Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1505: Té Xỉu

Trước Tiếp

Chỉ chớp mắt đã đến lúc cày bừa vụ xuân, Hoàng Thượng muốn đích thân tham gia. Ngài không chỉ dẫn các hoàng tử theo mà còn kéo cả đám đại thần tháp tùng, đi một mạch hai ngày và ở lại thôn trang đã chuẩn bị từ trước.

Trúc Lan vừa gói ghém hành lý vừa lải nhải:

- Cày bừa vụ xuân là cực nhất, không biết anh có chịu nổi hai ngày này không nữa.

Chu Thư Nhân thì lại không lo lắng gì:

- Anh từng tuổi này rồi, mấy chuyện dùng sức nào tới lượt anh. Em cứ yên tâm đi.

Hơn nữa anh có kinh nghiệm trồng trọt cùng Thái Thượng Hoàng nên anh thật sự chẳng sợ trồng trọt.

Trúc Lan nói: - Mục đích của chuyến cày bừa vụ xuân lần này là để về sau các đại thần biết tiết kiệm và quý trọng lương thực hơn, anh nói xem có khi nào Hoàng Thượng còn chuẩn bị lương khô để thay thế cơm canh không?

Chu Thư Nhân không ung dung nổi nữa, bảo:

- Mau kêu nhà bếp chuẩn bị cho anh ít thịt khô đi. Đúng rồi, làm thêm chút chà bông nữa.

Trúc Lan nói:

- Sáng nay anh báo tin về, em đã cho người chuẩn bị rồi, không chỉ có thịt khô mà còn thêm ít dưa muối để ăn kèm với cơm, cũng luộc cho anh mấy quả trứng gà nữa.

Chu Thư Nhân lại nằm xuống:

- Vậy là đủ rồi, chỉ đi có hai ngày thôi mà. Haiz, năm nay Hoàng Thượng tập trung vào vấn đề lương thực, hôm nay anh còn thấy tấu sớ mà anh viết nằm trên bàn Hoàng Thượng đấy, viền tấu sớ đã có những nếp hằn. Xem ra Hoàng Thượng nghiên cứu rất lâu rồi.

- Nguyên nhân dẫn đến việc thiếu thốn lương thực vẫn là do sản lượng, cổ đại không có giống nào cho ra sản lượng cao. Thật ra có thể tập trung nghiên cứu sâu hơn về phân bón.

Chu Thư Nhân nghiêng đầu:

- Em tưởng là không nghiên cứu à, gia súc cho ra ít phân quá nên việc nghiên cứu không dễ dàng. Mà nói tóm lại là anh không hiểu.

Trúc Lan cũng không hiểu:

- Haiz, nhắc tới gia súc thì lại nhớ xung quanh Kinh Thành không có chỗ nào chăn nuôi theo quy mô.

Chu Thư Nhân híp mắt:

- Các bộ tộc thảo nguyên có kinh nghiệm phong phú trong việc chăn nuôi dê bò theo đàn, để bọn họ ăn no rửng mỡ ở Kinh Thành thì lãng phí quá.

Trúc Lan hiểu Chu Thư Nhân tới mức nào chứ, nói:

- Anh còn ghi thù chuyện Thế tử Nga Cách tính kế nên muốn trả đũa chứ gì.

- Đúng là chỉ em hiểu anh, Ôn Lệ bị tống cổ tới thôn trang rồi, cũng không thể để gã Thế tử này nhởn nhơ được, loại người vừa có dã tâm vừa không có giới hạn này nên bị đá tới vùng ngoại thành để không có cơ hội luồn cúi mới được. Anh thấy chuyện chăn nuôi khá hợp với gã đấy.

Để ngày mai anh gợi ý cho Hoàng Thượng, xây dựng một nông trại chăn nuôi ở ngoại thành hướng gần thảo nguyên. Thế thì gã Thế tử đó đừng mơ dễ dàng hồi kinh.

 

Sáng sớm hôm sau, Xương Nghĩa cũng mặc quần áo vải thô, toàn bộ quan viên ở Kinh Thành chỉ để lại vài người để trông coi các bộ, còn lại đều phải tham gia cày bừa vụ xuân. Minh Vân may mắn được ở lại Hàn Lâm Viện, còn Xương Trí thì phải đi theo.

