Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Kinh thành không biết tình hình đào bới ở núi tuyết, cũng không biết tâm trạng đầy hy vọng của Tần vương.
Trúc Lan nghe Triệu thị báo cáo xong bèn nói:
- Đại phòng có Nhiễm Uyển, con không cần lo nghĩ nhiều.
Triệu thị biết mẹ cũng muốn rèn luyện Nhiễm Uyển:
- Con dâu hiểu rồi.
- Mẹ của Lưu Giai tới rồi, Đại tẩu con không ở đây nên không thể trao đổi với Mã thị, con nói chuyện với Mã thị nhiều một chút, đừng để mẹ con họ đi vào ngõ cụt.
Triệu thị nói: - Lát nữa con dâu sẽ qua đó.
Mã thị vừa tới không bao lâu, hiện tại hai mẹ con đang tâm sự.
Trúc Lan đáp ừ, lại nói:
- Dạo này con và Tô Huyên phải chịu khó vất vả hơn một chút.
Triệu thị nói: - Vâng.
Hôm qua Trúc Lan không nghỉ ngơi tốt, bây giờ đang rất đau đầu:
- Mẹ nằm một lát.
- Mẹ, mẹ phải chú ý nghỉ ngơi nhiều vào.
- Ừm, trong lòng ta hiểu.
Triệu thị lo lắng rời đi, không quay về viện của mình mà đến Ngũ phòng, Tô Huyên đang tính sổ sách, hỏi:
- Nhị tẩu, tẩu không ở cùng mẹ à?
Bây giờ mẹ đang khó chịu, thị sợ mẹ phiền nên không đi theo nhị tẩu qua đó. Lúc này mới chẳng bao lâu ,à nhị tẩu đã qua đây rồi.
Triệu thị: - Mẹ hơi mệt mỏi, dặn dò xong chuyện thì đi nghỉ ngơi rồi.
- Haiz, trong lòng cha mẹ đang rất khó chịu đấy.
Triệu thị chỉ vào mắt mình, nói:
- Nhà tẩu cũng khó chịu lắm, cả đêm không ngủ, may mà đại tẩu không ở nhà, haiz.
Buổi trưa, Tuyết Hàm cũng tới:
- Mẹ, con vừa nhận được tin tức.
Nói xong, Tuyết Hàm lập tức suy sụp, vì sức khỏe của con trai nên nàng dồn hết tâm tư tình cảm vào con trai, lúc trước cơ thể nàng lại bị thương, con trai út thì hay ngã bệnh nên đến bây giờ sức khỏe của nàng còn chưa khôi phục hoàn toàn.
Từ khi Dung Xuyên rời đi, nàng đã không tham gia yến tiệc nào. Một mặt là vì con trai út, mặt khác là vì cha nói đúng, Dung Xuyên ở ngoài thì Tần Vương phủ càng thu mình càng tốt, hơn nữa với sự chiếu cố của phụ hoàng và mẫu hậu thành ra nàng cũng không kịp nắm bắt tin tức. Rõ ràng hôm qua đã truyền tin đi, thế mà nàng vẫn không biết tin. Hôm nay biết tin còn phải do quản sự trong phủ ấp a ấp úng mới biết được.
Trúc Lan ngồi dậy nói:
- Mấy ngày trước con bị cảm lạnh, nên mẹ không phái người nói cho con biết. Dung Xuyên không nói âu cũng là vì sợ con chịu không nổi, Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu thì lo lắng cho sức khỏe của con.
Từ khi sinh ra, con trai của Tuyết Hàm luôn phải thuốc thang, mấy ngày trước trời mưa, đứa nhỏ bị cảm. Tuyết Hàm chăm sóc cũng bị cảm, sức khỏe đứa nhỏ còn yếu xìu thì huống hồ chi là con gái cô.
Hốc mắt Tuyết Hàm đen sẫm, nói:
- Mẹ, con gái lo cho mẹ và cha.
Trúc Lan giơ tay đặt lên tóc con gái:
- Mẹ lo cho con hơn.
