Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc ăn cơm tối xong, Chu Thư Nhân giữ Minh Đằng lại. Ông lão bày ra vẻ mặt không cảm xúc mà cũng không nói gì cả, chỉ chú tâm đọc sách của mình.
Minh Đằng đứng giữa thư phòng, ông nội cứ im thin thít khiến áp lực trong hắn càng lúc càng lớn. Mồ hôi trên trán chảy dọc xuống mặt, hắn hoàn toàn không dám nhúc nhích huống hồ chi là lau mồ hôi.
Khi Thư Nhân dạy cháu, Trúc Lan chưa bao giờ nói xen vào. Hôm nay cô cố tình làm những món Minh Đằng thích ăn, dù sao cũng ăn no rồi nên có thể chịu được hình phạt.
Thời gian chầm chậm trôi qua, Minh Đằng hiếm khi bị phạt đứng, hai chân căng đến nỗi sắp không đứng vững được nữa, nhưng vẫn phải cố đứng. Trúc Lan nghe thấy động tĩnh thật khẽ, cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua rồi tiếp tục cắt và cắm hoa.
Chu Thư Nhân đặt sách xuống, lúc đặt sách xuống tạo ra tiếng động không nhỏ. Minh Đằng nhìn ông nội, thấy ông nội đang nhìn chằm chằm hắn, hắn không khỏi nuốt nước bọt cái ực, gọi:
- Ông… ông nội…
- Ngươi nên cảm thấy may mắn vì ngày mai ngươi còn phải vào cung đi, có thấy cái gì đang treo trên tường kia không?
Minh Đằng nhìn thấy chổi lông gà thì cứng cả người, ông nội muốn tẩn cho hắn một trận:
- Ông nội, sau này cháu trai hứa sẽ cẩn thận hơn. Không bao giờ làm việc l* m*ng như vậy nữa!
Chu Thư Nhân gõ nhẹ lên bàn, nói:
- Ừ, ngươi trở về đi. Ngày mai tính tiếp.
Minh Đằng hiểu, hôm nay ông nội chỉ phạt hắn đứng, ngày mai từ hoàng cung về chắc chắn sẽ phạt đánh hắn, mà hắn cũng đáng bị đánh. Hắn quá bất cẩn, suýt chút nữa làm trong nhà xào xáo vì hắn rồi.
Hôm nay Thái gia gia có nói “một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ", hắn là Vinh Minh Đằng, nhưng cũng là Chu Minh Đằng, có quan hệ mật thiết với Chu hầu phủ. Chỉ cần mắc một sai lầm là có thể ảnh hưởng đến toàn bộ Chu hầu phủ.
Minh Đằng cúi đầu, thưa:
- Dạ ông nội. Cháu về trước đây, ông bà nội nhớ nghỉ ngơi sớm.
- Ừ.
Minh Đằng đi rồi, Trúc Lan mới nói:
- Em còn tưởng đâu anh sẽ răn đe nó, không ngờ anh trực tiếp phạt nó luôn.
Chu Thư Nhân đọc sách nãy giờ hơi khô cổ họng, anh rót tách trà uống một hơi rồi mới trả lời:
- Cữu cữu đã răn đe nó rồi, cữu cữu vẫn còn để ý nhiều chuyện nên không tiện phạt nó, còn anh thì không, biện pháp xử phạt về thể xác nên để anh làm là thích hợp nhất.
Vả lại cả hai lần đều răn đe đều không hay lắm, một văn một võ mới mang lại hiệu quá tối ưu.
Trúc Lan thấy vậy cũng đúng, dù sao cũng là đứa trẻ được nhận nuôi, nhưng vẫn ở Chu hầu phủ, cữu cữu lớn tuổi trong khi Minh Đằng đã có thể gánh vác trách nhiệm nên cữu cữu phải kiêng kỵ rất nhiều điều.
Hôm sau, sau khi kết thúc buổi chầu, Chu Thư Nhân nán lại hoàng cung với Hoàng thượng chưa được bao lâu thì Minh Đằng tới. Minh Đằng thấy có cả ông nội ở đây, nghĩ đến tối nay không thể thoát khỏi roi đòn là hắn lại nhịn không được mà nuốt nước bọt.
