Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1518: Tính Kế

Trước Tiếp

Buổi tối, Chu Thư Nhân quay về nói Hoàng thượng đồng ý những đề xuất trong tấu chương rồi, Trúc Lan nhướng mày nói:

- Bên em sẽ sắp xếp đám trẻ ở thôn trang lên núi hái dược liệu.

Những dược liệu này sau khi bán đi sẽ được chế thành thuốc viên, trẻ con thì nhiều mà thuốc lại quá ít.

Giọng điệu Chu Thư Nhân tiếc nuối nói:

- Đáng tiếc kinh thành không cho phép khai hoang.

- Kinh thành cho phép khai hoang, mà đám trẻ ở cô nhi viện cũng không thể nào đi khai hoang được.

Chu Thư Nhân nghĩ cũng phải, những đứa trẻ này đến tuổi sẽ tới những nơi nên tới. Quả thực không có sức lực quản lý đất khai hoang.

- Dược liệu cần được bào chế, em phải mời sư phụ bào chế dược liệu.

- Em vốn muốn bồi dưỡng một vài đứa nhỏ bào chế dược liệu, đã kiếm được sư phụ luôn rồi.

- Vậy là được rồi. Đợi khi phường thuốc được mở, anh sẽ thu mua một lượng lớn dược liệu.

Trúc Lan khẽ thở dài:

- Cho dù mở được phường thuốc, người tiêu thụ chủ yếu là người nước ngoài và gia đình khá giả thôi. Người dân bình thường vẫn không mua nổi thuốc viên, lúc ốm đau cũng không nỡ đi khám đại phu.

Chu Thư Nhân: - Triều đình bây giờ đã làm rất tốt rồi.

Trúc Lan thừa nhận điểm này, ở thời cổ đại, triều đình quả thật đã làm rất tốt, mấy năm nay bồi dưỡng không ít đại phu rồi đấy chứ.

Trúc Lan không thảo luận chuyện phường thuốc nữa, họ chỉ đưa ra ý tưởng, việc còn lại là việc của hoàng thượng, triều đình có rất nhiều nhân tài nên chỉ cần đưa ra ý tưởng thì sẽ dần dần hoàn thiện.

Trúc Lan: - Không biết Dung Xuyên đã đón được Minh Đằng chưa.

Chu Thư Nhân tính thời gian, nói:

- Chắc là đón rồi.

Suy đoán rất chính xác, trưa hôm nay Dung Xuyên đã gặp được Minh Đằng. Minh Đằng bị thương, cánh tay trái được băng lại, may mà những chỗ khác không bị thương, chỉ có cánh tay bị gãy nhẹ.

Tối nay cơm nước xong xuôi, Dung Xuyên vừa nghỉ ngơi hồi sức là rời khỏi lều đi thẳng đến chỗ Minh Đằng đang ngồi. Hắn ngồi xuống nhìn cánh tay bị thương của Minh Đằng, trong lòng tức giận nói:

- Lá gan của con càng ngày càng lớn rồi, chuyện lớn thế này mà con cũng không thương lượng với ta. Một mình tương kế tựu kế!

Minh Đằng nhăn mặt nói:

- Tiểu cô trượng, người đã nói rất nhiều lần rồi. Con biết sai rồi mà!

Dung Xuyên giận đến tức ngực:

- Con có biết mấy ngày nay ta sống thế nào không?

Minh Đằng biết lỗi cúi đầu, hắn biết, lúc trưa gặp lại tiểu cô trượng mà hắn xém chút không nhận ra, tiểu cô trượng quá tiều tuỵ. Đôi mắt đỏ doạ người, mới nói một lúc đã dựa vào ngủ rồi.

Giọng điệu Dung Xuyên dịu hơn một chút:

- Con làm việc vẫn thiếu suy nghĩ.

Minh Đằng chột dạ, quả thực là hắn thiếu suy nghĩ. Lúc đó hắn tương kế tựu kế không để lại người báo tin, hắn không ngờ trận tuyết lở lại nghiêm trọng như vậy. Hắn tưởng rằng mình tương kế tựu kế bị nhốt một hai ngày cho tiểu cô trượng lý do để chấn chỉnh các bộ tộc thảo nguyên, không ngờ núi tuyết lại khó ra, khiến tiểu cô trượng lo lắng, cũng khiến người nhà ở kinh thành lo lắng.

