Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1504: Hối Hận

Trước Tiếp

Trong buổi chầu hôm sau, Chu Thư Nhân cực kỳ im lặng. Mãi cho đến khi buổi chầu kết thúc, Ôn lão đại nhân vẫn không thấy Chu Thư Nhân kiếm chuyện với mình, bước chân lão hơi chần chờ, chắc chắn rằng Chu Thư Nhân thật sự không tính làm gì mới vững bước rời đi.

Tất nhiên Chu Thư Nhân có chú ý tới, nhưng chuyện đã giải quyết rồi thì anh chẳng thèm kiếm chuyện lại làm gì nữa. Uông Cự kéo thắt lưng quan phục, hỏi:

- Chân Minh Huy nhà ngài đỡ hơn chưa?

- Đỡ hơn nhiều rồi.

Uông Cự lại nói:

- Uông Úy sắp đi Đông Bắc làm nhiệm vụ, chắc là sẽ hồi kinh cùng Lương Vương.

- Ở đâu ra chuyện này vậy?

Uông Cự giải thích:

- Lương Vương ở Đông Bắc yêu cầu Công Bộ phái người sang, Uông Úy tự xin đi. Ta cũng mới biết hôm qua thôi.

- Thằng bé này có lòng cầu tiến hơn ngài.

Uông Cự thở dài, nói:

- Từ nhỏ ta đã được trải đường sẵn hết rồi, mọi chuyện cứ đi theo những gì cha ta định sẵn. Đúng là Uông Úy có chí hơn ta thật!

Ý định ban đầu của ông ấy là để Uông Úy làm việc ở Công Bộ, không cần vội vàng lập công, nhưng thằng bé này im hơi lặng tiếng tự đi ghi danh, đúng là trưởng thành thật rồi.

Chu Thư Nhân nói: - Đông Bắc đã an toàn rồi, Uông Úy còn trẻ nên ra ngoài rèn luyện nhiều hơn sẽ có lợi cho tương lai của nó.

Uông Cự cảm khái:

- Con cháu lớn rồi, còn chúng ta ngày một già đi. Cũng không biết có thể chống đỡ thay chúng được bao lâu nữa đây.

Chu Thư Nhân chỉ vào bụng Uông Cự, bảo:

- Nương tử ngài nói sức khỏe ngài không được tốt, nhưng ta thấy là do ngài béo thôi. Ngài nên giảm cân đi.

Uông Cự sờ mặt:

- Hứ, chứng tỏ là ta ăn mạnh.

Dù sao cũng sẽ không giảm béo, ông ấy là người lười vận động lại còn thích ăn uống nên không thể ăn kiêng được.

Chu Thư Nhân thật sự lo lắng cho Uông Cự, thể chất của Uông Cự không tốt bằng anh, anh nghi ngờ Uông Cự có bệnh cao huyết áp, bèn nói:

- Ăn quan trọng hay là mạng quan trọng hơn, ngài đừng quên trách nhiệm của mình đó.

Uông Cự thở dài:

- Trách nhiệm à.

Vì trách nhiệm, đúng là ông ấy nên giảm cân rồi. Thái y cũng bảo ông ấy phải điều chỉnh lại chế độ ăn uống.

Chỉ chớp mắt đã tới ngày trưởng tôn Ôn gia rời kinh làm nhiệm vụ, sau khi trưởng tôn Ôn gia rời kinh, Ôn gia không đi kiếm chuyện với Chu gia nữa, trái lại hai nhà không còn đối chọi gay gắt như xưa.

Hôm đó đồng thời là ngày Thích gia mở tiệc chiêu đãi, Trúc Lan dẫn Lý thị đi tham gia bữa tiệc, đến không sớm cũng không muộn, nhà có quan hệ sui gia với Thích gia tới trước.

Trúc Lan nhìn thấy cháu dâu trưởng của Ôn gia là Thích thị, nụ cười Thích thị cứng đờ nhưng vẫn chào hỏi cô. Thích gia lão phu nhân cất lời:

- Mời Chu hầu phu nhân ngồi bên này.

Trúc Lan nhìn vị trí, là bên cạnh Thích lão phu nhân. Cô cười rồi ngồi xuống nói:

- Gần đây lão phu nhân có khỏe không?

