Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm nay Chu Thư Nhân lên triều chỉ nghe mà thôi, đến cả ánh mắt cũng chán chả buồn nhìn Thúc đại nhân. Anh vểnh tai nghe tấu sớ hạch tội Thích gia không ngớt.
Lâm đại nhân sững ra, ông ấy chỉ cài một người thôi mà, đâu ra tấu sớ hạch tội Thích gia liên tiếp vậy, ông ấy nuốt nước bọt cái ực. Là Chu hầu gia sắp xếp cả sao?
Thích đại nhân hơi ngơ ra, dạo này ông ta tự mãn quá mức, vừa mới bay lên chưa được bao lâu, sao lại có nhiều người hạch tội Thích gì vậy chứ? Điều quan trọng là ông ta hoàn toàn không nhận được một tin tức nào.
Thích đại nhân đưa mắt nhìn sang ông sui, trong lòng nặng trĩu. Ôn gia có phát hiện ra không?
Thích đại nhân hít vào thật sâu, bây giờ có muốn làm gì cũng muộn màng rồi, ông ta bước ra kêu oan, nói:
- Hoàng thượng, đây toàn là những lời vô căn cứ. Oan cho thần quá!
Hoàng thượng xem tấu chương xong, ngài ném tấu chương xuống đất. Nói:
- Tự ngươi xem đi!
Thích đại nhân không muốn xem, bởi vì ông ta biết có tấu sớ là sự thật, nhà mình đã làm những gì, sao ông ta không biết cho được.
Các vị đại nhân vốn đang ghen tị vụ phường thuốc liền bước ra đổ thêm dầu vào lửa:
- Hoàng thượng, thương nhân buôn thuốc mà Thích đại nhân lựa chọn lại làm ra chuyện táng tận lương tâm. Hoàng thượng, thần không tin Thích đại nhân được. Thuốc uống vào miệng là để cứu mạng đó, kính mong Hoàng thượng minh giám.
Một vài vị đại nhân khác bắt đầu rục rịch cùng hùa theo lên tiếng, giờ mà không đổ thêm dầu vào lửa thì chờ đến khi nào?
Nụ cười mỉm chi trên miệng Chu Thư Nhân chưa từng thay đổi. Anh không thể không thừa nhận Thích đại nhân là một người rất bản lĩnh, tới nay đã bao lâu đâu mà có thể hoàn thiện toàn bộ cơ sở cho phường thuốc rồi. Tâm huyết bỏ ra không ít, cảm giác bị nẫng tay trên chắc chắn cực kỳ khó chịu. Làm người đừng nên quá kiêu ngạo, những kẻ ra tay làm loạn sớm hay muộn gì cũng sẽ trả giá.
Hoàng thượng không khỏi nhìn Chu Thư Nhân thêm lần nữa. Ngài muốn biết có phải là tác phẩm của Chu Thư Nhân hay không, tuy nhiên, dù sao đi nữa, ngài cũng đạt được kết quả mong muốn rồi.
Hoàng thượng tuyên bố thu hồi nhiệm vụ phường thuốc giao cho Thích đại nhân ngay trên triều, đây là đả kích không nhỏ đối với Thích đại nhân.
Lúc xong buổi chầu, Chu Thư Nhân thấy vẻ mặt suy sụp của Thích đại nhân, mà vẫn chưa xong đâu nha, vẫn còn tiếp tục điều tra. Anh hờ hững nhìn thoáng qua, khẽ cong môi cười rồi đi trước một bước.
Lâm đại nhân không đuổi theo, ông ấy không biết Chu hầu gia tham dự nhiều hay ít, nhưng ông ấy biết Chu hầu gia thu dai cỡ nào, dạo trước Thích gia còn cười trên sự bất hạnh của người khác. Bẵng đi một quãng thời gian, Chu hầu gia còn nhớ rõ trong lòng. Ông ấy thở dài, có một nhà sui gia như vậy có lợi mà cũng có hại. Có lợi thì không cần phải nói thêm nữa, có hại là một khi Lâm gia làm gì có lỗi với Chu gia chắc chắn sẽ bị trả thù.
