Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm sau Chu Thư Nhân không vào chầu sớm, chờ Minh Thụy dậy anh bèn sai đầy tớ đi gọi Minh Thụy đến.
Minh Thụy đang ăn sáng ở Nhị phòng, hắn húp hết miếng cháo còn sót rồi đứng dậy dò hỏi cha:
- Sáng sớm ông nội gọi con đến làm gì vậy ta?
Xương Nghĩa cũng thắc mắc, có gọi cũng nên gọi hắn mới phải:
- Con đi qua đó rồi biết.
Minh Thụy đáp ừ, nhanh chóng đi đến nhà chính. Thấy ông bà nội mới bắt đầu ăn sáng, hắn không câu nệ ngồi xuống, nhận lấy cái chén từ tay nha hoàn, múc cho mình một chén hoành thánh nhỏ.
Chu Thư Nhân ăn no lưng lửng mới nói:
- Nguyên Bác và Việt Dương còn biết mời Ngọc Điệp và Ngọc Nghi ra ngoài đi dạo, cháu cũng là người có hôn ước mà.
Minh Thụy giật mình, hình như hắn chưa từng mới vị hôn thê ra ngoài bao giờ. Nhưng mà, ông nội sẽ không chỉ nói chuyện này. Hắn hỏi:
- Ông nội, ngày mai được nghỉ nên cháu mời Lâm Tình đến thôn trang của cô nhi viện nhé?
Trúc Lan lộ ra vẻ mặt hết biết nói. Sao ta, Minh Thụy không phải tuýp người đặt nặng tình cảm, trong lòng thằng bé gần như chỉ quan tâm việc học và trách nhiệm thôi. Nếu không nhờ Ngọc Điệp hay mời Lâm Tình tới phủ thì Lâm Tình không dễ gì gặp được thằng bé. Bây giờ còn muốn dẫn con người ta đến thôn trang của cô nhi viện, thằng bé vừa muốn gặp vị hôn thê vừa không muốn lỡ mất một buổi giảng bài cho đám trẻ.
Chu Thư Nhân cũng cạn lời, nghĩ thầm uổng phí diện mạo trời cho đứa cháu trai này. Anh nói: - Ừ.
Ăn sáng xong, Chu Thư Nhân dặn riêng Minh Thụy vài câu. Hắn ghi nhớ, ông nội muốn nhờ Lâm gia dâng một quyển hạch tội Thích gia.
Lúc Chu Thư Nhân sắp đến nha môn, Trúc Lan mới lên tiếng hỏi:
- Lưu gia sẽ làm theo kế hoạch của anh chứ.
Chu Thư Nhân cong môi cười, đáp: - Chắc chắn.
Anh biết chưa cần anh đổ thêm dầu vào lửa mà Lưu gia đã ngấm ngầm đâm thọc và đổ cho Thích gia không ít tội danh rồi.
Trong Kinh Thành có quá nhiều kẻ có lòng dạ đen tối, phải nói là thật sự không có nhiều người có lương tâm. Thích gia bỏ túi vô số lợi ích từ những thương nhân buôn thuốc, trong số mấy nhà cung ứng dược liệu được chọn, có hai nhà làm không biết bao chuyện táng tận lương tâm, vừa hay có thể giải quyết một lượt. Những gia tộc đứng sau cũng phải trả giá đắt, lại có thể có suất trống để đấu thầu lần nữa.
Chu Thư Nhân ngồi xe ngựa đến Hộ Bộ, anh hơi mệt lòng. Anh rũ mi mắt, lần này Thích gia sẽ an phận hơn, không dễ gì gây sự với Chu gia nữa, còn có thể kéo Chu gia ra khỏi vụ này trước. Cuối cùng lại hốt được ít bạc cho Hộ Bộ, và thỏa mãn mong muốn chèn ép Thích gia của Hoàng thượng. Anh cảm thấy mình quá ghê gớm!
Tại nhà Thận Hành
Xương Trung về đến Kinh Thành là không chịu ngồi yên, ăn cơm xong bèn tới tìm Lư Gia Thanh. Vừa vào cổng phủ liền thấy Lư Gia Thanh đang tập quyền.
