Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan sờ trán tụi nhỏ, đại phu không có manh mối gì vì tụi nhỏ ăn uống giống nhau, nếu trúng độc thì không chỉ có hai mươi đứa hợp lý hơn, ăn cơm tập thể mà xảy ra chuyện cũng là cùng bị mới phải.
Đại phu kiểm tra cẩn thận, xác nhận tụi nhỏ uống thuốc nghỉ ngơi một đêm sẽ không sao nữa. Mấy người phụ nữ nấu cơm nơm nớp lo sợ, các bà đều ở những thôn lân cận, bây giờ là thời buổi thiếu thốn lương thực, mặc dù tới thôn trang nấu cơm không được mang lương thực ra ngoài nhưng lại được ăn no bảy phần. Hàng tháng trả lương cũng bằng lương thực, không chỉ tiết kiệm lương thực cho gia đình mà còn có thể kiếm thêm về. Không biết có bao nhiêu người trong thôn hâm mộ bọn họ đấy.
Mấy phụ nhân đi vào, một người trong số đó là người quản lý nhà bếp khúm núm nói:
- Lương thực được nấu theo khẩu phần no bảy phần, hàng ngày nấu nướng không khác gì nhau. Chúng nô không bỏ nhầm cái gì vào cả.
Các bà đã khoảng bốn mươi tuổi rồi, sống gần hết đời, không thể nào nhầm rau cải bình thường với rau dại được, thế nên các bà thật sự không biết tại sao lại xảy ra chuyện này.
Trúc Lan ra hiệu cho Vương quản gia dẫn người lui xuống, nhà bếp không nấu nhầm nguyên liệu, cũng không phải hạ độc, vì nếu thật sự là hạ độc thì phải trúng độc hết mới đúng. Thế là cô nói với Thanh Tuyết:
- Ngươi đi điều tra thêm đi.
Thanh Tuyết gật đầu đi ra ngoài, không bao lâu sau đã quay lại báo cáo:
- Hai nhóm này hái được ít thảo dược, bán cho đại phu được mấy đồng, sau đó lén lút vào thôn mua ít khoai tây, rồi nướng ăn ở ngoài. Lão phu nhân xem đi, đây là khoai tây nô tỳ tìm được.
Trúc Lan biết nguyên nhân rồi, người cổ đại ăn khoai tây chỉ là rửa sạch rồi ăn luôn cả vỏ, không nỡ bỏ đi phần nào, ăn luôn cả khoai tây đã nảy mầm. Sau khi dân chúng ngộ độc thực phẩm vài lần mới chịu ngoan ngoãn gọt bỏ phần mầm khoai tây, sau đó nấu chín. Chắc là mấy đứa nhỏ chưa nướng chín khoai tây, lại không nỡ bỏ nhiều quá nên mới trúng thực.
Vương quản gia nói:
- Thức ăn ở thôn trang còn tính không tồi, trong cung tuyên truyền việc tiết kiệm mà ở đây cũng không bị cắt xén. Sao mấy đứa nhỏ này còn lén nướng khoai tây để ăn chứ?
- Tụi nó đang tuổi ăn tuổi lớn mà! Mấy đứa nhỏ thuộc hai nhóm này toàn là con trai tầm mười một mười hai tuổi, trong bụng không có tí thịt mỡ nào nên có ăn bao nhiêu cũng không thấy hết đói.
Cô nhi viện công này của cô không thể bằng hoàng thất được, hàng tháng cô nhi viện hoàng thất còn được ăn thịt một lần chứ còn bên cô thì chỉ có thể tự dựa vào sức mình thôi.
Lúc trước kêu gọi quyên góp được rất nhiều bạc, cô để dành một phần, còn lại dùng để mua thôn trang hết rồi. Nếu năm nay cô nhi viện ở Kinh Thành có thể tự cấp tự túc thì các châu khác cũng sẽ từ từ nhận cô nhi, tất cả mọi chuyện cần được tính toán tỉ mỉ.
Trúc Lan ngồi một hồi rồi quay về nghỉ ngơi, gạo kê và táo đỏ mang từ nhà tới được hầm thành cháo, vì có quá nhiều trẻ nên mỗi đứa chỉ được chia cho một bát cháo loãng, số gạo kê còn lại thì để cho hai mươi đứa trẻ kia bổ sung dinh dưỡng.
Đến bữa tối thì Minh Thụy tới, thằng bé cưỡi ngựa tới đây. Trúc Lan hỏi:
- Sao cháu lại tới?
Minh Thụy trả lời:
- Cháu lo cho bà nội, thế nên sau khi tan học là cháu dọn đồ tới đây ngay.
- Cháu thật là! Ngày mai bà về rồi mà, tụi nhỏ không sao hết.
Minh Thụy nói: - Dù là thế thì cháu vẫn lo cho bà nội, mấy đứa Minh Gia cũng muốn đến nhưng cháu không cho. Bà nội ơi, cháu có mang một ít thức ăn tới đây.
Trúc Lan chỉ lên bàn, nói:
- Bà đã ăn rồi, cháu tới vội nên chưa ăn gì đúng không? Cháu giữ lấy mà ăn đi.
Cô và mấy đứa trẻ ở cô nhi viện cùng ăn. Gồm một bát cháo loãng, một cái bánh khoai tây và một đĩa rau dại.
Minh Thụy vừa vào đã thấy chén đĩa trên bàn:
- Thế thì cháu cũng ăn giống bà nội.
- Hết rồi, nồi dưới bếp hết sạch luôn. Cháu ăn bánh mà cháu mang tới đi.
