Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1516: Tiếp Ứng

Trước Tiếp

Dung Xuyên thấy Thận Hành, một lúc lâu sau mới tự nhéo mình một cái: không phải đang mơ. Hắn bước đi hơi nhanh nên còn loạng choạng, được Thận Hành đến đỡ, tâm trạng Dung Xuyên thay đổi rất nhanh, hỏi:

- Minh… Minh Đằng đâu?

Cả người Thận Hành run lên vì lạnh, trên mặt đầy những dấu vết bị thương do giá rét:

- Thế tử bình an, Thế tử và thuộc hạ đã sớm phát hiện ra vấn đề, lúc người dân hành động thì dựa theo hướng dự tính mà xông ra ngoài, tuyết lớn lấp kín đường nên phải đi đường vòng về đây.

Cho nên mới mất nhiều ngày như vậy, y chỉ sợ tin tức thế tử gặp chuyện truyền về kinh thành nên dù trên đường ngựa chết cũng không dám dừng lại. Hôm qua lại nghe thấy tiếng ầm ầm, cả đêm y không dám nghỉ ngơi dẫn theo người đi thẳng qua bên này.

Dung Xuyên thở phào nhẹ nhõm:

- Các ngươi vất vả rồi, vất vả rồi.

Cả thể xác lẫn tinh thần Thận Hành đều mệt mỏi, cả quãng đường này họ thật sự rất khó khăn. Ban đêm bọn họ không dám nghỉ vì sợ gặp sói, cố gắng tránh né người dân. Bá tánh địa phương đáng sợ không kém!

Dung Xuyên thấy mọi người vô cùng nhếch nhác, biết Minh Đằng bình an, cả người hắn bây giờ tràn đầy sức lực, nói với thị vệ:

- Ngươi đi sắp xếp cho bọn họ xuống nghỉ đi.

Thận Hành không đi:

- Thế tử vẫn đang chờ tin, chúng thuộc hạ không cần nghỉ ngơi.

Dung Xuyên: - Tình hình hiện tại của ngươi sẽ gây cản trở, đi nghỉ ngơi trước đi. Bổn vương đón Thế tử của các ngươi về cho.

Thận Hành nghe xong nói:

- Vương gia, đường đi nguy hiểm. Ngài phái người qua đó là được.

Dung Xuyên nâng tay lên:

- Lòng ta đã quyết, các ngươi đi nghỉ ngơi đi.

 

Kinh thành

Trúc Lan nhận được tin Ngọc Lộ bị động thai, đích thân đến Uông phủ. Đào thị bèn giải thích:

- Muội có giấu Ngọc Lộ, nào ngờ có kẻ không thích Đại phòng của muội êm đẹp.

Trúc Lan: - Đại phu nói thế nào?

- Uống vài viên thuốc an thai sẽ không sao, bây giờ cần Ngọc Lộ ổn định tâm trạng, Ngọc Lộ tỉnh dậy vẫn khóc mãi, lời nào muội cũng khuyên rồi nhưng chẳng có ích gì cả.

Khi nói chuyện thì đến tiểu viện Ngọc Lộ ở, chưa bước vào cửa đã nghe thấy giọng khuyên nhủ của bà tử.

Trúc Lan đi vào phòng, Ngọc Lộ đang khe khẽ khóc:

- Nhị tẩu của cháu còn không khóc vì sợ gây tang tóc cho Nhị ca của cháu, cháu càng khóc càng xui. Không được khóc!

Ngọc Lộ nghe xong kìm nước mắt:

- Bà nội, sao bà nội tới đây rồi?

- Cháu bị động thai, bà nội có thể không qua đây sao?

Uông gia quan tâm con thừa kế nhất, cái thai của Ngọc Lộ lại quý giá miễn bàn. Người đến Hầu phủ báo tin là đại quản gia, vội đến mức đầu đầy mồ hôi. Uông gia chỉ sợ cảm xúc của Ngọc Lộ kích động đến đứa trẻ.

Ngọc Lộ lại muốn khóc:

- Cha mẹ không ở kinh thành nên đều giấu cháu, cháu thành người cuối cùng biết chuyện.