Xương Trung mang ít quà đến, nói với Thận Hành đi ra đón hắn:
- Đây là quà ta mang đến cho ngươi.
Thận Hành bảo đầy tớ nhận lấy, cười nói:
- Cảm ơn tiểu công tử nhớ đến thuộc hạ.
- Không có gì.
Thận Hành mời công tử vào ngồi, y cũng có tuổi rồi, cơ thể không được như trước, lại thêm chuyến đi thảo nguyên này làm tổn thương đến căn cốt nên sức khoẻ vẫn luôn có vấn đề. Y nói với giọng hơi mỏi mệt:
- Tiểu công tử muốn đưa Gia Thanh ra ngoài sao?
Xương Trung gật đầu, đáp:
- Ta có hứa với y là về Kinh Thành sẽ đưa y đi dạo xung quanh.
Thận Hành nói: - Không biết khi nào Tần vương mới về, sau này Gia Thanh sẽ tạm thời ở lại đây. Hôm qua đã chính thức bái sư rồi ạ.
- Ồ, thế thì ta phải tặng quà.
Hắn không mang theo thứ gì trên người, đành phải tháo ngọc bội của mình ra đưa cho Lư Gia Thanh:
- Tặng ngươi cái này, chúc mừng.
Lư Gia Thanh vội xua tay, nói:
- Ta không thể nhận.
Xương Trung một mực muốn tặng cho bạn thân, nói:
- Cầm lấy, đây là tấm lòng của ta.
Lư Gia Thanh quay đầu lại nhìn sư phụ, Thận Hành gật đầu:
- Nhận đi!
Xương Trung hài lòng đưa Lư Gia Thanh ra ngoài, nói:
- Không có chỗ nào ở Kinh Thành mà ta không biết, đi nào, ta dẫn ngươi đi thăm thú khắp nơi, rồi mời ngươi ăn một bữa ngon.
Lư Gia Thanh ngắm nhìn Kinh Thành, hôm qua không tiện ngó nghiêng, y ghé vào bậu cửa sổ xe, nói:
- Kinh Thành cũng đông người nước ngoài ghê.
- Ừ. Nơi tập trung đông người nước ngoài nhất là sứ quán. Ngươi có muốn đến đó xem không?
- Không, ta muốn đến chỗ có nhiều người đọc sách xem hơn.
Xương Trung nghiêng đầu, hỏi:
- Ngươi muốn làm võ tướng mà nhỉ? Sao ngươi lại muốn đi xem nơi có nhiều người đọc sách?
Lư Gia Thanh: - Ta tò mò thôi, muốn biết thêm về ba năm khoa cử. Nghe nói Kinh Thành có nhiều nơi thư sinh thường lui tới lắm.
Lòng dạ Xương Trung rối bời, hắn híp mắt nói:
- Ta cứ rặn hỏi thân thế của ngươi mãi, mà ngươi chẳng hé một lời. Ngươi cũng có chút năng khiếu, lại muốn đi làm võ tướng. Ngô ca ca còn bảo đáng tiếc, nhưng ngươi đã quyết chí rồi. Để ta đoán xem, cái gì quá cũng không tốt. Gia đình của ngươi có người theo văn sao?
Lần này Lư Gia Thanh lại trả lời rất thoải mái: - Ừ.
Xương Trung còn tính hỏi tiếp, lại thấy Lư Gia Thanh đã nhìn ra ngoài cửa sổ rồi. Tuy nhiên, hắn nhịn không được mà suy nghĩ miên man về thân thế và những gì bạn mình trải qua.
Thôn Chu gia
Chu lão đại thấy hốc mắt thê tử đỏ bừng, nói:
- Nếu nàng thật sự không nỡ thì chúng ta cứ ở thêm một thời gian nữa cũng được?
Lý thị: - Sớm hay muộn gì cũng phải về, ở đây được một khoảng thời gian rồi, thiếp nhớ nhà chứ, không biết chân Minh Huy đã khỏi hẳn chưa. Đi thôi!
Chu lão đại cũng nhớ nhà, hắn dìu thê tử lên xe ngựa rồi xoay người nói với Khương Đốc:
- Con có thời gian thì thay Đại cữu đến Lý gia thôn hỏi thăm nha.