Chu gia
Tuyết Hàm về nhà mẹ đẻ, Trúc Lan bèn hỏi:
- Sao Lâm Hi và Trạch Nhi không tới?
- Hai đứa nó theo phụ hoàng đến nhà kính lớn chọn giống lương thực rồi ạ, mấy ngày nay bọn chúng luôn ở cạnh phụ hoàng.
Trúc Lan: - Con cái dòng chính trong cung lớn rồi, đúng là không thường tiến cung nữa.
- Lâm Hi và Trạch Nhi cũng không thích vào hoàng cung, mưu kế khắp nơi.
Trúc Lan nghĩ thầm vậy mới là hoàng thất, cô nói:
- Mẹ nghe bảo Hoàng thượng đang tuyển phò mã cho trưởng công chúa hả?
- Không đâu, toàn là tin vịt. Lúc con vào cung nghe mẫu hậu nói Hoàng thượng không có ý định gả con gái sớm, chờ thêm một hai năm nữa cũng không muộn.
- Hoàng thượng là người thương con gái.
Tuyết Hàm lại nghĩ do ít mới thương, ai bảo cả hậu cung chỉ có hai vị công chúa. Nàng sực nhớ đến Ninh gia, bèn nói:
- Phải rồi mẹ này, Du thị bị bệnh đấy.
Trúc Lan ngạc nhiên:
- Thê tử của Ninh Chí Tường sao? Mẹ nhớ là cũng còn khỏe lắm mà, sao lại bị bệnh? Có nặng lắm không?
- Rất nặng. Hôm qua con còn tới thăm, trông gầy ơi là gầy. Haiz, đang yên đang lành nói bệnh là bệnh.
Trúc Lan rất ít khi gặp Du thị, vì vậy cô không để ý lắm. Bây giờ nghe vậy cô cũng lấy làm thổn thức, nói:
- Mẹ nhớ sức khoẻ của Ninh Chí Tường cũng không tốt.
Tuyết Hàm thở dài, nói:
- Đúng thế. Bây giờ sức khỏe của cả hai phu thê đều không khả quan. Du thị không chấp nhận mình bệnh sắp chết nên vẫn luôn tìm đại phu giỏi, nếu phu thê họ mà không qua khỏi thì chỉ còn lại một mình Ninh Minh trơ trọi.
Trúc Lan: - Ninh Minh à, thằng bé đó chắc cũng có hôn phối rồi nhỉ?
Tuyết Hàm lắc đầu, nói:
- Chưa đâu, Du thị có lòng tự tôn rất cao, cho dù đã tách khẩu rồi, vẫn ỷ vào Ninh hầu phủ. Du thị xem mặt tiểu thư mấy nhà đều không hài lòng, nên mãi mà chưa đính ước được. Vả lại Ninh Minh cũng một lòng suy nghĩ có công danh rồi mới thành thân, vì vậy trì hoãn tới nay.
Trúc Lan nghĩ đến Ninh Dương - học trò của Xương Trí, năm xưa cũng có ý định làm sui, sau đó Ninh Dương lớn dần, lại không có tình ý gì với Ngọc Văn. Ninh Dương đính ước rồi, Trúc Lan thở dài:
- Làm khó thằng bé Ninh Minh đó.
Sức khỏe phụ thân không tốt, mẫu thân lại lâm bệnh nặng. Chắc chắn trong lòng thằng bé khó chịu dữ lắm.
Tuyết Hàm: - Con nghe cữu cữu nói Du thị không cố được lâu nữa đâu.
Trúc Lan nghe vậy, nói:
- Nhỡ mà không qua khỏi thì Ninh Minh phải giữ đạo hiếu và bỏ lỡ khoa cử đúng không?
Tuyết Hàm cũng thương thằng bé Ninh Minh này lắm, không tranh giành gì với ai, lại phải tự mình lập nghiệp, nàng nói:
- Bởi vậy Du thị mới không muốn chết. Vì Ninh Minh, thị không thể chết.