Tuyết Hàm nắm tay mẹ nói:
- Bên cạnh con có người chăm sóc, Thái y nói đợi khi Hà nhi tròn một tuổi tình trạng sẽ cải thiện hơn, mẹ, sau này trong nhà xảy ra chuyện gì cũng phải nói cho con gái biết nhé.
Trúc Lan nhìn ánh mắt rưng rưng của con gái, gật đầu nói:
- Được.
Tuyết Hàm không dám nhắc nhiều tới Minh Đằng, nàng chưa nghe kết quả cuối cùng thì sẽ không nói nhiều, nàng lo lắng cho cha mẹ hơn, nói:
- Mẹ này! Chờ Hà Nhi khỏe rồi, con dẫn nó đến thăm mẹ nè.
- Được, thằng bé là đứa trẻ thông minh. Hình như lần trước đến nó đã nhớ được mẹ rồi.
Năm nay Trúc Lan đến Tần vương phủ rất nhiều lần, cô lo cho con gái và cháu trai, cháu trai không có tên chính, chỉ có tên ở nhà là Hà Nhi do Thái Thượng Hoàng đặt. Hy vọng đứa trẻ sống lâu.
Kinh thành
Mọi người đều chú ý tới Chu hầu phủ, kết quả Chu hầu phủ lại rất bình tĩnh, ngoại trừ Chu ngũ gia rời kinh, những người khác đều không có gì khác ngày thường: lên nha môn vẫn lên nha môn, chẳng nghe nói Vinh lão gia xảy ra chuyện gì. Thế là người ta cũng bớt xì xầm to nhỏ.
Liễu gia
Liễu Nguyên Bác muốn đến Chu hầu phủ lại bị Quách thị cản lại, thị nói:
- Lúc này không được đi.
Uông gia còn chưa tới thăm, lúc này đi thì chẳng khác nào xát thêm muối vào tim Chu gia. Ai tới thăm cũng làm người ta đau đớn thôi.
Liễu Nguyên Bác: - Mẹ, ở kinh thành có quá nhiều người hy vọng Chu gia xảy ra chuyện.
Quách thị lườm y:
- Chu gia không yếu đuối như con nghĩ, việc Chu hầu gia vẫn lên triều bình thường đã nói rõ tất cả.
Liễu Nguyên Bác cũng biết, nhưng y lo cho Ngọc Điệp. Chu gia vô cùng nặng tình nghĩa, cho dù chỉ là đường huynh muội, tình cảm cũng như ruột rà máu mủ, không biết Ngọc Điệp đau lòng nhường nào!
Quách thị thầm nghĩ nuôi đứa con trai này tốn cơm tốn gạo. Có khác nào buôn bán lỗ vốn đâu chứ! Thị thấy mình như bán đứa con trai, tiểu tử này càng ngày càng nghiêng về phía Chu gia. Chu gia người ta còn chưa có động thái gì, mà thằng bé đã sốt sắng xum xoe rồi.
Quách thị không muốn nhìn con trai nữa, nói:
- Con nên thấy may mắn vì mẹ con là người khoan dung.
Thị cảm thấy mình cũng là người mẹ chồng hiếm có ở kinh thành, con trai một lòng nghĩ về thê tử tương lai mà ngoại trừ hơi xót ra thì thị cũng không nghĩ gì nữa.
Ra khỏi nha môn, Minh Vân vẫn lo cho gia đình, bèn ra hiệu xe ngựa nhanh chóng về nhà, khi gần đến cửa nhà Minh Vân sững người.
Vu Việt Dương nhìn thấy xe ngựa Hầu phủ, muốn chạy tới theo bản năng, nhưng vừa bước đã bị chặn lại, chỉ có thể cứng ngắc quay đầu nói:
- Minh Vân huynh.
Minh Vân không xuống xe ngựa, hỏi:
- Ngươi lảng vảng quanh Hầu phủ làm cái gì?