Khương Đốc: - Đại cữu, con sẽ thường đi qua đó.
Chu lão đại lại nói với Minh Thanh:
- Ngươi yên tâm, ta sẽ sắp xếp ổn thoả cho mấy đứa trẻ theo ta vào kinh.
Lần này hắn chọn 6 đứa trẻ đầu óc thông minh trong tộc, độ tuổi khoảng chừng mười lăm mười sáu. Hắn sẽ cho đi theo hắn, nên người cùng tộc sẽ yên tâm hơn.
Minh Thanh cười đáp:
- Thế tử làm việc thì ta còn phải lo lắng gì nữa.
Mấy đứa trẻ này không thích đọc sách, biết chữ là cảm thấy đủ dùng rồi nên không muốn học thêm nữa. Được đưa đến Kinh Thành coi như phước phần của chúng.
Chu lão đại nhìn Khương Mâu, nói:
- Con phải biết tự chăm sóc mình, mẹ con cũng sắp về rồi.
Khương Mâu gật đầu, nói:
- Đại cữu đi đường bình an.
Chu lão đại chắc chắn không quen thứ gì mới lên xe ngựa, lần sau quay lại chắc chỉ có thể là do nhạc phụ và nhạc mẫu qua đời thôi.
Rất nhiều người trong dòng họ Chu thị đến tiễn biệt. Ai có ngờ đâu dòng họ Chu thị lại xuất hiện một Hầu gia, còn là tước vị có thể truyền lại. Chu lão đại chất phác năm xưa thế mà tương lai cũng là Hầu gia.
Vương lão tứ trốn ở góc nhà, nhìn đoàn xe ngựa thật dài rời đi. Hai bên xe ngựa là hộ vệ cưỡi ngựa to cao. Vương lão tứ nhớ đến Chu Xương Nghĩa, nghe nói Chu Xương Nghĩa cũng làm quan rồi. Phải chi biết trước… phải chi biết trước… Cuối cùng Vương lão tứ chui tọt vào nhà.
Đại ca Lý thị tạm biệt Minh Thanh, bọn bọ đến tiễn muội muội. Thú thật, trước kia khi Lý lão đại hay tin cũng giật bắn mình. Lý gia là nơi sinh ra một Hầu phu nhân tương lai.
Lúc tin tức truyền về, Lý thị trong lòng bọn họ đã khác. Khi xưa người ta nịnh bợ âu cũng là vì họ có quan hệ sui gia với Chu gia, giờ đây là vì có thêm muội muội là Hầu phu nhân tương lai. Nhờ muội muội gả vào nhà họ Chu mà Lý gia cũng không còn như xưa nữa.
Lý lão đại ngồi trên xe ngựa, nhớ lại lời muội phu nói là rầu. Nhà mình không có năng khiếu học hành, cố gắng chừng ấy năm trời, cũng được một Đồng Sinh, mà vẫn chưa có một Tú Tài nào.
Mới đó mà đã 5 ngày trôi qua, Chu Thư Nhân ngồi xe ngựa đi chầu buổi sáng. Bỗng nhiên có chiếc xe ngựa chạy song song với xe ngựa nhà mình, Chu Thư Nhân nghe có tiếng động bèn cười:
- Chào buổi sáng nhé Lâm đại nhân!
Lâm đại nhân: - Chu hầu gia đi sớm vậy, hôm nay ngó thấy tâm trạng Chu hầu gia được đó.
Chu Thư Nhân: - Ừ.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, sau đó buông rèm xe ngựa xuống.
Trong buổi chầu, Hoàng thượng mới đến đã nhận được tấu sớ hạch tội Thích đại nhân. Ngài cau mày nhìn Chu Thư Nhân, ngài vẫn luôn chờ Chu Thư Nhân hành động nhưng Chu Thư Nhân chưa từng nói rõ là sẽ làm gì.
Chu Thư Nhân nhướng mày, anh không làm nhiều, có một số việc có thể mượn dao cớ sao phải tự mình làm, mượn dao giết người là thủ đoạn mà anh thích nhất.