Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1520: Về Nhà

Trước Tiếp

Thời gian trôi qua nhanh, Minh Đằng theo Ngũ thúc trở về kinh thành, nhìn thấy cổng thành, Minh Đằng cử động cánh tay vẫn chưa khỏi:

- Cuối cùng cũng về đến nhà.

Xương Trí có chút tiều tụy, hắn bôn ba cả đường, may mà Minh Đằng không sao, hắn nói:

- Đi, về nhà.

Xe ngựa tới trước cửa phủ, Xương Trí thấy Nhị ca bèn gọi:

- Nhị ca.

Xương Nghĩa cũng cười nói:

- Minh Đằng đâu, còn không mau xuống đây.

Minh Đằng theo Tứ thúc xuống xe ngựa, ngượng ngùng gọi:

- Nhị thúc.

Xương Nghĩa nhìn thấy cánh tay bị thương của Minh Đằng, nụ cười biến mất, nghiêm mặt, nói:

- Cho con không cẩn thận này, đợi ông nội con về xem ông nội con chỉnh đốn con thế nào.

Minh Đằng rụt đầu:

- Con sai rồi.

Xương Nghĩa hừ một tiếng, hỏi đệ đệ:

- Đi đường thuận lợi chứ?

Trong lòng Xương Trí cũng giận Minh Đằng, không giúp Minh Đằng nói chuyện mà vừa đi vừa nói với Nhị ca:

- Cũng coi là thuận lợi, nhưng mà, nghe nói trên thảo nguyên có rất nhiều xung đột, Dung Xuyên chia châu không dễ.

- Xảy ra xung đột gì?

Xương Trí kể hết những gì nghe được và thấy được, tới chỗ thích hợp Minh Đằng lại bổ sung thêm mấy câu.

Vẻ mặt Xương Nghĩa trở nên nghiêm túc hơn, hỏi: - Nguy hiểm như vậy sao?-

Minh Đằng dạt dào cảm xúc, nói:

- Hận thù quá sâu, có nhà con trai hơn mười tuổi đã chết.

Xương Nghĩa hừ một tiếng:

- Thắng làm vua, thua làm giặc. Hay phải nói là Dung Xuyên quá khoan dung.

Minh Đằng sờ sờ mũi, nhị thúc của hắn đã nhìn thấy máu, trái tim rất hung hãn, bèn nói một câu vì tiểu cô trượng:

- Nói cho cùng thì tiểu cô trượng chưa từng lên chiến trường.

Xương Nghĩa: - Haiz, vẫn còn quá non.

Xương Trí không nói gì thêm, trong nhà chỉ có nhị ca từng trải nhiều nhất, đừng thấy gương mặt nhị ca đần đần, ánh mắt lúc tức giận người bình thường không chịu nổi đâu.

Trong lúc nói chuyện đã tới chủ viện, Minh Đằng không đợi hai vị thúc thúc, nhanh chóng bước vào, thưa:

- Bà nội, cháu trai về rồi đây.

Trúc Lan đã sớm nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài, nhìn thấy cháu trai, cô đập trái cây trong tay, nói:

- Tiểu tử thối nhà ngươi có biết người nhà nghe nói ngươi xảy ra chuyện đã lo lắng biết bao không?

Minh Đằng dùng bàn tay không bị thương nhận lấy trái cây, chột dạ không dám nhìn bà nội, hắn đã biết rồi, quỳ thụp xuống nói:

- Cháu không nên hấp tấp, cháu biết sai rồi.

Trúc Lan nhìn cánh tay bị thương của Minh Đằng, lại đau lòng:

- Sao cánh tay này của cháu lại bị thương rồi, có nghiêm trọng không?

- Không sao ạ, đã khỏe hơn kha khá rồi. Cháu trai không cho Tứ thúc nói, chỉ là *thương gân động cốt trăm ngày nên thái y bảo dưỡng thương đàng hoàng.

(*Bị thương gân cốt không dưỡng thương đủ một trăm ngày sẽ không hồi phục)

Trúc Lan thấy cháu trai không ốm, còn rất có tinh thần mới hoàn toàn yên tâm:

- Cháu nên vui mừng vì cha mẹ của cháu không ở nhà.