Mặt Vu Việt Dương lúng túng đến đỏ bừng, nói:
- Ta không có ý định trèo tường vào đâu
Hiển nhiên Minh Vân biết không ai dám trèo tường Chu hầu phủ, nhìn vẻ mặt của Vu Việt Dương hắn liền hiểu ra:
- Ngươi lo cho Ngọc Nghi sao?
Vu Việt Dương bị chọc trúng tim đen, gượng nói:
- Ta chưa có làm gì quá giới hạn cả, ta biết hôm nay không nên đến và ta tin Vinh thế tử nhất định sẽ bình an.
Tâm trạng Minh Vân tốt hơn vài phần:
- Cảm ơn, ta sẽ nói một tiếng với Ngọc Nghi.
Vu Việt Dương vội xua tay:
- Không, không cần.
Y cảm thấy mình rất ngốc, thật sự rất ngốc.
Minh Vân nhìn Vu Việt Dương rời đi, về đến nhà gọi nha hoàn đến rồi bảo nha hoàn đi chuyển lời.
Mắt Ngọc Nghi sưng lên, nghe tin xong liền lẩm bẩm một câu đồ ngốc. Cũng chỉ có y mới dám đứng sững ngoài tường.
Trên núi tuyết
Trước khi trời tối lại đào được hai con ngựa, ngựa bị đông lạnh trong tư thế vặn vẹo, Dung Xuyên không rời đi, bảo người tiếp tục đào.
Thị vệ Vương phủ chạy đến rất nhanh, nói:
- Vương gia, phát hiện thi thể của người dân.
Dung Xuyên đứng dậy nói:
- Qua đó xem xem.
Thị vệ ngăn lại:
- Phía trước rất nguy hiểm, thi thể đang được chuyển qua đây. Vương gia hãy nghỉ một lát.
Lòng Dung Xuyên vẫn nặng trĩu, nhất là sau khi thấy thảm trạng của con ngựa. Con người quá nhỏ bé trước núi tuyết, đợi khi chuyển thi thể qua đây, Dung Xuyên ra hiệu cho người bên cạnh xác định, hỏi:
- Có phải người đưa Vinh thế tử rời kinh không?
- Không phải.
Dung Xuyên thở phào nhẹ nhõm, không phải thì mới có hy vọng lớn hơn:
- Đào, tiếp tục đào.
Vừa dứt lời, núi tuyết phía trước đột nhiên lở trên quy mô nhỏ.
Cả người Dung Xuyên lảo đảo:
- Phái người qua đó xem tình hình phía trước.
Thị vệ vội vàng phái người qua, đợi một lúc thị vệ quay về báo cáo:
- Dân chúng đang đào đều bị đè dưới tuyết, dân chúng không tham gia đào đang cứu người.
Cả người Dung Xuyên lại lảo đảo nhẹ, mấy ngày nay hắn đào bới vô ích. Bởi, xung quanh chẳng có tý dấu hiệu nào. Đột nhiên trong số người dân bị giam giữ, có người cười lớn, nói tiếng dân tộc mình, rồi còn bái lạy núi tuyết.
Dung Xuyên đến thảo nguyên đã lâu, cũng học được không ít tiếng địa phương, tuy rằng không thể giao tiếp bình thường, nhưng vẫn có thể nghe hiểu mấy chữ. Trên mặt lộ vẻ tức giận, nói:
- Giết hết bọn chúng.
Từ khi đến thảo nguyên, đám người thị vệ đã kìm nén cơn giận. Xảy ra quá nhiều chuyện, như: có tướng sĩ không nhịn được đưa tay giúp đỡ thì bị giết, còn đầu độc vào nguồn nước. Từng chuyện đều mài mòn sự kiên nhẫn cuối cùng của bọn họ.
Lần này Vinh thế tử xảy ra chuyện, bọn họ vẫn không biết hối cải. Đáng chết!
Dung Xuyên không ngủ cả đêm, ánh mắt nhìn lên núi tuyết, không dễ gì buổi sáng mới nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, bỗng nhiên nghe thấy tiếng hoan hô bên ngoài.