Trong lòng Thích lão phu nhân khó chịu, bà ta cực kỳ bực bội vì chuyện cháu trai bị đưa đi:

- ...Khỏe.

Vốn dĩ bà ta tính làm khó Dương thị, nhưng ai ngờ Dương thị lại trả thiệp mời, dọa bà ta sợ chết khiếp, bà ta và con dâu suy đoán có khi nào Chu hầu phủ muốn nói rằng họ không tính bỏ qua và định ra tay với cháu trai nên mới trả lại thiệp mời hay không? Thế là bà ta chỉ có thể mời lại Dương thị để giữ sự hòa thuận ngoài mặt này.

Trúc Lan cười với lão phu nhân, cô càng cười, trong lòng lão phu nhân càng thấp tha thấp thỏm. Tại sao lúc trước muốn tổ chức tiệc, tất cả cũng là vì Dương thị, nhưng bây giờ họ không dám làm gì cả, ít nhất là trước khi cháu trai tới nơi bình an thì Thích gia phải nhịn. Thích thị giấu tay dưới bàn siết chặt khăn tay, Chu gia độc ác thật.

Từ lúc Trúc Lan bước vào là bầu không khí trong vườn trở nên ngượng nghịu, cô đã nói không tới rồi mà Thích gia còn mời cô nữa. Dù sao người ấm ức cũng không phải cô.

Đợi khách khứa tới gần đông đủ, Trúc Lan phát hiện một điều, ấy chà, hầu hết những người cô quen đều không được mời. Nếu không phải đã xảy ra chuyện thì chắc hôm nay cô bị đánh hội đồng rồi.

Trúc Lan cười khẩy:

- Có người còn rất lạ mặt.

Trong lòng Thích lão phu nhân hối hận muốn chết, nếu trước đó chưa có chuyện gì xảy ra thì hôm nay Dương thị đừng mong rời đi yên ổn. Thế nhưng bây giờ người nghẹn cục tức lại trở thành mình, bà ta nói:

- Có vài vị là mới vào kinh, vậy nên phu nhân mới thấy lạ mặt đấy.

- À.

Lão phu nhân hít sâu một hơi, tức điên nhưng vẫn phải giữ vững nụ cười.

 

Chu gia

Minh Huy gác sách lên mặt để ngủ, lúc Minh Tịnh và các tỷ tỷ đến thì Minh Tịnh kêu:

- Ca, ca ơi.

Minh Huy ngoáy lỗ tai nói:

- Sao đệ tới nữa rồi, không phải ta đã bảo là ta muốn ngủ hay sao.

Ngọc Nghi đã cầm sách lên, nói:

- Đại ca kêu đệ đọc sách, đệ thì hay rồi. Đại ca vừa đi là đệ đi ngủ.

Minh Huy lười biếng hỏi:

- Sao mọi người lại tới đây?

Ngọc Điệp lấy hộp ra, nói:

- Không phải đệ hay nói là thích dụng cụ rửa bút của tỷ hả? Tỷ mang tới cho đệ này.

Minh Huy hưng phấn ngồi dậy:

- Cho đệ thật ư?

Đây là quà Liễu công tử tặng cho Ngọc Điệp tỷ tỷ, hắn thích thì thích nhưng chưa bao giờ mở miệng xin cả bởi hắn biết chừng mực.

Ngọc Điệp cũng thích lắm, nhưng vẫn nói:

- Ừ, tặng cho đệ đấy.

Minh Huy hưng phấn xong thì cũng bình tĩnh lại, bảo:

- Đệ không thể nhận được, đây là quà tỷ phu tương lai tặng tỷ. Ngọc Điệp tỷ tỷ à, đệ cứu tam ca là đệ tự nguyện, nhị phòng thật sự chẳng nợ đệ cái gì cả, nếu tỷ còn như thế thì đệ sẽ giận đấy.

Ngọc Điệp ôm dụng cụ rửa bút, nói:

- Nhưng khi tỷ thấy đệ nằm yên không thể nhúc nhích thì trong lòng khó chịu lắm.

Minh Huy đảo mắt, nói:

- Nếu tỷ thấy thương đệ thì viết chữ giúp đệ đi, nhớ bắt chước nét chữ của đệ đó.

