Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1506: Con Cháu Đều Giỏi

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân đẩy những người đang tụm lại xung quanh ra, ngồi xổm xuống trước mặt Ôn lão đại nhân, trong lòng tấm tắc hai tiếng, dùng bàn tay dính đầy bùn đất để ấn huyệt nhân trung của lão. Trưởng tử của Ôn lão đại nhân đứng đơ tại chỗ mất mấy giây, trơ mắt nhìn cha mình bị bôi đầy bùn lên miệng.

Sau khi dùng sức ấn hai cái, Chu Thư Nhân nhanh chóng buông tay ra nói:

- Lão đại nhân té xỉu thật rồi, mau đi mời thái y đi.

Mọi người: "..."

Lúc này có ai dám giả bộ té xỉu đâu, vốn dĩ là té xỉu thật mà. Rõ ràng Chu hầu gia đang mượn cơ hội để trả thù thì có!

Thái Tử bước tới, dù sao cũng là ông ngoại của cậu ta nên cậu ta vẫn quan tâm và vội vàng bảo thái y tới đây khám. Thái y đúng là có bản lĩnh, chỉ châm cứu vài cái mà lão đại nhân đã tỉnh lại rồi.

Thái y đứng lên, nói:

- Lão đại nhân làm việc quá sức nên cần nghỉ ngơi ạ.

Thái Tử biết mục đích của phụ hoàng trong chuyến đi lần này là để các vị đại thần quý trọng lương thực hơn, từ đó tiến hành tiết kiệm chứ không thật sự muốn khiến ai đổ bệnh. Cậu ta bèn nói:

- Đưa Ôn đại nhân trở về nghỉ ngơi đi.

Ôn lão đại nhân trừng mắt nhìn Chu Thư Nhân với vẻ ấm ức, vì lão cố gắng đuổi theo tốc độ của Chu Thư Nhân nên mới mệt tới mức té xỉu.

Chu Thư Nhân mỉm cười, nói:

- Lão đại nhân đừng nhìn bản hầu như thế, bản hầu không phải người cứu tỉnh ông nên ông không cần cảm ơn bản hầu đâu.

Thái Tử: "..."

Mọi người: "..."

Chờ tới khi sắc trời nhá nhem thì công việc trồng trọt mới kết thúc, võ quan thể lực tốt nên kiên trì nổi, còn nhóm quan văn đã ráng tới mức mệt nhũn người, Hoàng Thượng vừa nói về thôi là cả đống người nằm dài ra đất nghỉ ngơi mà không chê bẩn.

Chu Thư Nhân đau lưng vô cùng, anh đưa mắt quan sát Hoàng Thượng, sao thể lực của Hoàng Thượng tốt thế không biết, cứ như chẳng hề hấn gì dẫn Thái Tử đi về.

Xương Nghĩa chạy tới ngồi xổm xuống, hỏi han:

- Cha ơi, cha mệt lắm phải không? Để con cõng cha về nhé.

Chu Thư Nhân cũng xót con chứ, bèn bảo:

- Con cũng làm cả chiều rồi, đỡ cha về là được.

Xương Nghĩa cười nói:

- Cha à, tụi con có luyện võ nên con không thấy mệt. Cha cứ để con cõng cha về đi.

Chu Thư Nhân xoa thắt lưng đi hai bước, chân cũng khó chịu. Thấy con trai thật sự không có vấn đề gì lớn anh mới chịu leo lên lưng con trai trước ánh mắt hâm mộ của mọi người.

Xương Nghĩa ước lượng cân nặng của cha, sống từng đó năm mà đây là lần đầu tiên hắn gần gũi với cha nhường này, phận làm con thấy thương vô cùng, hắn nói:

- Cha ơi, trở về cha ăn hai quả trứng để tẩm bổ lại nhé, nhớ ăn thêm nhiều thịt khô nữa, buổi tối con sẽ tự làm cho cha một đĩa thịt xào mà cha thích.

Chu Thư Nhân làm việc nhiều như vậy, đúng là thấy bụng đói meo:

- Được, theo ý con đi.

Uông Cự được Xương Trí đỡ, hâm mộ Xương Nghĩa và Xương Trí quá, sao hai đứa này có thể lực tốt thế nhỉ, ông ấy hỏi:

- Xương Nghĩa biết nấu ăn à?