Nếu không Lý thị đã sớm lấy cây đánh con trai rồi.

Ming Đằng cũng may mắn, nếu cha mẹ ở nhà nhất định sẽ thay nhau đánh hắn, ánh mắt chăm chú nhìn nương tử đang lau nước mắt, hắn thấy đau lòng.

Trúc Lan nhìn thấy rõ ràng, bèn phất tay nói:

- Hai vợ chồng cháu quay về nói chuyện đi, có gì bà nội sẽ hỏi Ngũ thúc của cháu.

Minh Đằng ngượng ngùng nói:

- Bà nội, cháu trai ở với bà một lát.

Trúc Lan lạnh mặt:

- Nhìn thấy cháu là bực hết cả mình.

Minh Đằng chỉ có thể ngoan ngoãn đứng dậy kéo thê tử rời đi, Trúc Lan lại nói:

- Lát nữa đi thăm thái gia gia của cháu đi.

Minh Đằng không sao, bọn họ mới dám nói cho cữu cữu, nào ngờ bọn họ coi thường cữu cữu từng trải qua nạn diệt tộc, cữu cữu sớm đã biết Minh Đằng xảy ra chuyện mà vẫn làm bộ như bản thân không biết. Lão không muốn để bọn họ lo lắng, tố chất tâm lý này khiến cô vô cùng bái phục.

Trúc Lan đợi Minh Đằng ra ngoài mới hỏi:

- Tình hình ở thảo nguyên có phải rất tệ không?

Xương Trí bèn kể lại những gì mình đã chứng kiến:

- Lúc con đến, Dung Xuyên đã sử dùng thủ đoạn đẫm máu nên sau này sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

Trúc Lan thở dài, hòa hợp không dễ như vậy:

- Vẫn cần phải tẩy não họ.

Nhưng mà hiện tại đừng nghĩ nữa, chỉ có thể chờ khi trấn áp và làm cho bọn họ phục tùng xong mới từ từ tẩy não thêm.

Minh Đằng kéo tay thê tử, Lưu Giai ngượng ngùng muốn vùng ra, Minh Đằng càng nắm chặt hơn, nói:

- Mấy ngày nay khiến nàng lo lắng rồi.

Giọng nói Lưu Giai nức nở:

- Chàng biết thiếp lo lắng cỡ nào không?

Lúc đó nàng ta như đi vào đường cùng.

Minh Đằng dừng bước, nói:

- Ta biết, xin lỗi.

Lưu Giai sững người một lát, mỉm cười:

- Tha cho chàng đó, sau này chàng nhớ phải tự bảo vệ bản thân cho đàng hoàng nhé.

Sau này Minh Đằng cẩn thận ngẫm lại cũng thấy sợ hãi, hắn sợ ông bà nội không chịu nổi, sợ nương tử nghĩ không thông, vẫn may vẫn may:

- Ừ.

 

Hộ bộ

Chu Thư Nhân nghe Cẩn Ngôn nói lại tình hình của phường thuốc, nói:

- Tiếp tục quan sát.

- Vâng.

Không phải là Chu Thư Nhân trả thù, mà là bởi cháu rể Lưu Phong nên anh không thể để Thích gia quản lý phường thuốc. Lưu Phong quản lý huyện thành trồng dược liệu khá tốt, thằng nhóc đó là đứa có đầu óc và cũng là một vị quan tốt biết lo lắng cho dân.

Khâu Duyên bước vào, nói:

- Đại nhân, ngài xem sổ sách đi.

Chu Thư Nhân không muốn xem, xem cái gì chứ, quốc khố không có bao nhiêu bạc, bạc dự phòng lại không được đụng vào. Đúng là đau đầu!

Khâu Duyên đặt sổ sách xuống, nói:

- Có người đến tận chỗ của hạ quan để xin, ai cũng muốn được duyệt cho lãnh bạc.

Chu Thư Nhân nói:

- Ngài cũng biết tình hình của quốc khố rồi, công bộ đã giảm bớt bạc. Chúng ta thật sự không còn bạc đâu.

