Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân chờ Trương Cảnh Hoành ra ngoài rồi mới lấy tấu sớ ra ngồi suy tư. Anh đánh giá rất cao Trương Cảnh Hoành, châm chước từ ngữ xong mới cầm bút lên viết tấu sớ. Anh viết tên của Trương Cảnh Hoành vào.
Tới giờ tan làm, Chu Thư Nhân thấy Trương Cảnh Hoành bèn nhắc nhở một câu:
- Ngươi muốn đi thì phải chứng tỏ thành ý.
Trương Cảnh Hoành hiểu ngay, y không thiếu bạc, ngày xưa y mang đi rất nhiều, hơn nữa y và nương tử luôn khiêm tốn nên những năm qua không có quá nhiều hạ nhân và khoản chi lớn nhất chỉ dùng cho con trai. Y đang suy nghĩ xem nên viết tấu sớ thế nào để cho hoàng thất yên tâm.
Chu Thư Nhân về nhà thì thấy vợ đang viết viết vẽ vẽ, trên bàn đầy đồ:
- Đang làm gì thế? Viết cái gì nhiều vậy?
Trúc Lan vò đầu bức tai:
- Em muốn cho mấy đứa nhỏ trong cô nhi viện được ăn chút đồ mặn, cuộc sống ở hiện đại ngày xưa không biết thế nào là khổ sao đến nơi này lại khó thế chứ?
Chu Thư Nhân đưa ra ý kiến:
- Có rất nhiều trẻ ở đó, cho mỗi đứa phụ trách một con gà hoặc một con vịt, sau đó cho vài đứa nuôi một con heo, em thấy thế nào?
- Tất nhiên là tốt rồi, chỉ là nuôi nhiều gia súc gia cầm dễ sinh bệnh lắm. Biết giải quyết vấn đề đó thế nào?
- Triều đình muốn chăn nuôi quy mô lớn nên đã tìm người biết chăn gia súc rồi, đến lúc đó chọn ra mấy đứa cho đi học, hơn nữa nuôi nhiều, áp lực lớn sẽ thúc đẩy bọn chúng tự nghĩ cách giải quyết. Sớm hay muộn gì cũng có biện pháp thôi.
Trúc Lan thở dài, nói:
- Thế thì nuôi ít một chút vậy.
Có quá nhiều trẻ, cô biết quá rõ mấy đứa nhỏ này ăn khỏe cỡ nào.
Hôm sau tan chầu, Chu Thư Nhân bị giữ lại, Hoàng Thượng không nhắc tới tấu sớ của Trương Cảnh Hoành, mà nói:
- Chu hầu gia cảm thấy Trương Cảnh Hoành là ứng cử viên nên chọn sao?
Trong lòng Chu Thư Nhân đã có bản nháp từ trước. đáp:
- Vâng ạ, thân phận của Trương Cảnh Hoành nhạy cảm, thế nên cho y đi xa làm nhiệm vụ không sợ y không tận tâm, từ đó có thể trợ giúp Tần Vương tách châu xây dựng tốt hơn.
Anh dừng một lát rồi nói tiếp:
- Hôm qua thần hỏi xem có ai bằng lòng đi hay không, chỉ có Trương Cảnh Hoành lên tiếng, suy nghĩ của Trương Cảnh Hoành rất dễ đoán, làm cha nên muốn trải đường cho con và y đang vì con của mình thôi.
Sau khi Hoàng Thượng nhận tấu sớ, tất nhiên sẽ muốn điều tra thử xem thế nào, đúng như những gì Chu Thư Nhân vừa nói, tấu sớ của Trương Cảnh Hoành là tấu sớ xin được quyên góp lương thực. Trương Cảnh Hoành là người thích tích trữ đồ nên mấy năm qua cũng trữ được kha khá lương thực, trong tấu sớ có viết ngoài phần giữ lại để ăn thì số còn lại sẽ quyên hết cho triều đình.
Hoàng Thượng động lòng, Trương Cảnh Hoành có những gì thì ngài biết cực kỳ rõ. Sau một hồi im lặng, ngài nói:
- Đều vì con cái.
Chu Thư Nhân thầm nghĩ, chắc chắn Trương Cảnh Hoành đã đưa rất nhiều thứ. Anh nói:
- Mấy năm qua Trương Cảnh Hoành chưa từng làm việc chểnh mảng ở Hộ Bộ, y vẫn luôn cần cù chăm chỉ hoàn thành nhiệm vụ. Thần biết y hiểu rõ thân phận của mình.