Dung Xuyên cũng tự trách:

- Cũng tại ta, lúc đến thảo nguyên ta bắt đầu trấn áp mạnh mẽ luôn thì sẽ không càng ngày càng bị động, càng không giúp sự kiêu căng của bộ tộc tăng lên rồi thăm dò từ từ, cuối cùng lại dồn tâm tư vào con. Hại con phải đi mạo hiểm để thay đổi cục diện.

Minh Đằng ngẩng đầu nói:

- Tiểu cô trượng, không thể trách tiểu cô trượng được. Cách của tiểu cô trượng không sai.

Dung Xuyên nhấc tay:

- Không ra chiến trường không hiểu được hận ý thấu xương, quả thật là lỗi của ta. Ta đã viết tấu chương gửi về Kinh Thành, con bị thương rồi, đợi phúc đáp đến, con cũng có thể khởi hành hồi kinh đi.

Minh Đằng không muốn đi:

- Tiểu cô trượng, con ở lại giúp tiểu cô trượng.

- Không cần, con yên tâm hồi kinh đi.

Lần đầu tiên Minh Đằng nghe thấy giọng điệu mạnh mẽ như vậy của tiểu cô trượng, nói ra, chuyện lần này khiến tiểu cô trượng thay đổi rất nhiều, hạ quyết tâm hơn.

Dung Xuyên nhớ Tuyết Hàm và con, bèn nói:

- Con về rồi nhớ đi thăm tiểu cô nhiều hơn đi, với cả tin tức con bình an chắc cũng truyền vào kinh rồi.

Minh Đằng thở dài một hơi, sau đó lại tự trách, hắn quả thật vẫn thiếu suy nghĩ, nếu người nhà xảy ra chuyện vì hắn thì cả đời hắn sẽ không yên lòng nên hắn hơi nóng lòng về nhà.

Ngày hôm sau, Trúc Lan vẫn phải giải quyết chuyện ở cô nhi viện, Tề thị đến, Trúc Lan nhận thiệp mời Tề thị đưa qua rồi nói:

- Cuối cùng Nhiễm Tầm cũng muốn thành thân rồi sao?

Tề thị: - Đúng vậy, haiz, nếu không xảy ra chuyện con trai do thiếp thất sinh ra, thì Nhiễm Tầm đã thành thân từ lâu rồi.

Trúc Lan biết Nhiễm Tầm vừa hồi kinh đã bị nhốt ở Nhiễm phủ, mang về một người thông phòng đang mang thai, đúng là sợ cái gì thì xảy ra cái đấy, sinh được một đứa con trai thật. Nhà gái không điên lên mới là lạ đấy!

Trúc Lan đặt thiếp mời xuống, nói:

- Cũng coi là Nhiễm Tầm trong cái rủi có cái may, ta nghe Nhiễm Uyển nói cuối cùng Nhiễm Tầm cũng có thể tịnh tâm rồi.

- Nó không tịnh tâm thì hết đường cứu.

Trúc Lan hỏi:

- Đứa bé thì sao?

Tề gia sẽ không nuôi trong phủ, đích thứ khác biệt, sau khi im lặng, thị nói:

- Đứa bé và mẹ nó sẽ đến thôn trang, về chuyện có đón về hay không thì hoàn toàn dựa vào ý nguyện của thê tử Nhiễm Tầm.

Trúc Lan: - Tỷ cũng đừng cau mày nữa, mấy ngày nữa là ngày đại hỷ rồi.

Tề thị đắng lòng, thị cảm giác nhà mình rất lộn xộn, con dâu cả và thê tử của trưởng tôn cãi nhau gay gắt, thị lớn chừng này tuổi không chỉ phải quan tâm đại phòng mà còn phải lắng lo hôn sự của cháu trai:

- Ta thật hâm mộ muội.