Hoàng thượng ra hiệu cho Minh Đằng đứng dậy, nói:
- Tấu sớ nhận tội do Tần vương viết đã về đến rồi, khanh làm rất tốt.
Minh Đằng đỏ mặt, nói:
- Thần chưa làm tốt, thần còn l* m*ng, lẽ ra thần phải cho người đi báo với Tần vương trước, bởi vì thần tính toán sai lầm khiến Tần vương phí thêm thời gian cứu thần. Thần có lỗi, kính mong Hoàng thượng minh giám.
Hoàng thượng biết rõ chuyện xảy ra trên thảo nguyên, đây là dịp để tôi luyện đệ đệ, đệ đệ không phải đứa trẻ trưởng thành trong hoàng thất và cũng chưa từng trải qua quá nhiều sự kiện đẫm máu nên lòng dạ vẫn còn quá nhân từ. Phụ hoàng từng nói đệ đệ chưa được mài giũa đủ, bây giờ đệ đệ trưởng thành hơn hẳn, dạo này trấn áp mấy bộ tộc, dùng cách bạo lực khiến các bộ tộc khác cũng ngơi nghỉ.
Hoàng thượng ra hiệu cho Minh Đằng vừa mới quỳ xuống lần nữa đứng dậy, nói:
- Trẫm bảo khanh làm rất tốt, đã lấy công chuộc tội rồi.
Minh Đằng lo cho tiểu cô trượng, cho dù tiểu cô trượng có là Tần vương thì tự mình dâng tấu sớ nhận tội vẫn là chuyện lớn.
Hoàng thượng nhìn thấu suy nghĩ của Minh Đằng, nói:
- Dạo này Tần vương phân châu ổn thoả hơn rồi, cũng lấy công chuộc tội.
Minh Đằng thở phào nhẹ nhõm, rồi mới vui mừng vì chức quan của mình vẫn còn nguyên vẹn. Bây giờ hắn cũng giữ một chức quan nhỏ, vàng của dòng họ Vinh thị đã được Vinh Ân Khanh nộp lên nên vinh quang của dòng họ Vinh thị lúc này hoàn toàn phụ thuộc vào hắn. Hắn là người duy nhất trong nhà không phải tham gia khoa cử, cộng thêm việc Vinh Ân Khanh chỉ hưởng phú quý từ dòng họ Vinh thị dẫn đến Hoàng thất dồn hết toàn bộ tài nguyên của Vinh thị vào hắn. Hắn không muốn làm dòng họ Vinh thị mất mặt, thậm chí là muốn dòng họ Vinh thị ngày một vẻ vang, lần này đúng là hắn thiếu suy nghĩ thật, may sao kết quả không đến nỗi nào.
Chu Thư Nhân vừa ghi chép cùng Thái tử vừa nghe Minh Đằng nói ra góc nhìn của mình về thảo nguyên. Anh ngẩng đầu lên thoáng nhìn Minh Đằng, trong mắt ánh lên niềm vui, đồng thời cảm thán, Minh Đằng là đứa có tài nguyên tốt nhất trong số mấy đứa cháu trong nhà rồi đến Minh Vân.
Non nửa canh giờ, Minh Đằng tiếp tục đi gặp Thái Thượng Hoàng. Lúc Minh Đằng quay lại, Chu Thư Nhân cũng sắp xuất cung nên hai ông cháu bèn đi cùng nhau.
Ra khỏi hoàng cung, Minh Đằng không muốn về phủ mà định đi theo ông nội đến Hộ Bộ. Hắn ỡm ờ leo lên xe ngựa của Hộ Bộ.
Chu Thư Nhân: - Cháu không về phủ nghỉ ngơi mà đi theo ông làm gì?
Minh Đằng lắc nhẹ cánh tay, nói:
- Cánh tay của cháu gần như đã hồi phục rồi, không cần nghỉ dưỡng nữa đâu ạ. Lâu rồi cháu trai không gặp ông nội, nhớ ông nội lắm.
- Tối nay là hết nhớ ngay ấy mà.
Tức là trận đòn tối nay vẫn đang đợi hắn, nịnh cũng vô ích.
Minh Đằng chạm lên cánh mũi, nói:
- Hôm nay Thái Thượng Hoàng còn nói tối nay kiểu gì cháu cũng ăn đòn. Ông nội này, Thái Thượng Hoàng đúng là rất hiểu ông nội đấy.
