Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1519: Đỏ Mặt

Trước Tiếp

Ánh mắt Hoàng Thượng đảo qua các vị đại thần trong thư phòng, chứng kiến hành động của mọi người, sau đó lại quét mắt về phía Chu Thư Nhân, bởi cách này là do Chu Thư Nhân đưa ra. Ngài đã nói chuyện với phụ hoàng, có lợi cho dân chúng, còn có thể giúp hoàng thất có được lòng dân, hoàng quyền sẽ nhận được sự ủng hộ chưa từng có của bách tính. Người sẽ mang lại lợi ích cho hoàng thất như Chu Thư Nhân, sao ngài và phụ hoàng không thích cho được.

Ánh mắt Hoàng Thượng khéo léo nhìn Thích đại nhân, xoay xoay chuỗi hạt trong tay:

- Nói đi, trẫm đang nghe đây.

Thích đại nhân hệ thống lại ngôn từ, tâu:

- Lòng Hoàng Thượng có dân chúng, thần có thể dốc sức vì Hoàng Thượng là vinh hạnh của thần.

Ông ta dừng lại một nhịp rồi tiếp tục nói:

- Thần nguyện ý chia sẻ nỗi lo vì Hoàng Thượng, thần nhất định không phụ kỳ vọng của Hoàng Thượng, làm tốt phường thuốc, xin Hoàng Thượng cho thần một cơ hội.

Tộc Ôn thị có Hoàng Hậu, mấy năm nay Thích gia chỉ có thể đi theo sau Ôn gia nên ông ta cũng muốn mưu tính cho dòng họ Thích thị.

Chu Thư Nhân kinh ngạc, Thích đại nhân lại rất trực tiếp. Anh tưởng rằng sẽ kéo giẫm xong rồi mới tranh giành chứ!

Ôn lão đại nhân nhìn không chớp mắt những bức tranh treo, nhưng trong lòng lại nghĩ về phường thuốc. Bực ghê, công việc béo bở vừa có quyền vừa có lợi này không thể nào rơi vào tay Ôn gia. Đời con chỉ có lão đại chống đỡ, vị trí hiện tại của lão đại không thể động, đời cháu trai Ôn Dung cũng không thể động, không đớp được lợi ích nào khiến cả người lão đều khó chịu.

Ôn lão đại nhân hiểu rõ tâm tư của thông gia, nhà thông gia không có tâm tư mới kỳ lạ. Chỉ là lão không muốn đem toàn bộ ưu đãi cho Thích gia, Lão Nhị và Lão Tam của lão đi tong rồi nên Ôn gia cần Thích gia.

Các vị đại nhân khác bình tĩnh lại, trong lòng mắng thầm lão Thích không tuân theo lẽ thường rồi ai cũng xôn xao nói bản thân đảm bảo sẽ làm tốt việc được giao.

Chu Thư Nhân cúi đầu, tựa như cuộc thảo luận này không phải đề nghị của anh. Hoàng Thượng không thể nói mình hoàn toàn hiểu Chu Thư Nhân, nhưng cũng hùa theo:

- Được, nếu Thích ái khanh đã đứng ra trước tiên thì Thích ái khanh phụ trách, Thích ái khanh quay về viết tấu chương dâng lên đây.

Lòng Thích đại nhân đang lo lắng bỗng trở nên vững vàng hơn, giọng nói cũng cao hơn rất nhiều:

- Thần tuân chỉ.

 

Kỳ Châu

Đổng thị mặc đồ trắng viết kinh văn, phụ thân trăm tính nghìn tính vì gia tộc, nhưng chưa từng phụ bạc đứa con gái này, những ngày tốt đẹp trước kia rõ ngay trước mắt. Nước mắt Đổng thị lại rơi nhòe tầm nhìn.

Xương Liêm bước vào đã thấy cảnh tượng này, hắn cầm chiếc khăn trong tay thê tử nhẹ nhàng lau nước mắt cho thê tử:

- Nàng nên về đi.

Đổng thị: - Xa quá, thiếp có quay về cũng không thể gặp mặt lần cuối.

Trên thư không hề phóng đại tình hình của phụ thân, tình hình càng chân thật càng chứng minh phụ thân quả thật không còn mấy ngày nữa.

Xương Liêm ôm vai thê tử nói:

- Muốn khóc thì cứ khóc đi.

