Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan nói xong, Lý thị và Triệu thị nhìn nhau, nghĩ mãi vẫn không hiểu là có thể hiểu lầm cái gì, không phải chỉ là mẹ không đi thôi à?
Trúc Lan cũng không giải thích, Tô Huyên bèn lên tiếng:
- Mẹ, vậy mẹ có đi nữa không?
Trúc Lan trầm ngâm một hồi mới nói:
- Thôi đi vậy.
Thích gia đã tỏ thái độ, cho dù có đối đầu công khai thì vẫn phải giả vờ một chút.
Tô Huyên lấy sổ sách ra, nói:
- Mẹ ơi, đây là sổ sách của cô nhi viện bảy ngày gần đây. Mẹ xem đi ạ.
Trúc Lan nhận lấy rồi lật xem, càng ngày càng có nhiều trẻ. Trẻ mồ côi ở Tân Châu cũng được đưa tới đây. Bình Cảng là cảng nên cái không thiếu nhất là người lao động, vì vậy trẻ em mưu sinh ở đó nhiều đếm không xuể. Vương quản gia thống kê được có mười ba mười bốn đứa nhỏ tới từ Bình Cảng, bọn chúng từng làm c* li ở cảng, sau khi đi học được vài buổi ở cô nhi viện thì gửi tin về Bình Cảng, lại có vài đứa nhỏ mười mấy tuổi lục tục lại đây. Có thể thấy mấy đứa nhỏ này có tầm nhìn xa, biết được tầm quan trọng của việc biết chữ. Bởi vì mấy đứa nhỏ tới đây cũng thông minh nên được chọn làm tiểu đội trưởng, mỗi đứa phụ trách mười đứa nhỏ khác.
Trúc Lan thu hồi suy nghĩ, để sổ sách xuống rồi nói:
- Haiz, đông quá nên mau hết lương thực ghê.
Lý thị tới cô nhi viện rất thường xuyên, bèn nói:
- Mẹ ơi, nhà kính đã bắt đầu gieo trồng rồi, ruộng thì mấy đứa nhỏ cũng xới đất xong, chỉ chờ gieo giống nữa thôi.
- Dặn Xương Lễ để ý một chút, vụ xuân này phải nhờ nó rồi.
Vào vụ xuân hằng năm con trai cả vốn là người bận rộn nhất rồi, bây giờ còn phải để ý cô nhi viện nên càng bận hơn nữa.
Lý thị cười nói:
- Tướng công không thấy vất vả đâu ạ, lần nào tới cô nhi viện chàng ấy cũng vui lắm. Mẹ ơi, trong đám nhỏ kia có mấy đứa rất khá, mẹ xem có phải nên để tướng công chọn vài đứa để sau này phụ giúp tướng công hay không?
Vẻ mặt Trúc Lan nghiêm túc:
- Cho dù tụi nó có xuất sắc cỡ nào thì Chu gia chúng ta cũng không thể chọn được.
Tô Huyên phản ứng nhanh, chỉ lên trời rồi hỏi:
- Mẹ, có phải ý mẹ là vậy không ạ?
Trúc Lan gật đầu, Thái Hậu từng nhắn nhủ rằng đã chọn xong thợ cho xưởng đóng tàu rồi. Chờ khi nào bọn trẻ có chút căn bản là sẽ đến để sàng lọc ra những đứa thích hợp để học đóng tàu.
Lý thị không dám nói nữa, thị chỉ nghe tướng công khen nhiều nên mới để bụng thôi.
Tại quán trà gần Lễ Bộ, đã lâu rồi Xương Nghĩa không gặp Hầu thế tử Nga Cách, hắn lắc chung trà trong tay, hỏi:
- Không phải Thế tử nói rằng có chuyện quan trọng muốn nói với ta sao?
Hầu thế tử Nga Cách nói:
- Dạo này ta lo bận chuyện mua thôn trang, vất vả lắm mới mua được thôn trang vừa ý nên tới giờ mới biết quý phủ gặp chuyện. Đây là một ít dược liệu tẩm bổ, xin hãy nhận lấy.