Trúc Lan mỉm cười không trả lời, rất nhiều người hâm mộ cô. Đây cũng là phần thưởng cho sự nỗ lực của cô, cô nỗ lực chân thành với con dâu, cho họ tự do và sự tôn trọng, đương nhiên con dâu cũng chân thành tôn trọng và hiếu thảo cô.

 

Thôn Chu gia

Khương Mâu đau đầu dữ dội, Mộc Phàm bưng canh đi vào:

- Uống chút canh đi, để dạ dày dễ chịu hơn một chút.

Khương Mâu lắc đầu, được tướng công đỡ ngồi dậy:

- Sao chàng về sớm thế?

Mộc Phàm thấy nương tử không muốn uống cũng không ép buộc:

- Lại cãi nhau rồi, ta chỉ là một đứa cháu ngoại không được quan tâm, con cháu Đổng gia nhiều không đến lượt ta bận tâm, ta đi thăm mẹ rồi về luôn.

Mẹ hắn cũng không muốn ở lại Đổng gia, nhưng sao được chứ, mẹ là đích nữ Đổng gia, dì chưa về nên mẹ không rời đi được.

Khương Mâu: - Chàng nói ông ngoại đã chia gia tài rồi, bọn họ còn tranh giành cái gì nữa.

Mộc Phàm: - Mấy cữu cữu đều biết sản nghiệp đã chia, bọn họ dồn nén quá lâu, ông ngoại đi rồi không có ai áp chế, không muốn chờ một khắc nào nên bùng nổ.

Khương Mâu lắc đầu, may mà hôm qua bên cạnh nàng ta có nhiều người, đương nhiên cũng không có ai dám ảnh hưởng đến nàng ta, hôm qua xảy ra xô xát, Đổng gia mất mặt thôi rồi.

Mộc Phàm đẩy đĩa hoa quả cho thê tử, nói:

- Đại cữu muốn giải quyết thật thì cũng có thể giải quyết, nhưng đại cữu không muốn giải quyết, chỉ mong sao cãi nhau lớn hơn, đại cữu hoàn toàn cắt đứt liên hệ với các phòng.

- Nghe chàng nói vậy thiếp mới thấy hình như đang tính toán như vậy thật, Đổng Triển đâu?

Mộc Phàm: - Chắc là Đổng Triển bị đại cữu nhốt lại rồi. Thứ nhất là sợ Đổng Triển bị thương, thứ hai là cũng sợ Đổng Triển sẽ nhận làm gì đó. Ta đoán chừng nhất định ông ngoại đã bảo Đổng Triển đồng ý gì đó, đại cữu không muốn nên mới chơi cú chót đó.

Khương Mâu không muốn để ý tới Đổng gia nữa, Tứ cữu của nàng ta là người có nguyên tắc, thê tử của Tứ cữu cũng không thân thiết với Đổng gia bao nhiêu, nhìn lại thái độ của tướng công thì sau này sẽ qua lại Đổng gia càng ít hơn.

*

Kinh thành

Hoàng cung, Hoàng Thượng đã nói chuyện muốn mở phường thuốc, lấy cơ sở là phương thuốc pha chế sẵn, phần lớn thuốc sẽ bán ra dưới danh nghĩa triều đình; Phần nhỏ sẽ bán cho y quán được quản chế, còn có thể thu một số phương thuốc của dân gian. Phương án cuối có vẻ không dễ dàng. Vẫn là vấn đề kế thừa, có những đại phu sở hữu những phương thuốc bí truyền.

Ai cũng có thể nhìn ra đó là chuyện tốt, còn là chuyện vô cùng béo bở. Các đại thần trong thư phòng phòng bị lẫn nhau, có người muốn hiến kế vì mình và không thiếu những người muốn hiến kế vì con cháu nhà mình.

Ánh mắt Chu Thư Nhân mơ hồ rơi lên người Thích đại nhân, đầu ngón tay giấu trong ống tay áo quan mà ngón tay đang chuyển động.

Hai mắt Thích đại nhân sáng rực, đây là cơ hội nên ông ta không nhịn được nói:

- Hoàng Thượng, thần có chuyện muốn tâu.

Chu Thư Nhân nghe xong, khóe miệng khẽ nhếch lên nhưng lại hạ xuống rất nhanh.

 

Trước Tiếp