Mấy ngày nay ngày nào thê tử cũng khóc, lòng hắn vô cùng khó chịu. Hắn thương thê tử vì đi theo mình mà không thể về nhà, nếu ở kinh thành nói không chừng có thể gặp mặt nhạc phụ lần cuối.

Đổng thị lặng lẽ rơi lệ:

- Cha thiếp đối xử với thiếp rất tốt.

Xương Liêm nói: - Ừ.

Trong lòng hắn có nhận định riêng, trong lòng nhạc phụ quả thật rất thương thê tử, nhưng ở trước mặt gia tộc, thê tử cũng chỉ xếp sau. Mấy năm gần đây chưa từng có yêu cầu quá đáng với thê tử âu cũng là nhờ Chu gia thể hiện thái độ quá rõ, hơn nữa bản thân Đổng gia cũng làm việc không hợp đạo lý mấy lần.

Hắn đã đọc lá thư chính tay nhạc phụ viết gửi tới, không có chữ nào đề cập đến việc nhờ thê tử chăm sóc tộc Đổng thị. Nói Chu gia hỗ trợ nuôi dưỡng và dạy dỗ Đổng Triển là đủ rồi, từng câu chữ đều là sự không nỡ của phụ thân đối với con gái. Mặc dù không nói nhưng tất cả tính toán đều đã lộ ra hết.

Đổng thị không khóc nữa, nói:

- Thiếp không sao. Đồ ăn trong bếp đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta ăn cơm thôi.

Xương Liêm: - Được.

Đồ ăn được dọn lên, không có một món mặn nào, kinh thành bắt đầu tiết kiệm, các châu cũng lục tục tiết kiệm. Lúc nhạc phụ chưa gửi thư qua, trong nhà có hai món một canh, trong đó bắt buộc có một món mặn, khi thư của nhạc phụ gửi đến, là không có một món mặn nào nữa.

Đổng thị thấy tướng công mặt không đổi sắc ăn mì, thương tướng công nói:

- Hay là sau này một mình thiếp ăn chay thôi, chàng ăn riêng đi.

- Mấy hôm trước có người đến trước mặt Tri phủ đại nhân nói nhà chúng ta có món mặn là không tiết kiệm, ăn chay như bây giờ rất tốt mà.

Đổng thị tức giận trừng mắt:

- Ai nói? Chính bọn họ cũng ăn vụng không ít lần, còn thật sự tưởng rằng không ai biết.

Chỉ là nhà thị thoải mái bày ra thôi.

Xương Liêm: - Được rồi, đừng giận. Ăn cơm đi!

Hắn không tức giận, ai bảo gia thế của hắn tốt khiến quá nhiều người cứ dòm ngó hắn.

*

Kinh thành

Đối diện Trúc Lan là hai chiếc hộp, hỏi:

- Ngươi chắc chắn không nhìn lầm Khương Bình chứ?

Đinh quản gia đáp:

- Lão nô cũng không phân biệt ra là Khương An công tử hay là Khương Bình công tử, nhưng mà công tử nói là Khương Bình.

Hai công tử quá giống nhau, ông ấy ở Chu gia nhiều năm như vậy cũng rất hiếm khi đoán đúng, hai công tử lại thích chơi trò đóng vai, ông ấy không chắc.

Trúc Lan mở hai chiếc hộp ra, không xác định được nguồn gốc của món đồ thì không được mang vào trong phủ, nên Khương Bình chỉ có thể lộ mặt, hai hộp dược liệu và thu hút sự chú ý nhất là hai củ nhân sâm.

- Thanh Tuyết! Ngươi mau qua đây nhìn xem, hai củ nhân sâm này bao nhiêu tuổi rồi?

Thanh Tuyết bước lên trước, cẩn thận quan sát nhân sâm, nhân sâm được bảo quản rất tốt, thưa:

- Lão phu nhân, hai củ nhân sâm này ít nhất cũng hơn trăm tuổi.

Trúc Lan: - Hai hộp dược liệu này có tiền cũng khó mua được.

Đinh quản gia nói: - Hai vị công tử có lòng hiếu thảo.

Trúc Lan đoán chắc là biết Minh Đằng xảy ra chuyện, lo cho cô và Thư Nhân nên mới tặng nhân sâm và thuốc bổ, cũng coi như gián tiếp nói với người nhà, bọn chúng đều ổn.