Xương Nghĩa dừng tay lại, nhìn hộp dược liệu, thầm nghĩ bộ tộc Nga Cách có nhiều đồ tốt quá, hắn đáp:
- Nhà ta và ngài chẳng thân quen gì, vậy nên ta không thể nhận dược liệu quý như thế được. Ta xin nhận tấm lòng của Thế tử thôi.
Thế tử cũng không giận, gã bị từ chối mãi nên quen rồi, tự tay châm trà cho Chu đại nhân, gã nói:
- Chu hầu gia trả thù như thế đã làm đại nhân hả giận chưa?
Xương Nghĩa nhếch môi, nói:
- Ta không hiểu Thế tử đang nói gì.
Thế tử lại bảo:
- Ta sẵn lòng giúp đỡ chuyện công tử của quý phủ bị thương.
Xương Nghĩa: "!"
Người này vẫn chưa từ bỏ chuyện bái hắn làm thầy à? Xí, hắn đâu có ngu tới mức tự dâng nhược điểm cho gã Thế tử đầy dã tâm này.
Thế tử suy bụng ta ra bụng người, nếu là gã thì chắc chắn gã sẽ đuổi cùng giết tận, mặc dù bây giờ Chu hầu phủ đã giáng cho Ôn gia một đòn, nhưng cháu trai Ôn gia vẫn còn mạnh khỏe chẳng bị thương chỗ nào.
Xương Nghĩa trực tiếp đứng dậy:
- Ta sẽ xem như chưa nghe thấy lời Thế tử nói hôm nay, nhưng mong rằng Thế tử đừng nói bậy nói bạ như thế nữa.
Thế tử trơ mắt nhìn Chu Xương Nghĩa mở cửa đi mất, mím môi:
- Xuất hiện đi.
Vẻ mặt Ôn Lệ rất khó coi:
- Đây là cách mà ngài nói à? Rõ ràng Chu Xương Nghĩa không mắc mưu.
Thế tử rũ mi mắt, nếu như không phải Chu hầu phủ làm lơ gã thì gã đã không chọn Ôn gia rồi:
- Con cháu Chu hầu phủ cẩn thận quá.
Ôn Lệ còn tính nói gì đó thì cửa bị mở ra, con ngươi Ôn Lệ co lại không dám tin những gì mình đang thấy.
Xương Nghĩa vốn đang xuống lầu, thính lực của gã sai vặt đi theo hắn rất tốt nên nghe thấy tiếng nói chuyện của Thế tử. Sau khi hắn biết bên trong vẫn còn người thì đi vòng trở về, gã sai vặt đi theo mấy huynh đệ họ đều là cao thủ, trước ánh mắt nghi ngờ của hộ vệ trước cửa, gã sai vặt bịt kín miệng đối phương. Chậc chậc, đúng là thu hoạch ngoài ý muốn.
Thế tử Nga Cách nhìn hộ vệ bị giữ chặt, sắc mặt hết xanh lại tím. Xương Nghĩa bước vào, thò tay cầm hộp dược liệu trên bàn trước ánh mắt của hai người kia, bên trong là nhân sâm trăm năm, hắn ôm vào lòng rồi nói:
- Bản quan nghi ngờ các vị thông đồng với nhau, mượn dược liệu để hãm hại cháu trai của ta, bản quan sẽ đưa cho cha mình đi kiểm tra, nếu phát hiện có vấn đề thì chắc chắn bản quan sẽ mời cha mình tiến cung đòi lời giải thích.
Thế tử hít sâu một hơi, nói:
- Dược liệu không có vấn đề gì.
Tất nhiên là Xương Nghĩa biết điều đó, gã Thế tử này có dã tâm nhưng vẫn chưa to gan lắm. Hắn lạnh lùng liếc hai người một cái rồi ôm hộp rời đi.
