Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngoài cổng Chu hầu phủ, Vu Việt Dương xoay người xuống ngựa đi tới cạnh xe ngựa, vài lần ngo ngoe rục rịch muốn vươn tay đỡ vị hôn thê xuống xe ngựa, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.
Ngọc Nghi xuống xe ngựa, nói:
- Cảm ơn huynh đã đưa ta về.
Vu Việt Dương không dám nhìn thẳng vào mắt Ngọc Nghi, đưa mắt nhìn chỗ khác:
- Giữa chúng ta không cần nói cảm ơn làm gì.
- Vậy công tử đi thong thả nhé?
Vu Việt Dương đáp: - À, ừ.
Trong mắt Ngọc Nghi hiện lên ý cười, đúng là một tên ngốc. Nàng ấy xoay người bước tới cổng phủ, lúc này Vu Việt Dương mới hoàn hồn, đi vài bước để lấy cái hộp trong tay gã sai vặt, nói:
- Đây là mẹ ta bảo ta đưa cho nàng.
Ngọc Nghi quay đầu, hỏi lại: - Bá mẫu sao?
Vu Việt Dương đỏ mặt:
- Không, ta… ta cảm thấy nó hợp với muội.
Ngọc Nghi nhếch môi, nói:
- Vậy thì cảm ơn bá mẫu thay muội nhé.
Vu Việt Dương choáng váng, sao lại cảm ơn mẹ y?
Không phải nên cảm ơn sao?
Chờ Ngọc Nghi bước qua cổng phủ, y không nhịn được vỗ miệng mình. Rõ ràng là y cảm thấy cây trâm đó hợp với Ngọc Nghi mà.
Ngọc Nghi quay về sân của mình, Ngọc Kiều thấy cái hộp trong tay tỷ tỷ thì hớn hở hỏi:
- Tỷ mua quà gì cho muội thế?
Ngọc Nghi tránh bàn tay của muội muội, nói:
- Đây là mẹ Vu Việt Dương tặng cho tỷ.
Ngọc Kiều kinh ngạc:
- Tỷ, sao hai người lại gặp nhau thế?
Ngọc Nghi kể lại chuyện đã xảy ra, vừa nói chuyện vừa mở hộp. Là một cây trâm hình hoa lan với cánh hoa trong suốt lấp lánh, giá trị xa xỉ. Nàng ấy còn thắc mắc không biết giữa đường Vu Việt Dương đi đâu thế, hóa ra là đi mua trâm.
Ngọc Kiều mới nhìn đã thấy thích rồi:
- Tỷ ơi, mẹ chồng tương lai của tỷ đối xử với tỷ tốt quá.
Vừa nhìn đã biết cây trâm này có giá trị xa xỉ rồi.
Ngọc Nghi không giải thích mà chỉ đóng hộp lại, chạm nhẹ lên chóp mũi muội muội:
- Để hôm nào tỷ tới cửa hàng trang sức mua cho muội một cây nhé.
Ngọc Kiều vui ra mặt, đáp: - Cảm ơn tỷ tỷ.
Ngọc Nghi có tiền mẹ cho để chi tiêu, là một khoản tiền không nhỏ, tiền mua trang sức cũng từ đây mà ra, cho dù nàng ấy giữ tiền nhưng cũng không ăn xài phung phí nên hằng năm đều còn dư.
– –
Chủ viện
Trúc Lan biết chuyện Vu Việt Dương đưa Ngọc Nghi trở về rồi. Triệu thị cũng ở đây, Triệu thị nói:
- Vu nhị công tử rất quan tâm Ngọc Nghi, thế này thì đệ muội có thể yên lòng rồi.
Trúc Lan nói: - Nguyên Bác và Việt Dương đều là những đứa trẻ ngoan.
Triệu thị vô cùng vừa ý con rể út tương lai:
- Đúng là mẹ biết nhìn người.
- Chuyện cưới xin với hai nhà này không phải do mẹ biết cách nhìn người.
Liễu gia là tự chào hàng, còn Vu gia là Hoàng Thượng mai mối cho.
Triệu thị lại nói:
- Nhưng nếu mẹ không đồng ý thì cũng không thành đôi được, thế nên suy cho cùng vẫn là mẹ có mắt nhìn người.