Chẳng qua Tuyết Hàm có linh cảm chẳng lành, thoạt nhìn cả người Du thị không có sức sống gì cả.
Trúc Lan thở dài: - Thật sự không còn cách nào sao?
Tuyết Hàm lắc đầu, nói:
- Cữu cữu cố ý xin Hoàng thượng cho Quan chính ngự y đến khám. Bệnh của Du thị không thể trị khỏi, bây giờ sống được tới đâu hay tới đó thôi.
Trúc Lan ngậm ngùi làm sao, nói:
- Sau nay con hãy để ý Ninh Minh nhiều hơn, số thằng bé cũng khốn khổ.
- Đứa trẻ đó gầy đi trông thấy, trên người chẳng còn tí thịt nào. Không cần biết Du thị ra sao, nhưng tình yêu của thị dành cho con trai là thật.
Trúc Lan suy tư một hồi, nói:
- Để mẹ bảo Nhị tẩu của con đi thăm, rồi mang ít thuốc bổ qua đó.
- Thật ra nhà Ninh Chí Tường không thiếu bạc đâu.
Trước kia tách hộ, Tuyết Hàm biết được chia bao nhiêu. Bạc xài mấy đời không hết.
Chu Thư Nhân trở về, Trúc Lan nói về Du thị:
- Haiz, người này mưu mô cho cố cũng không thắng được số mệnh.
- May mà sức khỏe của chúng ta không đến nỗi nào.
- Đúng đó. À, Thích gia buông phường thuốc ra thì Hoàng thượng giao cho ai?
Chu Thư Nhân nói: - Vương gia?
Phải mất một lúc Trúc Lan mới nhớ ra:
- Là nhà mẹ của Vương Huệ phi sao?
- Ừ. Huệ phi sinh được hai người con trai, được phong làm phi. Mấy năm nay Hoàng thượng vẫn luôn trọng dụng Vương gia, lần này Lưu gia (nhà mẹ Lưu phi) đạp Thích gia rơi thẳng xuống nên Hoàng thượng lập tức nâng Vương thị lên.
Trúc Lan cười khẩy, nói:
- Lưu gia không được lợi lộc gì, trái lại là nhà mẹ của Huệ phi. Thích gia hận Lưu gia, đồng thời cũng hận cả dòng họ Vương thị luôn. Đúng là một kế sách hay.
Chu Thư Nhân: - Huệ phi có hai hoàng tử, ở chốn hậu cung, nàng ta là người duy nhất có hai đứa con trai không tính Hoàng hậu, hai vị hoàng tử đấy! Trước kia dòng họ Vương thị an phận thủ thường không có nảy sinh ý nghĩ gì cả, thế nhưng có hai hoàng tử lẽ nào không rục rịch?
Trúc Lan nói nhỏ:
- Huệ phi có thể hạ sinh hai vị hoàng tử chứng tỏ nàng ta cũng có địa vị trong lòng Hoàng thượng đấy. Tính ra cũng không bất ngờ lắm, Tuyết Hàm nói rằng Huệ phi chưa từng tranh giành cái gì, cực kỳ tôn trọng Hoàng hậu, là những điều mà Hoàng thượng mong muốn nhìn thấy nhất.
Chu Thư Nhân nghe ra giọng điệu của vợ có chút kỳ cục, anh ho khan một tiếng:
- Trong lòng anh chỉ có em thôi à.
Trúc Lan cười, cô thích nghe không cần biết là bao nhiêu tuổi. Cô nói:
- Hoàng thượng nâng dòng họ Vương thị lên, nói trắng ra là ngài muốn giữ thế cân bằng và đề phòng dã tâm của dòng họ Vương thị.
- Còn không phải là phép thử của Hoàng thượng dành cho dòng họ Vương thị sao. Không bị mờ mắt còn đỡ, một khi có ý đồ gì là Hoàng thượng sẽ lạnh nhạt với Huệ phi liền.
Hoàng thượng đánh giá cao Thái tử hơn bất kỳ vị hoàng tử nào, kể cả Tứ hoàng tử cũng là con trai do chính Hoàng hậu sinh ra.