Xương Nghĩa cười, đáp:

- Biết ạ, Uông thúc, ta nướng thịt ngon nhất nhà đấy, chờ khi nào có cơ hội thì thúc nếm thử nhé?

- Chờ lần sau ngươi được nghỉ, nhất định ta sẽ nếm thử xem thế nào.

Chu Thư Nhân lại làm cho người ta ghét mình thêm nữa rồi, nhất là các vị đại nhân hầu như chỉ mang theo bánh trái, bọn họ cũng muốn ăn thịt, được phát cho một miếng thịt thì ít quá.

Quay về tiểu viện, Chu Thư Nhân hưởng thụ sự hiếu thuận của các con, một đứa nấu cơm một đứa nấu nước cho anh ngâm chân, anh vừa ngâm chân vừa nói với Uông Cự:

- Ngài được hưởng ké ta đấy.

Uông Cự: "..."

Nhìn lão già khoe khoang này đi!

Hôm sau có rất nhiều người dậy không nổi, toàn là người quen sống trong nhung lụa, sao mà chịu được cái khổ của việc đồng áng chứ, nhưng vì e sợ hoàng quyền nên không ít quan lại được gã sai vặt cõng xuống ruộng. Chu Thư Nhân là một trong số những người hiếm hoi tự ra ngoài ruộng, còn có tâm trạng rất tốt mà vẫy tay chào mọi người.

 

Kinh Thành

Đào thị và Ngọc Lộ cùng quay về, Lý thị bế cháu ngoại không buông tay, Đào thị lo lắng không yên, nói:

- Cả đêm qua ta ngủ không được, lão gia nhà ta đã làm việc tay chân bao giờ đâu?

- Ai cũng lo cả.

Đào thị lẩm bẩm:

- Cha chồng ta nói Hoàng Thượng muốn các thế gia tiết kiệm lương thực nên mới có chuyện trồng trọt này.

- Uông lão gia nhìn xa trông rộng, Thư Nhân cũng nói như thế.

Đào thị cau mày:

- Tỷ nói xem tại sao chất lượng cuộc sống càng ngày càng đi xuống thế nhỉ, không biết còn phải tiết kiệm tới mức nào nữa đây.

Trúc Lan nói: - Haiz, tới đó rồi biết. Ta chỉ sợ có người muốn thể hiện thôi.

Khi nào cũng có người thích thể hiện, bản lĩnh thật thì chẳng có mà giỏi được có mỗi trò luồn cúi thôi.

Đào thị nhớ tới mấy nhà cưới con gái thảo nguyên:

- Mục đích quá rõ ràng, đúng là khiến người ta chán ghét.

Trúc Lan đoán được Đào thị nhớ tới điều gì:

- Ta nghe nói mấy nhà kia như được đổi đời, không chỉ mua nha hoàn bà tử mà còn mua ruộng đất nữa.

- Toàn là tiền của hồi môn của mấy cô nương bộ tộc, thế mà họ còn không biết xấu hổ. Mặt dày thật đấy!

- Thể diện có kiếm ra tiền được không, chỉ cần nhận được lợi ích thực tế thôi.

Đào thị thấy Ngọc Lộ và Lý thị bế cháu đi ra ngoài, mở miệng nói:

- Có người hỏi thăm ta về hai đứa nhỏ ngũ phòng nhà tỷ đấy.

Trúc Lan: - ...Haiz, đúng là nhức đầu.

Đào thị nói tiếp:

- Ta vẫn luôn hâm mộ tỷ con đàn cháu đống, nhưng bây giờ thấy tỷ nhọc lòng chuyện cưới hỏi của tụi nhỏ như thế khiến ta được an ủi phần nào.

- Hai đứa nó còn chưa vội.

Đào thị cười nói:

- Ngọc Văn nhà tỷ chưa có tiếng tăm gì nên đa phần người ta chú ý Minh Gia cơ.

Đại phòng, Lý thị mừng rỡ mở to mắt:

- Có thật không?

Ngọc Lộ ngượng ngùng, nói:

- Tháng này muộn mấy ngày rồi ạ, ban đầu con cứ tưởng là do tướng công rời kinh làm nhiệm vụ, tâm trạng con không tốt nên mới muộn, nhưng tính ngày lại thì chắc là đúng rồi, có điều vẫn phải chờ khám đại phu mới biết được.