- Con dẻo miệng thế, à mà con có tính tới chỗ Ngọc Sương lúc con bé sinh không?
Thật ra Triệu thị cũng muốn đi:
- Ngọc Sương nói không cần con đi làm gì, ở đó có bà thông gia nên con bé và cháu đều ổn.
- Hồ thị rất tốt.
Triệu thị đồng ý:
- Đúng là bà thông gia rất tốt, Lưu Phong không có thời gian chăm sóc Ngọc Sương âu cũng là nhờ bà thông gia quan tâm chăm sóc.
Trúc Lan bèn nói đỡ cho Lưu Phong:
- Lưu Phong cũng vất vả mà, vì dân chúng nên nó gần như phải tự tay làm mọi chuyện. Mẹ nghe Xương Nghĩa nói Lưu Phong còn đích thân đi khai hoang, đây là chuyện tốn sức lắm đấy.
- Tướng công nói Lưu Phong là đứa dẻo dai, chỉ là thằng bé này quá liều mạng.
- Haiz, đều do cái nghèo mà ra. Lưu Phong cố gắng liều một phen lúc còn trẻ cũng tốt, chứ chờ tới lúc lớn tuổi rồi có muốn liều chẳng còn sức đâu mà liều.
Triệu thị rầu rĩ:
- Mẹ ơi, mẹ không biết là nghèo tới mức nào đâu, dân chúng muốn nuôi gà mà còn không có gà con để nuôi, nguyên một thôn chỉ có lác đác vài con gà. Đầu xuân dân chúng không chỉ hái rau dại mà còn đào rễ cỏ lên để dành, bà thông gia nói từ người lớn đến trẻ em đều gầy tới mức chỉ còn da bọc xương.
Trong lòng Trúc Lan cảm thấy khó chịu:
- Đúng rồi, không phải Ngọc Sương đang đào tạo nữ dược sư bào chế thuốc sao. Bây giờ thế nào rồi?
- Rất tốt ạ, bây giờ không chỉ dạy cho mấy đứa nhỏ được thôn trang nhận nuôi mà còn kêu thêm mấy đứa nhỏ muốn đi học ở những thôn xung quanh. Hằng ngày ở thôn trang rất náo nhiệt, chờ tới khi thảo dược có thể hái được thì sẽ giao cho tụi nhỏ bào chế thành thuốc.
- Tốt, tốt! Vậy con tính chừng nào gửi đồ cho Ngọc Sương? Mẹ cũng chuẩn bị cho Ngọc Sương một ít lương thực.
Triệu thị nói: - Xương Nghĩa đã phái người thu mua một ít cá khô và đồ biển rồi ạ, chắc phải mất mấy ngày nữa mới tới được Kinh Thành. Kiểu gì cũng mất thêm tầm bốn ngày mới tới được chỗ của Ngọc Sương.
Trúc Lan đã nhớ, cô nói:
- Hai vợ chồng con nhọc lòng vì Ngọc Sương nhiều rồi.
Triệu thị lại đáp:
- Con mình thì nhọc lòng là đương nhiên rồi ạ.
Trúc Lan cảm khái, nếu người Lưu Phong cưới không phải Ngọc Sương thì cuộc sống của Lưu Phong ở địa phương sẽ trắc trở lắm cho xem. Bởi vì cưới Ngọc Sương nên Lưu Phong mới nhận được rất nhiều sự hỗ trợ từ hai vợ chồng Xương Nghĩa, việc gieo trồng dược liệu của Lưu Phong cũng không thuận lợi như bây giờ.
Thời gian trôi qua rất nhanh, Uông phủ cũng tới báo tin vui. Ngọc Lộ lại mang thai, Trúc Lan bảo Lý thị gửi qua rất nhiều đồ tốt. Từ sau khi trở về nụ cười trên mặt Lý thị chưa từng tắt:
- Mẹ ơi, lão phu nhân cứ nắm tay con mãi không buông, luôn miệng nói Ngọc Lộ là đứa có phúc. Hơn nữa còn tặng cho Ngọc Lộ rất nhiều đồ tốt ngay trước mặt con.
