Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1507: So Sánh

Trước Tiếp

Chu gia

Trúc Lan đã chuẩn bị sẵn thuốc tắm, Chu Thư Nhân về tới thì vào phòng tắm, ngâm tắm thoải mái dễ chịu, ra ngoài có ngay vợ đấm bóp cho. Cảm thấy dường như cơ thể không còn đau nhức nữa.

Trúc Lan hỏi:

- Ngày mai anh có phải đi chầu không?

- Có, ngày mai vẫn đi chầu như thường. Hoàng Thượng sẽ nhắc tới chuyện tiết kiệm.

Trúc Lan ra hiệu cho Chu Thư Nhân giơ cánh tay lên một chút, lại dùng sức mạnh hơn rồi nói:

- Anh cảm thấy cơm canh nhà mình nên đổi thế nào mới hợp tiêu chuẩn?

- Tụi nhỏ phải có đủ dinh dưỡng, thế nên mỗi ngày ngoài bữa sáng thì những bữa còn lại hai món ăn và một món canh là được. Em thấy thế nào?

- Được.

Chu Thư Nhân nói:

- Tối hôm qua anh mơ thấy con trai anh, mơ thấy nó khóc lóc nói nhớ anh. Haiz, hồi tết không quên viết thư dặn anh để dành bao lì xì cho nó. Đến giờ anh vẫn còn giữ đấy.

- Tính thời gian thì chắc đã khởi hành rồi, qua khoảng thời gian nữa là được gặp thằng con cưng của anh ngay mà.

- Chuyến này đi hơn một năm, anh thấy hối hận vì lúc trước cho nó đi xa quá.

- Sớm muộn gì con cái cũng trưởng thành, anh nhìn đi, không có vợ chồng mình chiều chuộng nên thằng bé mới trưởng thành được như thế này, nếu chúng ta thật sự có mệnh hệ gì thì cũng có thể yên tâm.

Chu Thư Nhân rầu rĩ, nói:

- Anh thật sự không muốn đi sớm, cảm thấy vẫn còn rất nhiều chuyện chưa làm xong.

- Anh đấy, số nhọc lòng.

- Em cũng có khác gì đâu, nhọc lòng cả gia đình.

Trúc Lan: - Hai đứa chúng mình kẻ tám lạng người nửa cân.

Hôm sau đi chầu, quả nhiên Hoàng Thượng nhắc tới vấn đề tiết kiệm. Trong cung cắt giảm chi phí, Hoàng Thượng chủ động tiết kiệm, mặc cho các vị đại thần đại thần có mắng thầm trong lòng cỡ nào, cũng phải tiết kiệm theo.

Mấy ngày sau, Chu Thư Nhân và Hoàng Thượng bàn bạc công việc xong, Hoàng Thượng cho anh xem một tấu sớ buộc tội anh, nói:

- Khanh xem đi.

Sau khi Chu Thư Nhân xem xong, nói:

- Thịt bò nhà thần ăn là Tần Vương gửi về, Tần Vương cũng dùng lương thực để đổi mà. Đâu phải Hoàng Thượng không biết?

Tất nhiên là Hoàng Thượng biết, ngài cũng ăn không ít:

- Đó là trọng điểm à? Tấu sớ này tố cáo khanh không tiết kiệm đấy.

Chu Thư Nhân tức giận:

- Làm người nổi tiếng quá cũng không tốt, người nào người nấy đều muốn so đo với thần ha.

Anh dừng một lát rồi tiếp tục nói:

- Thần nhớ vị Hứa đại nhân này cũng lớn tuổi rồi, ngày ngày chỉ ăn lương thực thô và rau dại, không ăn tí dầu mỡ nào, lâu dần cơ thể sẽ không chịu nổi đâu. Thần sợ qua khoảng thời gian nữa là Hứa gia phải mời đại phu đấy.

Hoàng Thượng không để ý tấu sớ, nếu không thì đã không đưa cho Chu Thư Nhân xem rồi:

- Trẫm đã hồi đáp rồi.