Ngọc Điệp trừng mắt:

- Nằm mơ đi.

Minh Huy lại nằm xuống:

- Haiz, ôi cuộc sống của đệ, nằm một chỗ mà vẫn phải đọc sách viết chữ, đại ca ác quá đi.

Ngọc Nghi ngồi xuống, nói:

- Đừng giả bộ đáng thương, đại ca chỉ sợ đệ không theo kịp chương trình học thôi.

Minh Huy thà lười biếng còn hơn:

- Nhưng đệ thật sự không vội thi tú tài làm gì. Đệ đã tính toán đâu vào đó rồi, hai mươi tuổi thi cũng không muộn.

Hai mắt Minh Tịnh sáng lên:

- Vậy đệ, đệ chờ hai mươi lăm rồi thi.

Minh Huy gõ đầu đệ đệ:

- Đừng có mơ.

Ngọc Nghi không nghiêm khắc với Minh Huy và Minh Tịnh vì hai đứa nó hạnh phúc, bên trên còn đại ca và nhị ca nên trách nhiệm trên lưng chúng nhẹ nhàng có thể sống thoải mái một chút.

Minh Tịnh che trán lại, thở phì phò trừng mắt nhìn ca ca. Ngọc Nghi xoa trán cho đệ đệ, nói:

- Sau này không được đánh lên đầu nữa, lỡ như Minh Tịnh mượn cớ gõ hư não rồi nói là không học được thì sao?

Minh Tịnh vừa nghe còn thấy vui vẻ, nhưng nghe xong thì há miệng th* d*c, từ sau khi mọi người biết nó có trí nhớ tốt thì cuộc sống của nó đầy gian nan, nó cũng muốn lười biếng mà!

Còn chưa tới buổi trưa, Trúc Lan đã rời khỏi Thích gia vì cô không muốn nói chuyện tiếp nữa. Ra khỏi Thích gia, Trúc Lan bắt gặp Khương An trên phố, lần này cô không kêu dừng xe nữa, ánh mắt dừng lại trên quần áo của Khương An.   

Lý thị thấy mẹ chồng nhìn chằm chằm bên ngoài, qua một hồi vẫn không nhúc nhích bèn hỏi:

- Mẹ ơi, mẹ đang nhìn gì đấy?

Trúc Lan thu hồi ánh mắt, trong lòng chất chứa tâm sự:

- Đến Lễ Bộ.

Lý thị khó hiểu nhưng vẫn sai người đánh xe đi vòng tới Lễ Bộ.

Xương Nghĩa nghe báo rằng mẹ đến tìm mình thì vội vàng đi ra, vừa ra đã thấy mẹ đang đứa bên cạnh xe ngựa. Hắn hỏi:

- Mẹ, mẹ tìm con có chuyện gì à?

Không phải hôm nay mẹ tới Thích gia sao?

Trúc Lan ra hiệu cho Xương Nghĩa tới một góc, sau đó mới thì thầm:

- Mẹ gặp Khương An trên phố.

- Cuối cùng thằng nhóc này cũng về rồi sao? Nhưng cũng không đúng, mẹ nhìn thấy nó sao lại tới Lễ Bộ tìm con làm gì?

Trúc Lan nói cho Xương Nghĩa về cách ăn mặc của Khương An:

- Chắc người lần trước mẹ thấy cũng là Khương An, thằng bé về mà không gửi thư gì hết làm lòng mẹ cứ mong ngóng mãi.

- Mẹ muốn con tới sứ quán thăm dò thử à?

Trúc Lan giơ tay:

- Là mẹ chưa suy nghĩ chu đáo, thằng bé không gửi thư nhất định là có lý do, lỡ chúng ta đi hỏi thăm rồi làm hỏng chuyện thì sao, con cứ xem như mẹ chưa từng tới. Nếu Khương An muốn gửi thư thì sớm muộn gì cũng sẽ gửi thôi, mẹ về trước đây.

Xương Nghĩa chỉ đứng nghe, cái gì nên nói mẹ cũng nói hết rồi, mà mẹ nói cũng đúng, chẳng qua hắn vẫn canh cánh chuyện này trong lòng.

 

Trước Tiếp