Ba cha con đi cùng một chiếc xe ngựa, Xương Trí nói:

- Câu "người đẹp vì lụa" chẳng sai chút nào, bây giờ mặc quần áo vải thô thế này trông cha và nhị ca không giống quan viên triều đình gì hết.

Sáng nay Chu Thư Nhân đã soi gương, điểm khác biệt duy nhất giữa anh và cụ già nhà nông là làn da trắng hơn một chút:

- Nếu con không biết cách ăn nói thì ngậm miệng lại đi.

Xương Nghĩa không dám hé răng, vì trút bỏ quan phục trông hắn cũng chẳng giống người làm quan. Xương Trí sờ cánh mũi, cha khó chịu rồi.

Lúc đến cổng thành đã có một hàng xe ngựa thật dài đang chờ, Chu Thư Nhân vén rèm cửa sổ xe lên nhìn thoáng qua, nếu bây giờ mà có vũ khí nóng thì chắc một đòn là ngủm hết, chẳng qua hiện tại không có nguy hiểm gì nên Hoàng Thượng mới dám đưa nhiều quan viên như vậy ra kinh.

Địa điểm tổ chức cày bừa vụ xuân là ở thôn trang hoàng thất, lương thực trồng được trong năm sẽ quyên tặng cho bá tánh. Thôn trang hoàng thất cũng không xa, sau khi tới nơi mọi người lục tục xuống xe ngựa. Hoàng Thượng không sắp xếp chỗ ở dựa theo chức quan, ai có con trai thì có thể ở cùng con trai, ai bảo đạo hiếu lớn hơn trời, chuyện con trai chăm sóc cho cha là hiển nhiên mà.

Chu Thư Nhân có hai đứa con trai đi theo khiến Uông Cự hâm mộ muốn chết, đứa con trai cả của ông ấy làm quan ở nơi khác, còn con trai út thì chưa trưởng thành, thế nên ông ấy không có người chăm sóc. Trưởng tử của Vu đại nhân ở lại kinh, còn trưởng tử của Liễu đại nhân thì tới đây.

Nhóm của Chu Thư Nhân có rất nhiều người, bởi vì là quan hệ thông gia nên họ chọn một tiểu viện để ở. Lúc này có thể nhìn ra được thế lực trong triều, hầu như đều chia thành nhóm.

Mọi người chia chỗ ở xong thì có công công đến truyền lời:   

- Vấn đề cơm nước hằng ngày cần các vị đại nhân tự chuẩn bị, lương thực sẽ phát theo đầu người. Xin các đại nhân hãy tự đi nhận.

Đám người Chu Thư Nhân: "..."

Chơi ác thế, đến cơm cũng không cho bọn họ.

Uông Cự chờ công công đi rồi mới cười nói:

- May mà còn cho mang một gã sai vặt theo, nếu không thì phải tự tay nấu cơm rồi.

Chu Thư Nhân cười mỉa một tiếng:

- Nói cứ như ngài từng nấu cơm rồi ấy.

Uông Cự: "..."

Quân tử cách xa nhà bếp, thế nên ông ấy chưa từng vào đó.

Liễu công tử có vai vế thấp hơn, nói:

- Để con đi nhận lương thực cho ạ.

Liễu đại nhân nói: - Đi đi.

Xương Nghĩa đã tới phòng bếp xem thử rồi, bảo:

- Cũng may là củi lửa chất đầy.

Chu Thư Nhân: - Ta muốn đi nghỉ ngơi trước một lát, tới lúc ăn trưa còn phải bận việc nữa.

Xương Nghĩa nói với Xương Trí:

- Đệ đỡ cha đi nghỉ đi, ta đi dạo xung quanh một chút.

Xương Trí đáp: - Được.

Chu Thư Nhân về phòng ngồi xuống, hành lý là Xương Trí và Cẩn Ngôn sắp xếp, Chu Thư Nhân chỉ cần nghỉ ngơi thôi, Cẩn Ngôn đi nhóm lửa để lát nữa pha trà trong khi Xương Trí dẫn gã sai vặt đi quét tước.

Chu Thư Nhân cũng không ngủ mà chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi, trong lòng cảm khái có con trai đi theo đúng là tuyệt vời.