- Uông gia ít con nối dõi, Ngọc Lộ mang thai lần nữa nên Uông gia cưng con bé lắm.
Lý thị nói: - Đúng ạ, lão phu nhân còn nói bà ấy muốn cho Ngọc Lộ hai phần vốn riêng của mình, mẹ không thấy vẻ mặt của hai nhánh Uông gia còn lại nên không biết, khó coi lắm luôn.
- Đó cũng là chuyện của Uông gia, con đừng lắm miệng. Ngọc Lộ lại mang thai nên càng phải khiêm nhường hơn mới được.
Lý thị đáp: - Mẹ ơi, Ngọc Lộ không vì chuyện mang thai lần hai mà kiêu ngạo đâu. Con bé còn muốn được như bình thường kia kìa.
- Vậy thì tốt.
Hôm sau đi chầu, Uông Cự cười như Phật Di Lặc, cười tới mức không thấy mắt đâu, ráng lắm mới nhịn được tới lúc tan chầu. Ông ấy hớn hở chạy tới:
- Ta sắp có thêm chắt trai nữa rồi.
Chu Thư Nhân: - ...Hôm qua đã báo tin vui rồi.
Giọng điệu Uông Cự rất hưng phấn:
- Ta vui quá đi, vợ chồng son Uông Úy mới bao lớn đâu, tương lai của chúng còn dài, nếu dựa theo tốc độ ba năm hai đứa thì Uông gia chẳng cần sầu chuyện ít con nối dõi nữa rồi.
Mặt Chu Thư Nhân đen như đít nồi:
- Ngài nghĩ cháu gái ta là gì? Xí, phụ nữ mang thai sinh con ảnh hưởng rất lớn tới sức khỏe, vậy mà ngài còn dám nghĩ ba năm hai đứa, ta nói cho ngài biết! Nếu nhà ngài đối xử không tốt với cháu gái ta thì đừng trách ta trở mặt.
Uông Cự sờ cánh mũi: - Ta chỉ ví dụ thôi.
- Hứ! Ví dụ cái gì, toàn là suy nghĩ trong lòng ngài thôi. Phụ nữ sinh con liên tục sẽ để lại tổn thương ảnh hưởng tới tuổi thọ, sau mỗi lần sinh cần nghỉ dưỡng ít nhất vài năm mới được.
Uông Cự thật sự không biết mấy chuyện này, vẻ mặt ngơ ngác, nữ tử Uông gia khó mang thai nên chưa từng gặp phải tình huống này, ông ấy nói:
- Còn có chuyện này nữa sao?
Chu Thư Nhân: "!"
Thôi bỏ đi, Uông gia hiếm muộn nên không hiểu cũng bình thường.
Uông Cự thấy Chu Thư Nhân không để ý tới mình mà nhanh chân đi mất thì vội vàng đuổi theo:
- Ta nghe nói đại tôn nữ của ngài cũng mang thai đúng không, ngài nói xem hai tỷ muội bọn chúng có thể sinh con trai giống lần đầu tiên không?
Chu Thư Nhân nói:
- Ta cảm thấy con gái cũng tốt.
Uông Cự cười hớn hở:
- Đúng, con gái cũng tốt. Nhà ta cũng thiếu con gái dòng chính.
Được lắm, vì Uông Cự khoe khoang nên ai cũng biết cháu gái Chu hầu gia dễ sinh, có ai không biết Uông gia hiếm muộn đâu, thế nên thoáng cái lời đồn vượng phu lại dấy lên.
Liễu gia và Vu gia nghe xong đều mừng rỡ, nhất là Liễu đại nhân vô cùng vênh váo. Con trai có thể đính hôn với tiểu thư Chu gia hoàn toàn là nhờ người làm cha như ông ấy tích cực chào hàng con trai mình đấy.
Xương Trí ở Hàn Lâm Viện hắt xì vài cái, cứ có cảm giác như ai đó đang nhắc mình.
Hộ Bộ
Chiều đó, Chu Thư Nhân nghi ngờ lỗ tai của mình bèn hỏi lại:
- Ngươi nói ai muốn gặp ta cơ?