Lúc này Chu Thư Nhân mới lật xem phần hồi đáp ở cuối, trong lòng vui vẻ. Trong tấu sớ viết: "Trẫm rất vui vì ái khanh biết tiết kiệm. Trẫm đã tính toán thay ái khanh, nếu khanh tiết kiệm thế này thì chắc chắn đến mùa thu có thể quyên góp được trăm thạch lương thực.

Nhà Hứa đại nhân không phải nhà dư dả gì, là nhà thanh liêm. Cuộc sống của những gia tộc xuống dốc ở Kinh Thành rất bình thường, thế nên đối trăm thạch lương thực là con số rất lớn với Hứa gia.

Chu Thư Nhân đặt tấu sớ xuống:

- Hoàng Thượng anh minh.

Hoàng Thượng nói:

- Ái khanh cũng phải nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng quá khắt khe với bản thân.

- Vâng.

Chu Thư Nhân thấy tâm trạng Hoàng Thượng đang tốt, hỏi tiếp:

- Hình như thần thấy cháu ngoại Khương An của mình ở Kinh Thành. Hoàng Thượng, bọn chúng đã về rồi sao?

Hoàng Thượng gõ xuống bàn:

- Khanh nhìn nhầm rồi.

Chu Thư Nhân lập tức hiểu ra, vậy đúng là Khương An rồi. Còn Khương Bình thì chắc chắn đang ẩn núp, hai đứa này một đứa ngoài sáng một đứa trong tối, cháu ngoại của anh trở thành công cụ của hoàng thất rồi, haiz.

Lúc rời khỏi chính điện thì anh gặp Thái Tử:

- Tham kiến Thái Tử điện hạ.

Hai mắt Thái Tử sáng lên:

- Chu đại nhân, Hoàng gia gia vừa mới nhắc tới đại nhân đấy.

- Sức khỏe của Thái Thượng Hoàng có đỡ hơn chút nào không?

Vẻ mặt Thái Tử không thay đổi gì nhưng trong lòng lại đầy lo âu, sức khỏe của Hoàng gia gia trong một hai năm gần đây rất kém, dễ sinh bệnh, cậu ta đáp:

- Đã đỡ hơn rồi.

- Chờ khi nào Thái Thượng Hoàng khỏe, thần sẽ đi thăm Thái Thượng Hoàng.

- Chắc chắn Hoàng gia gia sẽ vui lắm cho xem.

Chu Thư Nhân lui ra rồi rời đi, trong lòng nghĩ về Thái Thượng Hoàng. Vì già cả rồi nên sức khỏe của ngài cũng kém đi, không biết Thái Thượng Hoàng còn sống được mấy năm nữa đây. Anh không khỏi quay đầu nhìn Thái Tử trong điện, có lẽ người không muốn thấy Thái Thượng Hoàng qua đời nhất chính là Thái Tử.

 

Lễ Bộ

Buổi trưa Liễu đại nhân cầm đĩa rau dại, trợn to mắt với vẻ không dám tin:

- Chúng ta cần tiết kiệm thức ăn đến mức này luôn à?

Xương Nghĩa cũng cạn lời, món chính trước mặt là bánh bao rau rừng, một đĩa rau rừng và một đĩa cá, hắn nói:

- Cũng phục nhà bếp có thể nhổ được nhiều rau dại thế này về.

Liễu đại nhân không muốn ăn, nói:

- Hôm qua còn có cơm, sao hôm nay lại cắt giảm thêm nhanh thế.

- Chắc là các bộ đang âm thầm ganh đua xem ai tiết kiệm hơn chăng?

Liễu đại nhân cười mỉa hai tiếng, nói nhỏ:

- Ngài Lễ bộ thượng thư mới nhậm chức ở chỗ chúng ta có nhiều chiêu trò lắm, chỉ có ông ta mới nghĩ ra được trò này thôi chứ ta không tin Hộ Bộ và Binh bộ cũng ăn mấy thứ này!