Hoàng Thượng có cảm giác rất phức tạp đối với Trương Cảnh Hoành, Trương Cảnh Hoành trải qua không ít nhập nhằng, không chỉ không bị đánh gục mà còn sống càng ngày càng tốt, ngoài thân thế của Trương Cảnh Hoành thì đúng là không còn gì đáng để ngài kiêng kị y:
- Vậy thì chọn y đi giúp Dung Xuyên đi.
Chu Thư Nhân thở phào, cũng mừng thay cho Trương Cảnh Hoành. Lần này thành công chứng tỏ mức độ chịu đựng của hoàng thất đối với Trương Cảnh Hoành cũng rất cao:
- Vâng ạ.
Tan chầu quay về Hộ Bộ, anh nói ra tin tốt trước ánh mắt thấp thỏm của Trương Cảnh Hoành. Y đứng dậy hành lễ:
- Hạ quan được như ngày hôm nay, toàn bộ là nhờ có đại nhân dìu dắt, đại nhân có ơn rất lớn với hạ quan, hạ quan xin khắc ghi sâu trong tim.
Chu Thư Nhân phất tay, nói:
- Tới đó hoàn thành tốt nhiệm vụ đã đủ báo đáp bản quan rồi.
Trương Cảnh Hoành nói:
- Nhất định hạ quan sẽ không làm đại nhân thất vọng.
Kỳ Châu
Xương Liêm đứng bên bờ sông, đây là khúc sông bị vỡ đê năm ngoái, có rất nhiều người dân đang hái rau dại ở hai bên bờ sông, ai cũng muốn bới tung hết đất lên.
Tri phủ đại nhân đã đi tuần tra một vòng trở về, nói:
- Bây giờ chỉ đành chờ triều đình phát bạc thôi.
Xương Liêm nói: - Nhưng triều đình đang thiếu bạc mà, bây giờ triều đình vẫn đặt trọng tâm ở thảo nguyên.
Tri phủ cũng biết điều đó, đánh chiếm dễ dàng cai trị mới khó, huống chi còn là người dân khác tộc và là kẻ thù của họ, ông ấy nói:
- Gần đây ngươi có viết thư về nhà không?
Xương Liêm thở dài:
- Đại nhân à, không phải chỉ cần ta viết thư là có thể giải quyết được chuyện tiền bạc đâu.
Năm ngoái toàn bộ của cải cha hắn tích cóp được không còn sót lại chút nào. Triều đình cần bạc, Hoàng Thượng chỉ biết đòi cha hắn bỏ ra, mặc dù cha hắn không nói gì với hắn, nhưng hắn cũng biết sự khó xử của cha mình.
Tri phủ lặng lẽ nhìn nước sông, ông ấy đang sợ, sợ năm nay lại xảy ra lũ lụt, vậy thì cái chức Tri phủ này của ông ấy cũng coi như chấm dứt. Ông ấy chẳng trông mong rằng Xương Liêm có thể xin được bạc, ông ấy nói thế chỉ là mong tới lúc Hoàng Thượng hỏi thì Chu hầu sẽ nói thêm đôi ba câu vì Kỳ Châu.
- Haiz, đê là nhất định phải sửa rồi.
Xương Liêm đáp: - Tất nhiên ạ, đê là thứ cực kỳ quan trọng. Triều đình còn mong năm nay Kỳ Châu có sản lượng lương thực cao để giải quyết phần nào vấn đề thiếu thốn lương thực mà.
Tri phủ nghe vậy, cuối cùng trên mặt cũng có nụ cười:
- Mượn lời hay của ngươi.
Nói xong, Tri phủ đại nhân lại nói tiếp:
- Trưởng nữ của ngươi đính hôn với Vu gia, Vu đại nhân ở Thương Bộ đúng không?
Xương Liêm ừ một tiếng, hắn cực kỳ vừa ý với nhà thông gia này. Từ nhỏ con gái đã sống đủ vất vả rồi, luôn yêu cầu nghiêm khắc với bản thân, còn phải trông muội muội và đệ đệ, người làm cha như hắn thấy mình khiến con gái thua thiệt quá nhiều. Không lấy trưởng tử mới tốt, cuộc sống sau này sẽ thoải mái hơn.