- Được rồi, bà nội biết tình cảm của cháu và Nhị ca rất tốt, ngày nào chưa tìm thấy Nhị ca của cháu, thì cháu phải có hy vọng.

Trúc Lan ngồi xuống lấy khăn tay lau nước mắt cho cháu gái, nói tiếp:

- Nếu cháu xảy ra chuyện, nhị ca của cháu trở về sẽ canh cánh cả đời này. Nó lo cho cháu nhất, cũng quan tâm đứa nhỏ của cháu nhất. Kể cả là vì Nhị ca của cháu, cháu cũng phải bảo vệ tốt bản thân và đứa nhỏ.

Ngọc Lộ dần ngưng khóc, rúc vào lòng bà nội:

- Bà nội, cháu gái bất hiếu khiến bà nội lo lắng rồi.

Trúc Lan vuốt tóc Ngọc Lộ, Minh Vân - Minh Đằng - Ngọc Lộ là ba đứa con tình cảm sâu đậm nhất Đại phòng. Cả ba chứng kiến sự phát triển của Chu gia, lúc chưa có Minh Huy thì Ngọc Lộ được hai anh trai cưng chiều đến lớn. Ngọc Lộ xuất giá, Minh Đằng không muốn muội muội chịu ấm ức dù chỉ một chút, nên đồ gì tốt cũng tặng cho Ngọc Lộ, Minh Đằng xảy ra chuyện nên phản ứng của Ngọc Lộ mới mãnh liệt như vậy.

Đào thị thấy cuối cùng cháu dâu cũng ngừng khóc mới yên tâm, nếu cháu dâu có nguy hiểm gì, mẹ chồng sẽ trách thị quản nhà không nghiêm, thị cũng không có cách gì ăn nói với cháu trai.

 

Ngọc Lộ rất mệt, lại bị động thai, Trúc Lan nhìn Ngọc Lộ uống thuốc dưỡng thai, chìa tay vỗ về Ngọc Lộ như lúc còn nhỏ:

- Ngủ đi, bà nội ở đây.

Hốc mắt Ngọc Lộ đỏ hoe, ca ca xảy ra chuyện, trong nhà đều khó chịu, bà nội vẫn kiên cường tới an ủi nàng ấy:

- Bà nội, cháu không sao. Bà nội cũng phải chú ý sức khỏe.

Trúc Lan muốn cười nhưng lại không cười nổi, tránh để nụ cười cứng đờ, trên mặt không có quá nhiều biểu cảm, nói:

- Đợi cháu ngủ rồi, bà nội sẽ về nghỉ ngơi. Nhắm mắt lại đi.

Ngọc Lộ vẫn rất nghe lời, ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Có bà nội ở bên cạnh, trái tim bất an của nàng ấy dần bình tĩnh lại.

Trúc Lan vỗ về một lúc, xác nhận Ngọc Lộ ngủ say rồi mới được Nhiễm Uyển dìu ra ngoài.

Đào thị đã ở bên ngoài đợi một lúc:

- Âu cũng là do muội quản trong nhà không nghiêm, Nhị phòng và Tam phòng đã ra ngoài ở, lòng mang oán hận, vẫn luôn ghen ghét. Lần này để bọn họ tóm lấy cơ hội, sai nha hoàn kể chuyện Vinh thế tử gặp chuyện.

Trúc Lan nói: - Đây là chuyện của Uông phủ, ta sẽ không tham gia, ta cũng mệt rồi, ta về trước đây.

Cô không ép Uông gia phải xử lý ai, Uông gia sẽ cho Chu gia một lời giải thích thuyết phục.

Đào thị thở dài:

- Nhà muội coi trọng con nối dõi. Lão phu nhân và lão gia nhà muội nổi giận, Nhị phòng và Tam phòng đang quỳ ở chủ viện rồi.

Trúc Lan nghe xong không trả lời, đi thẳng ra khỏi Uông phủ.

Trở lại xe ngựa, Nhiễm Uyển thấy bà nội mệt mỏi bèn nói nói:

- Bà nội, cháu xoa bóp cho bà nội nha.