Vốn bán thuyền cá có thể đổi được bạc, nhưng thiếu lương thực nên thuyền đánh cá được dùng để đổi thành vật tư; Việc thi công đê đập phía nam chỗ nào cũng cần bạc, con đường đang sửa tiếp phải tạm ngừng lại. Hiện tại toàn bộ số bạc đều dùng ở chỗ cần thiết nhất.

Khâu Duyên cũng biết:

- Haiz, đã bao nhiêu năm ta không khó xử vì bạc rồi.

Chu Thư Nhân hừ một tiếng:

- Còn không phải do bản quan tích trữ bạc sao!

Kết quả năm ngoái đánh giặc lại cần bạc trợ cấp, cộng thêm lũ lụt ở các châu, toàn là những châu trồng cây lương thực, đúng là hại chết anh rồi.

Khâu Duyên cười: - Cho nên ta vẫn luôn bái phục đại nhân, nếu không có đại nhân thì càng ngày càng khó khăn rồi.

Chu Thư Nhân cầm sổ sách, lật xem:

- Chờ phường thuốc xây xong là có bạc rồi.

- Thu thuế sao?

Chu Thư Nhân trợn mắt:

- Vừa mới bắt đầu có thể thu được bao nhiêu thuế, phường thuốc cần mấy nhà buôn thuốc ổn định cung cấp dược liệu, đây là mục tiêu cần cạnh tranh, ai cho nhiều bạc hơn sẽ dành cho người đó.

Khâu Duyên hạ giọng nói:

- Đại nhân, ngài biết rõ như vậy chắc không phải là ngài đề nghị chứ?

Chu Thư Nhân không giấu: - Ừ.

Khâu Duyên chắp tay:

- Hạ quan bái phục.

Chu Thư Nhân đặt sổ sách xuống, nói:

- Được rồi, ngài cũng đi làm việc đi. Chờ có bạc rồi tính tiếp.

- Vâng!

*

Thôn Chu gia

Khương Mâu đang nói chuyện với đại ca, hỏi:

- Đại ca, đại cữu chuẩn bị khởi hành hồi kinh, huynh và tẩu tẩu có về chung không?

Khương Đốc lắc đầu:

- Không về, huynh đợi muội sinh xong sẽ hồi kinh chung với mẹ.

Khương Mâu sờ bụng, vẫn còn rất lâu mới có thể sinh, đại ca không đi, nàng ta thầm mừng rỡ:

- Các bá bá không tiếp tục đi tìm huynh sao.

Khương Đốc: - Không, ta nói nếu lại tới, ta sẽ không dạy đường đệ, thế là họ không mè nheo thêm nữa.

Nếu như không vì nghĩ rằng các đường để vươn lên thì ngày sau sẽ không cần dòm ngó nhà bọn họ nữa thì hắn thật sự chẳng muốn nhúng tay vào đâu.  

Khương Mâu: - Tri huyện đại nhân mời huynh, huynh có đi không?

Khương Đốc: - Mời nhiều quá, huynh đã qua đó mấy lần rồi. Có vài lần huynh toàn từ chối với lý do mắc đọc sách.

- Vị tri huyện đại nhân này tính toán nhiều lắm!

- Ừm.

*

Kinh thành

Trúc Lan nhận được thư của con trai út, cô vô cùng vui mừng:

- Ngày mai thằng bé về đến nhà rồi.

Triệu thị biết mẹ chồng nhớ đệ đệ nhường nào, cũng mừng cho mẹ chồng:

- Hơn một năm không gặp, không biết tiểu đệ đã thay đổi nhường nào.

Trúc Lan đặt bức thư xuống, nói:

- Chắc là đã cao hơn không ít.

Rồi lại dặn dò Thanh Tuyết:

- Ngày mai chuẩn bị thêm mấy món Xương Trung thích ăn, trong thư thằng bé nói nhớ đồ ăn trong nhà. Bảo là đồ ăn ở Ngô phủ không hợp khẩu vị.

Thanh Tuyết trả lời rồi ra ngoài, gần đây đều tiết kiệm, trong phủ không có bao nhiêu thịt, cần phải đến thôn trang bắt cừu và gà vịt về.

Trước Tiếp