Tri phủ đại nhân thấy Xương Liêm không có ý định nói tiếp thì cũng không mở miệng nữa.
Đổng thị mới tiễn người rời đi trong sự bực bội, thị nói với bà tử bên cạnh:
- Ta có sinh con hay không, mẹ chồng ta còn mặc kệ ta thì bọn họ nhọc lòng thay ta làm gì? Ngươi có nghe thấy còn có vài người ám chỉ rằng ta không sinh được thì có thể nạp thiếp không, chẳng lẽ bọn họ không biết gia quy của Chu gia hay sao? Lâu quá nên quên hết rồi đúng không, bệnh đãng trí nặng thật đấy.
Bà tử châm trà, nói:
- Xin thiếu phu nhân bớt giận, những người này đâu đã quên mà là bọn họ bị quyền lực làm mờ mắt thôi. Từ khi tiểu công tử vào kinh, trong phủ chỉ có ngài và lão gia nên bọn họ nên sinh lòng tham đấy.
Đổng thị uống trà xong cũng nguôi giận, bây giờ thị không hay giận nữa:
- Ta không muốn sinh nữa, có ba đứa là đủ rồi.
Cha mẹ cũng hối thị sinh thêm, đến mức thị lười phải trả lời thư của cha mẹ. Bây giờ thị đã suy nghĩ thông suốt rồi, nói thẳng ra là vì tướng công cho thị có tự tin.
Kinh Thành
Ngọc Nghi gặp Thích gia tiểu thư, có cảm giác như oan gia ngõ hẹp. Kinh Thành có tới mấy cửa hàng bán đàn, vì muốn thay dây đàn nhanh một chút nên nàng ấy đã cố ý không tới cửa hàng nổi tiếng nhất. Thế này không phải oan gia ngõ hẹp thì là gì?
Thích tứ tiểu thư cũng thấy xúi quẩy, tiểu thúc đã tới nơi bình an nhưng ả nghe mẹ nói bà nội vẫn còn ôm hận trong lòng.
Thích tứ tiểu thư hỏi:
- Sao Chu tứ tiểu thư lại đi thế, chẳng lẽ là sợ chúng ta à?
Ngọc Nghi không thích đôi co với người khác ngoài đường, dù có cãi nhau thắng cũng mất thể diện. Nàng ấy chẳng muốn để ý nên mới tính rời đi, nhưng điều này không có nghĩa là nàng ấy sợ:
- Thích tứ tiểu thư nói đùa, chỉ là kẻ thua cuộc thôi mà.
Mặt mũi Thích tứ tiểu thư xanh mét:
- Mồm miệng chua ngoa.
- Hoàng hậu nương nương khen ta có tài có sắc, chứ chưa từng nói ta mồm miệng chua ngoa.
Thích tứ tiểu thư:
- ...Ngoài dùng mấy lời này để chèn ép ta thì ngươi còn biết cái gì nữa?
- Nói chuyện thật thà hơn ngươi có tính không?
Mọi người: "..."
Vu Việt Dương tới đón Ngọc Nghi, mẹ y đang ở quán trà đối diện, đúng lúc thấy cảnh này nên mới bảo y tới đây, không ngờ lại nghe được Ngọc Nghi "cà khịa" người khác. Y không khỏi bật cười thành tiếng.
Lỗ tai Ngọc Nghi giật giật, vành tai hơi đỏ lên. Sau đó nghe thấy tiếng cười không giảm đi chút nào thì quay đầu trừng mắt một cái. Vu Việt Dương vừa cười vừa bước tới đón lấy cây đàn Ngọc Nghi đang ôm trong lòng, nói:
- Mẹ ta nhìn thấy nàng nên bảo ta tới đón nàng đi uống trà.
Ngọc Nghi cười gật đầu:
- Được, chúng ta đi thôi.
Hai người đi ra ngoài, vẻ mặt mấy vị tiểu thư thì tức tối.
Vu Việt Dương ráng nhịn rồi nhưng vẫn không nhịn được, cúi đầu thì thầm:
- Hồi nãy nàng dễ thương ghê.
Ngọc Nghi: "?"
Chẳng lẽ y không thấy tiểu thư Thích gia bị nàng ấy chọc tức phát khóc à?