Trúc Lan gật đầu:

- Được. Ngày mai bà nội sẽ không qua nữa, mấy ngày tới cháu chịu khó đi thêm mấy bận giúp bà.

- Bà nội, đây là chuyện cháu nên làm mà. Vất vả gì đâu.

Trúc Lan rất hài lòng với cô cháu dâu trưởng Nhiễm Uyển này, mấy ngày nay Nhiễm Uyển làm rất tốt.

Những ngày tháng chờ đợi kết quả của Chu gia là những ngày tháng giày vò, may mà Dung Xuyên đi đón Minh Đằng cũng không quên gửi thư khẩn về kinh thành. Những ngày tháng giày vò này của Chu gia cuối cùng cũng kết thúc.

Chu Thư Nhân nhận được tin báo, đang ngồi xe ngựa về nhà, xuống xe còn loạng choạng suýt ngã, dọa Đinh quản gia và Cẩn Ngôn sợ toát mồ hôi. Anh cười lớn chạy ào vào trong, Trúc Lan ở trong phòng nghe thấy tiếng lập tức phản ứng lại:

- Có phải có tin tức của Minh Đằng không?

Chu Thư Nhân bước qua cửa đi vào:

- Minh Đằng không sao, tiểu tử này nhớ lời dặn của anh, tiểu tử thối, cái thằng tiểu tử thối. Dung Xuyên đã đi đón Minh Đằng rồi.

Trúc Lan cũng cười, rồi bảo Thanh Tuyết đi báo cho mọi người biết, còn phải đi đốt pháo nữa, cô muốn để tất cả mọi người biết cháu trai cô vẫn ổn!

Dặn dò xong, trước mắt Trúc Lan bỗng tối sầm. Chu Thư Nhân ngừng cười, hô:

- Gọi đại phu.

Lúc Trúc Lan tỉnh lại lần nữa đã là nửa canh giờ sau, Chu Thư Nhân nói:

- Tâm trạng em chao đảo nhiều quá nên ngất đi.

- Càng ngày em càng vô dụng rồi, Minh Đằng xảy ra chuyện em không ngất mà Minh Đằng không sao thì em lại ngất.

- Chúng ta đều lớn tuổi hơn, mấy ngày nay em còn không nghỉ ngơi đàng hoàng.

- Anh cũng không nghỉ ngơi đàng hoàng.

Cả đêm bọn họ cố gắng không làm phiền đối phương, thật ra hai người đều không ngủ được, không dễ gì mới buồn ngủ được chút, nhưng vừa nghĩ tới Minh Đằng lại không muốn ngủ nữa. Mới có mấy ngày mà hai người bọn họ đều già đi mấy tuổi.

Chu Thư Nhân nắm tay vợ nói:

- Con trai của chúng ta sắp về nhà rồi, chúng ta phải bồi bổ bản thân cho tốt tránh để nó khó chịu.

Trúc Lan phấn khởi hơn:

- Em muốn ăn lẩu, em muốn ăn thịt nướng… Em còn muốn ăn gà quay nữa.

Dạo này món cô ăn nhiều nhất là cháo, bây giờ Minh Đằng không sao nên cái gì cô cũng muốn ăn.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Anh đã bảo phòng bếp chuẩn bị lẩu rồi.

- Tâm linh tương thông.

- Hôm nay em muốn uống thêm chút rượu.

- Anh uống với em, rượu trái cây vợ lão đại ủ khá ngon. Hôm nay anh phải uống mấy chén mới được.

Đám người Xương Nghĩa và thê tử đang đứng bên ngoài, Xương Nghĩa nghe bên trong nói chuyện, xua tay với các cháu trai cháu gái, nói:

- Về hết đi.

Triệu thị mỉm cười:

- Cuối cùng ta cũng có thể yên tâm rồi.

Có trời mới biết mấy hôm nay thị và tướng công không chỉ lo cho Minh Đằng, còn lo cho cha mẹ, rất sợ cha mẹ có bất trắc gì, hai vợ chồng bọn họ không biết ăn nói sao với Đại ca và các đệ đệ.

Trước Tiếp