Chu Thư Nhân cười khẩy, trước kia Thái Thượng Hoàng còn có thể xuất kinh đi dạo nơi nơi, bây giờ ở lì trong Kinh Thành, đến nhà kính - nơi trồng những hạt giống chất lượng cao và dành phần lớn thời gian còn lại để nghiên cứu anh hòng nghĩ xem nên dùng cách nào để moi ra được hết mọi điều trong đầu anh. Bởi vì phường thuốc, trời đất mẹ ơi, Thái Thượng Hoàng kéo anh lại trò chuyện hẳn hai canh giờ.
Chu Thư Nhân muốn đuổi cháu trai về nhà:
- Ngươi không về chơi với vợ ngươi à? Ta nghe bà nội ngươi nói Lưu Giai là đứa để ý tiểu tiết. Ngươi hay đi làm việc xa, nó cần có người ở bên đấy.
Minh Đằng xấu hổ, ông bà nội còn quan tâm cả nương tử của hắn. Hắn đáp:
- Hôm nay nương tử về nhà mẹ đẻ rồi ạ. Nàng nghe cháu tiến cung mà không biết khi nào cháu được xuất cung, bèn nói là sẽ ăn bữa tối ở nhà mẹ đẻ rồi mới trở về.
Chu Thư Nhân đáp ừ, nói:
- Ngươi về rồi thì đúng là nên đến thăm nhà nhạc phụ của ngươi thật. Lúc ngươi xảy ra chuyện, nhạc phụ của ngươi phát sốt, nhạc mẫu của ngươi thường xuyên đi chùa cầu phúc cho ngươi lắm đấy.
- Cháu và nương tử đã chọn ngày sang đó rồi ạ.
- Chắc ngày mai ngươi đi không được đâu.
Minh Đằng: “...”
Trận đòn này chẳng những tránh không thoát, mà còn làm hắn bị thương không đi đứng được!
*
Lễ Bộ
Xương Nghĩa không có quá nhiều chuyện để làm, năm nay đã chọn xong quan viên đi sứ nước ngoài, công việc của hắn bắt đầu trở nên nhẹ nhàng, hắn bèn nghiêm túc đọc sách và học tập.
Liễu đại nhân bước vào hỏi:
- Đọc sách hả, có chỗ nào không hiểu không?
Xương Nghĩa đặt sách xuống, đáp:
- Giờ thì chưa có.
Liễu đại nhân ngồi xuống, nói:
- Sang năm Lão Đại nhà ta sẽ rời khỏi Kinh Thành. Ta thấy Chương Châu được đó, ngài thấy thế nào?
Xương Nghĩa híp mắt, nói:
- Ông hay quá ha, thấy con rể của ta trồng dược liệu được, giờ lại có thêm phường thuốc, ông bèn ngấp nghe Chương Châu sắp sửa khai hoang cả châu để không làm chậm trễ việc trồng dược liệu à?
Liễu đại nhân cười nói:
- Chúng ta là chỗ sui gia mà, ngài xem con rể của ngài ở huyện thành, con trai của ta ở châu thành, có con trai ủng hộ kiểu gì chẳng biến một châu nghèo khó thành một châu giàu có.
Đây là chiến công, chiến công vĩ đại. Con của ông ấy lập được công thì con đường làm quan sau này cũng có thể thuận lợi hơn một chút.
Xương Nghĩa giật giật khóe miệng, nói:
- Ông ngấp nghé mấy nữ dược sư và dược đồng mà con gái và con rể ta đào tạo nữa chứ gì.
Hắn chưa từng giấu giếm chuyện của Lưu Phong, ai bảo là sui gia chứ. Hắn cũng cần những quan hệ xã giao của Liễu gia để tạo điều kiện cho con rể, đấy, giờ dính phường thuốc đi vào hoạt động, vị này lập tức để ý.
Liễu đại nhân không hề xấu hổ, nói:
- Hầy, chúng ta đều là cha, ta cũng phải mưu tính cho đời sau của Liễu gia, bây giờ trong Kinh Thành chưa có ai đi đầu nên ta muốn tranh thủ chớp lấy thời cơ.