Xương Nghĩa cắn một miếng bánh bao rau rừng, nói:

- Đã rất lâu rồi ta không ăn món này.

Thế là Liễu đại nhân đẩy hết cả mâm bánh bao rau rừng sang cho hắn:

- Vậy ngài ăn đi, bây giờ phải tiết kiệm không được lãng phí. Cho ngài hết đấy.

Ông ấy không muốn ăn dù chỉ một miếng, quyết định để bụng rỗng về nhà ăn sau.

Xương Nghĩa day trán, hắn ăn hết thì chắc nghẹn họng mất:

- Mỗi người một nửa.

Liễu đại nhân: - ...Hiếm lắm ta mới hào phóng một lần mà.

- Không cần ngài hào phóng vậy đâu.

Liễu đại nhân vừa nhìn đĩa bánh bao rau rừng là thấy no rồi:

- Ngài nói xem Thượng thư đại nhân cũng phải ăn cái này sao?

- Để khiến bản thân nổi bật hơn, vị này dám tàn nhẫn với chính mình.

Liễu đại nhân k** r*n:

- Ngày mai ta muốn xin nghỉ, sống thế này thì sống sao nổi.

Xương Nghĩa vỗ vai thông gia tương lai, nói:

- Hay ngài nghĩ thế này đi, không chỉ ngài không muốn ăn mà có rất nhiều người ở Lễ Bộ không muốn ăn.

Liễu đại nhân không cảm thấy khá hơn chút nào, ông ấy vẫn cảm thấy cuộc sống của mình quá bi thảm khiến ông ấy không ăn nổi miếng nào.

–   –

Chu gia

Trúc Lan nghe thông báo xong thì vội vàng đứng dậy:

- Sao tự dưng bọn trẻ lại bị thổ tả? Đại phu đã khám chưa?

Vương quản gia sốt ruột tới mức toát mồ hôi đầy đầu, thưa:

- Đã khám rồi ạ, nói là do ăn trúng gì đó.

Trúc Lan mím môi, nhất định phải xử lý cho khéo, có quá nhiều người dán chặt mặt vào Chu phủ, nếu không xử lý tốt chuyện này thì chắc chắn sẽ có người buộc tội Hầu phủ, cô nói:

- Cần dược liệu gì để ta đi lấy ngay bây giờ.

- Đã phái người đi lấy rồi ạ.

Trúc Lan phải đích thân đi thăm, thế là cho người chuẩn bị xe:

- Ta sẽ về cùng ngươi, lát nữa đi mời cả Ngô đại phu và lấy dược liệu dư một chút.

Sau đó cô nói với Thanh Tuyết:

- Mang một ít gạo kê và táo đỏ, bây giờ tụi nhỏ cần bổ sung dinh dưỡng.

Thanh Tuyết vội vàng đi thu xếp, Trúc Lan cũng quay về thay quần áo, sau đó viết giấy để lại, bởi vì có quá nhiều trẻ nên cô sợ sẽ có lúc tụi nhỏ đau đầu cảm sốt gì đó nên cố ý mời đại phu tới cô nhi viện. Không ngờ cuối cùng vẫn xảy ra chuyện!

Đúng là có quá nhiều trẻ nên không đủ đại phu, cần phải mời thêm một hai người nữa về thôi. Nếu có thể dạy cho mấy đứa nhỏ nữa thì càng tốt. Haiz, cô nhi viện thiếu người quá.

Chờ tới khi Trúc Lan đến thì tình hình của tụi nhỏ đã khá hơn một chút, không còn nôn nữa. Phòng được chuẩn bị riêng, nam và nữ tách ra, mùi trong phòng không được dễ ngửi lắm, tụi nhỏ nằm xụi lơ trên giường. Điều đáng ngạc nhiên là có tới hai mươi đứa.

Trúc Lan hỏi đại phu:

- Có tìm ra được tụi nhỏ ăn trúng cái gì không?

Trước Tiếp