọc lắm.  

Trước Tiếp