Lý thị mừng tới nỗi không để ý tới cháu ngoại nữa, đứng lên đi vòng vòng quanh con gái:

- Nếu lần này con vẫn mang thai con trai thì mẹ có thể yên tâm hoàn toàn rồi.

Ngọc Lộ nói:

- Mẹ à, con gái cũng tốt mà.

- Nhưng ai bảo nhà chồng con thiếu con trai làm gì, vậy nên sinh con trai trước vẫn tốt hơn. Sao con gái mẹ giỏi thế không biết.

Ngọc Lộ đỏ mặt:

- Mẹ, nói nhỏ thôi.

Nhiễm Uyển cười:

- Mẹ mừng đấy mà, vì chuyện của Minh Huy mà lâu rồi mẹ chưa được vui vẻ.

Trong lòng mẹ chồng biết hành động của Minh Huy là đúng, nhưng tấm lòng người làm mẹ vẫn khó nguôi ngoai. Nàng ta có thể hiểu được cho mẹ chồng.

Nụ cười trên môi Lưu Giai đắng chát, tỷ tỷ lại mang thai rồi, nếu nàng ta cũng mang thai thì tốt quá, như vậy mình sẽ không thấy cô đơn nữa. Mỗi khi gặp hai đứa nhỏ nhà đại ca, nàng ta cực kỳ hâm mộ.

Trúc Lan tiễn Đào thị về, Lý thị mới báo tin vui này:

- Ngọc Lộ chưa báo cho Uông gia biết, muốn chờ một khoảng thời gian nữa vì sợ mừng hụt.

Giờ thì Trúc Lan tin có người dễ mang thai rồi, Ngọc Lộ giống Lý thị, Lý thị là người mắn đẻ, nếu không uống thuốc để kiểm soát thì chắc đại phòng đã có thêm con rồi.

Giữa trưa hôm sau, các vị đại thần nghỉ ngơi cho tới trưa rồi mới lên xe ngựa quay về kinh. Chu Thư Nhân được con trai cõng đi, còn những đại thần khác là do gã sai vặt cõng. Lúc Chu Thư Nhân đi ngang qua Ôn lão đại nhân thì nói:

- Haiz! Vẫn là con trai tốt, vừa tri kỷ vừa chu đáo.

Ôn lão đại nhân liếc nhìn trưởng tử của mình, trưởng tử cũng có tuổi rồi nên hai ngày qua cha con bọn họ mệt rã rời, đừng nói là để con trai chăm sóc lão, người làm cha như lão còn phải lo lắng ngược lại cho con trai nữa kìa. Trong lòng lão hâm mộ không thôi nhưng vẫn còn mạnh miệng:

- Hừ, chỉ có hạ nhân mới biết chăm sóc chu đáo thôi.

Chu Thư Nhân nói: - Ta biết đại nhân hâm mộ ta, nhưng cũng hết cách… ai bảo con trai ta giỏi quá làm chi!

Ôn lão đại nhân trừng mắt:

- Cháu trai ta là Trạng Nguyên.

Chu Thư Nhân:

- Ờ, thì được mỗi một đứa cháu trai có tài, còn mấy đứa cháu trai của ta thì sao, mặc dù trưởng tôn không phải Trạng Nguyên nhưng cũng là Bảng Nhãn, thằng cháu thứ hai là Vinh hầu tương lai đã có thể thực hiện nhiệm vụ một mình rồi. Riêng thằng cháu thứ ba thì không chỉ tuấn tú mà còn có học thức không tồi… à phải rồi, số nó còn may mắn nữa, có người muốn hại nó nhưng cuối cùng lại gặp quả báo đấy thôi, thêm thằng cháu thứ tư, còn cần ta phải nói sao. Mấy đứa nhỏ trong nhà đoàn kết quá, có ý thức trách nhiệm gia tộc rất cao.   

Ôn lão đại nhân: "..."

Mấy vị đại thần nghe lén: "..."

Bọn họ đều hâm mộ! Ghen tị với tinh thần hy sinh vì huynh đệ này quá đi!

Trước Tiếp