Minh Thụy mang theo rất nhiều đồ ăn tới đây, còn có một miếng thịt. Hắn hỏi Thanh Tuyết xem tối nay bà nội đã ăn gì, biết chắc chắn bà sẽ không ăn riêng nên bảo gã sai vặt mang thịt tới phòng bếp, sáng mai đem đi nấu cháo. Như vậy cũng có thể cho tụi nhỏ thêm chút món mặn.
Chu hầu phủ
Chu Thư Nhân về thì nhìn thấy thư, lại nghe tin tức truyền về - không phải âm mưu là được. Anh lo lắng không biết vợ có ăn được ngủ được hay không, anh hỏi thăm mới biết lúc vợ đi thì không mang cái gì cho mình ăn nhưng may là Minh Thụy suy nghĩ chu đáo.
Trong khi Trúc Lan vẫn ăn ngon ngủ ngon chứ không giống Chu Thư Nhân tưởng tượng. Ăn tối xong, trước khi trời tối hẳn cô còn đi thăm tụi nhỏ, mấy bé gái rất ngoan, đám con trai cũng không nghịch ngợm. Người ta thường nói cô nhi thấu hiểu tình người ấm lạnh, mà cô nhi ở cổ đại lại càng quý trọng cơ hội sống sót.
Có lẽ là do Trúc Lan cũng mệt mỏi nên cả đêm ngủ rất say, sáng dậy đã nghe tiếng ngoài sân náo nhiệt. Thấy Minh Thụy đang chỉ huy mấy cậu bé xách thỏ, Trúc Lan hỏi:
- Sang nay cháu săn được đấy à?
- Dạ, võ nghệ của cháu và gã sai vặt không tồi nên sáng nay đi thử vận may xem thế nào. Không ngờ lại gặp được thật.
- Cháu đấy, quần áo ướt hết rồi kìa. Mau đi thay quần áo đi!
- Vâng.
Bữa sáng cũng là cháo, bên trong có thịt mà Minh Thụy mang đến. Tụi nhỏ ăn vô cùng cẩn thận, sau mỗi lần nuốt xuống là vẻ mặt thỏa mãn. Hai mươi đứa trẻ kia đã có thể ngồi ăn được rồi, bọn chúng cũng ăn cháo, một miếng thịt chỉ tạo được hương vị, không tính là quá nhiều dầu mỡ nên bọn chúng vẫn có thể tiêu hóa tốt.
Ăn sáng xong, tụi nhỏ tự rửa chén đũa của mình rồi chuẩn bị đi học. Hôm nay cũng khéo, sáng sớm Vinh Ân Khanh lại đây dạy học. Trúc Lan không vội về ngay mà cùng cháu trai ngồi dự thính. Bên ngoài còn có mấy người đàn ông phụ việc nhà nông đứng cạnh cửa sổ, cô biết dân chúng có rất ít cơ hội để học chữ.
Bảng đen giảng bài cho tụi nhỏ do chính Trúc Lan đưa ra ý tưởng rồi tìm người làm. Là một tấm bảng rất lớn, chữ viết cũng to tướng nên ai cũng thấy rõ ràng. Vinh Ân Khanh không chỉ dạy cho tụi nhỏ biết chữ mà còn kể chuyện, làm Trúc Lan nghe say sưa.
Trúc Lan nghiêng đầu nói:
- Vinh hầu gia giảng hay quá.
Ai ngờ lại thấy đôi mắt sáng lấp lánh của cháu trai, đây là đôi mắt cô chưa từng thấy ở Minh Thụy.
Minh Thụy hoàn hồn, nói:
- Bà nội ơi, giáo dục thật vĩ đại.
Trúc Lan đáp: - Ừ.
Cô biết cháu trai từng theo Thái Tử ra kinh để dạy học cho trẻ em, vậy là thích à?
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân nhìn chằm chằm tấu sớ xin bạc trên bàn, bên nào cũng cần bạc, những khoảng lớn là của Lương Vương và Dung Xuyên, muốn xây dựng thì cần bạc mà. Thật ra quốc gia có vàng nhưng không thể dùng, lại vì thiếu lương thực nên giá cả hàng hóa tăng cao, bạc mất giá, dân chúng càng cùng đường hơn. Cơ mà anh đào đâu ra bạc đây, năm ngoái mấy châu phía nam bị lũ lụt nên không thu thuế, toàn dựa vào bạc trợ cấp của Hộ Bộ để sống, đê đập bị vỡ cũng phải sửa lại. Thật sự là khắp nơi đều cần đến bạc.
Chu Thư Nhân chờ tất cả Lang trung tới rồi mới mở miệng nói:
- Hôm nay các ngươi đi chầu cũng biết rồi, Tần Vương cần Hộ Bộ phái người đi thảo nguyên. Trong các ngươi thì ai sẵn lòng đi?
Không có ai chủ động lên tiếng vì có ai muốn đi chịu cực đâu, có vài Lang trung còn không dám ngẩng đầu từ khi bước vào.
Trương Cảnh Hoành lại muốn đi, suy nghĩ một hồi rồi quyết định đánh cược một phen:
- Hạ quan sẵn lòng ạ.
Chu Thư Nhân thấy dáng vẻ thở phào nhẹ nhõm của những người khác, trong lòng thầm trợn mắt. Anh nói với Trương Cảnh Hoành:
- Bản quan đã biết, các ngươi ra ngoài hết đi.
Trương Cảnh Hoành là người cuối cùng đi ra, nhưng ra ngoài chưa bao lâu đã quay lại:
- Đại nhân, hạ quan thật sự muốn đi, xin đại nhân hãy nói vài lời hay giúp hạ quan.
Kiếp này y chỉ có một đứa con trai thôi, vì con trai nên y phải cố gắng nhiều hơn chút nữa mới được, nếu y bỏ lỡ cơ hội lần này, sau này khó mà có thêm cơ hội nào khác.