Trúc Lan nói với Thanh Tuyết:

- Ngươi đi Khương gia xem có thu được gì không?

- Vâng.

Trúc Lan đóng hộp lại, đưa cho một nha hoàn khác, đợi Thanh Tuyết quay về sẽ đi cất, cô và Thư Nhân không dùng đồ siêu bổ nữa, chừng này tuổi rồi nên dùng thức ăn bồi bổ cơ thể là tốt nhất.

Thanh Tuyết trở về rất nhanh, báo lại:

- Khương lão phu nhân cũng nhận được hai cái hộp, còn đang định mang hai cái hộp qua đây, bọn họ chưa từng nhận món đồ quý giá như vậy, nên không biết phải làm sao.

- Ngươi nói thế nào?

- Nô tỳ nói đây là lòng hiếu thảo của hai công tử, lão phu nhân cũng nhận được rồi. Bảo cứ giữ lấy đợi khi nào Tam tiểu thư về rồi sắp xếp.

Trúc Lan gật đầu:

- Ngươi cất dược liệu vào kho đi.

- Vâng.

 

Kinh thành

Hai tỷ muội Ngọc Nghi và Ngọc Điệp đang ở tiệm tranh, hôm nay các nàng ấy đồng ý lời mời của vị hôn phu đến thưởng tranh, tất nhiên, Ngọc Kiều cũng đi theo. Từ khi nhiệt độ tăng, kinh thành oi bức trở lại nên Ngọc Văn lại không ra ngoài nữa.

Hai người Ngọc Nghi và Ngọc Điệp mua những bức tranh mình thích, tỷ muội các nàng ấy mua tranh sẽ không chọn bức đắt tiền mà chọn những bức giá rẻ, giá rẻ không phải không tốt, vả lại có rất nhiều người còn chưa kịp có danh tiếng mà. Người đến tiệm tranh mua tranh kiểu này không ít, có người để sưu tầm ngộ nhỡ sau này họa sĩ trở nên nổi tiếng thì giá trị bức tranh sẽ tăng lên.

Ngọc Điệp ngồi một lúc, hỏi:

- Hai người này đi đâu rồi?

Ngọc Nghi cũng nghi hoặc. Bảo các nàng ấy chờ, kết quả không thấy tăm hơi hai người đó đâu.

Bên cạnh tiệm tranh là tiệm sách hoặc tiệm đồ cổ. Liễu Nguyên Bác và Vu Việt Dương đến tiệm sách, hai người còn nhìn trúng một cuốn sách.

Liễu Nguyên Bác nắm một bên sách không buông tay:

- Ta rất thích sách dạy đánh cờ này, Vu công tử nhường cho tại hạ được không?

Vu Việt Dương không buông tay, hôn thê là người thích chơi cờ, tiểu cữu ruột tương lai nói cho y biết vị hôn thê thích mua sách dạy đánh cờ, y nói:

- Tại hạ muốn tặng cho một người, vẫn mong Liễu công tử nhường cho.

Liễu Nguyên Bác muốn tặng cho nhạc phụ tương lai:

- Tại hạ cũng tính tặng cho một người.

Về phần vị hôn thê thì thôi, vị hôn thê không phải người thích chơi cờ.

Toi rồi, hai người đều có lý do không thể nhường.

Vu Việt Dương: - Ta muốn tặng cho Chu tứ cô nương.

Chắc lúc này nhượng bộ rồi đúng không.

Liễu Nguyên Bác một lời khó nói:

- Ta muốn tặng cho nhạc phụ tương lai.

Hai người: “...”

Ngọc Nghi và Ngọc Điệp đi tìm, nghe thấy mấy câu cuối thì không nói nên lời, Ngọc Kiều không cố kỵ gì, không nhịn được bật cười thành tiếng.

Hai vị công tử cùng lúc buông quyển sách trên tay ra, cứng ngắc quay đầu.

Ngọc Nghi hắng giọng:

- Sách dạy đánh cờ này ta mua rồi.

Vu Việt Dương nghe vậy liền lùi ra sau một bước nói:

- Tặng cho Liễu công tử.

Liễu Nguyên Bác mỉm cười:

- Cám ơn.

Mặt Ngọc Điệp đỏ lựng: “!!!”

Trước Tiếp