Lúc Chu Thư Nhân nhìn thấy hộp dược liệu đã là chuyện của nửa canh giờ sau, khéo hơn nữa là Thái Tử cũng ở đây. Trước ánh mắt của Thái Tử, Xương Nghĩa kể lại chuyện vừa xảy ra trong quán trà:
- Con tìm thái y mà mình quen để kiểm tra rồi, không có bất cứ vấn đề nào. Cha thấy nên xử lý những dược liệu này như thế nào?
Thái Tử nhếch môi. Dược liệu có vấn đề gì chứ, rõ ràng là muốn lấy dược liệu để trả thù thì có.
Chu Thư Nhân cầm nhân sâm trăm năm lên kiểm tra, nói:
- Đồ tốt đó, mấy bộ tộc này đúng là giàu có thật, dư dả tới nỗi khiến người ta ghen tị, nếu những dược liệu này có thể dùng để tẩm bổ thì con cứ mang về phủ đi.
Khóe miệng Xương Nghĩa nhếch lên, nhìn xem cha hắn bình tĩnh cỡ nào kìa:
- Vâng ạ.
Chu Thư Nhân lại nói:
- Đừng có đưa hết cho đại ca con, mấy nhà các con chia nhau đi.
Vốn dĩ Xương Nghĩa định đưa nhân sâm trăm năm này cho cha, nhưng thấy cha đã quyết định thì chỉ có thể đáp:
- Vâng ạ.
Thái Tử chờ Chu Xương Nghĩa rời đi. Cậu ta cũng không thấy xấu hổ vì cũng chẳng có bao nhiêu thiện cảm với bên nhà ngoại của mình, mấy năm qua tương đối xa cách, người duy nhất mà cậu ta có thiện cảm chính là Ôn Dung. Lần này gài bẫy lại bị người ta bắt tại trận, cậu ta cũng không biết nên nói gì cho phải.
Cậu ta không biết còn đỡ, nếu đã biết thì phải nói vài câu, cậu ta im lặng vài giây, mới nói:
- Tính tình Ôn Lệ bộp chộp, cô cảm thấy Ôn Lệ nên mài giũa tính tình mình lại một chút. Chu hầu gia cảm thấy thế nào?
- Khá tốt ạ.
Để Thái Tử ra tay sẽ tốt hơn.
Thái Tử hành động rất nhanh, vừa ra khỏi Hộ Bộ đã phái người tới Ôn gia truyền lời, Ôn lão đại nhân nhanh chóng đưa Ôn Lệ tới thôn trang bên ngoài Kinh Thành, nói là mài giũa tính tình chờ khi nào cải thiện mới quay về Kinh Thành nhưng kỳ hạn này nằm trong tay Thái Tử.
Buổi tối, Chu Thư Nhân kể lại chuyện này:
- Nhưng tiếc là lúc đó chỉ có một mình Xương Nghĩa, nếu có thêm ai đó để làm chứng thì tốt hơn rồi.
Trong tình huống không có chứng cứ, nếu Xương Nghĩa làm lớn chuyện mà hai người kia cứ nhất quyết không thừa nhận là có tính kế và bên nào cũng cho là mình đúng thì chuyện này sẽ chẳng đi tới đâu. Phải chi đầu óc hai người kia phản ứng nhanh một chút, nói rằng Xương Nghĩa ra tay trả thù Ôn gia trước thì có khi còn rước họa ngược vào thân. Cũng may là lúc đó hai người kia giật mình chưa kịp phản ứng, để Xương Nghĩa mang dược liệu đi cho hả giận.
Trúc Lan hỏi: - Ôn Lệ là người của nhị phòng, anh nói xem Ôn lão gia biết chuyện này không?
- Anh đoán là không biết, bây giờ sẽ không kiếm chuyện với chúng ta đâu. Lão ta sợ anh sẽ ra tay với Ôn Hạc.
Trúc Lan nói:
- Nhị phòng của Ôn gia hận Minh Thụy thấu xương rồi.
- Ừ.