Không bao lâu sau Xương Nghĩa đi vào, biết cha không ngủ nên hắn mở miệng nói:

- Cha ơi, lương thực nhận về toàn là lương thực dự trữ, thế nên không có nhiều rau củ, món mặn cũng chỉ có duy nhất một miếng thịt, hay cha à… để con đi loanh quanh xem có thể săn được con thỏ nào hay không nhé.

Chu Thư Nhân mở mắt ra, nói:

- Đừng đi, Hoàng Thượng mặc kệ chúng ta mang đến cái gì, nhưng Hoàng Thượng sẽ không cho phép ra ngoài săn bắt vào lúc này, mẹ con chuẩn bị đầy đủ rồi. Hai ngày tới chỉ cần ở yên đừng lộn xộn là được.

Xương Nghĩa xót cha, cha là người gầy nhất nhà:

- Vậy con đi chuẩn bị bữa trưa đây.

- Ừ, con đi nói với Uông thúc một tiếng, gom đồ hai nhà mang theo lại để chung sau này cũng ăn chung.

- Vâng ạ.

Xương Nghĩa đi nói đề nghị của cha, trong viện ai cũng đồng ý. Uông Cự mang theo toàn là bánh, Vu gia và Liễu gia cũng như thế. Chỉ có Lưu gia may mắn ở lại Kinh Thành không tới đây. Cuối cùng vẫn là Chu gia chuẩn bị đầy đủ nhất, cơm trưa là Xương Nghĩa giám sát gã sai vặt nấu.

Uông Cự cắn một miếng thịt khô, nói:

- Vẫn là khô bò nhà ngài ngon nhứt nách. Lần sau ta kiếm được thịt bò, ngài bảo đầu bếp nữ ở phủ ngài làm một ít cho ta nhé.

Chu Thư Nhân trả lời:

- Chờ khi nào ngài kiếm được thịt bò rồi tính.

Thịt bò mà bây giờ nhà anh ăn là do Dung Xuyên gửi về, sắp tới cũng không cách nào gửi về nữa vì nhiệt độ tăng cao làm thịt rất dễ thối.

Uông Cự không hé răng nữa, đừng nói là thịt bò, đến thịt dê còn hiếm thấy, bây giờ đang trong giai đoạn cày bừa vụ xuân nên chẳng ai dám dòm ngó tới bò. Ngày xưa không thiếu thốn lương thực, chỉ cần có lý do chính đáng thì sẽ không ai kiểm soát gắt gao việc có một hai con bò chết ở thôn trang chứ lúc này thì không được.

Buổi chiều không được nghỉ, mọi người phải ra ruộng. Hoàng Thượng và Thái Tử đứng ở phía trước, phân công công việc dựa theo tuổi tác. Chu Thư Nhân được phân cho việc gieo hạt giống nhưng cũng không nhẹ nhàng gì.

Hoàng Thượng cày bừa rất nghiêm túc, thế nên các đại thần chỉ có thể gắng sức làm việc thôi. Chu Thư Nhân không được con trai hỗ trợ, vì hai đứa con trai của anh đang ở độ tuổi thanh niên trai tráng nên bị phân công đi làm những việc tốn sức như cày bừa. Chưa làm được bao lâu mà anh đã không đứng thẳng lưng nổi nữa, đúng là nhớ cơ giới hoá ở hiện đại mà.   

Nhìn một vòng xung quanh, không ngờ anh lại làm tương đối nhanh. Mắt anh dừng lại ở chỗ Ôn lão đại nhân, vị này toát mồ hôi đầy đầu rồi. Rồi anh ngẩng đầu nhìn Hoàng Thượng phía trước, anh nhướng mày, bởi, Hoàng Thượng và Thái Tử vẫn còn cắm đầu làm việc chứ không phải giả vờ giả vịt.

Thế là Chu Thư Nhân tiếp tục làm, không bao lâu sau anh nghe thấy sau lưng có động tĩnh. Vừa quay đầu liền thấy Ôn lão đại nhân té xỉu, Chu Thư Nhân lập tức phóng cái vèo tới hỏi han:

- Sao lão đại nhân té xỉu rồi. Mau, để ta xem nào!

Mọi người: "..."   

 

Trước Tiếp