Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc Trúc Lan biết cũng không thấy bất ngờ với thái độ của Hoàng Thượng, ngài sẽ không cho phép động vào Ôn Dung, tương tự như thế, ngài cũng sẽ không cho phép Ôn gia làm gì quá trớn với Minh Vân và Minh Đằng. Bởi vì điều đó có thể phá hỏng sự cân bằng mà ngài muốn khống chế.
Cho dù trưởng tôn Ôn gia có tầm thường thì đó cũng là đích trưởng tôn đại biểu cho thể diện của Ôn gia, mà Minh Huy ở Chu gia chỉ bị gãy chân, lại còn không phải trưởng tử nên thằng bé chẳng là gì trong mắt Hoàng Thượng. Hôm nay Hoàng Thượng thuận theo ý Chu Thư Nhân chỉ là muốn cho thấy Hoàng Thượng đứng về phía Chu gia, nhưng ra tay quá mức thì không được. Còn đối với Ôn gia thì vừa bị Chu gia làm mất thể diện, lại vừa như bị giáng một bạt tai do Hoàng Thượng lôi Thích Lật vào chuyện này. Lần này Ôn gia lỗ nặng rồi!
Trúc Lan cũng không vui vẻ gì vì cô biết nếu Ôn gia đã bắt đầu thì sẽ không dừng lại, có một sẽ có hai, đòn phản kích của Chu gia chỉ là cảnh cáo thôi, cô nói với đám Lý thị:
- Chờ tụi nhỏ về các con nhớ dặn dò bọn chúng, sau này ra ngoài phải dẫn nhiều người theo.
Lý thị sợ lắm rồi, một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng:
- Mẹ, nhất định con sẽ dặn dò bọn chúng.
Triệu thị cũng sợ, là bọn họ quá thiếu kinh nghiệm:
- Mẹ ơi, mẹ đã viết thư cho tứ đệ chưa?
Trúc Lan thầm nghĩ, vẫn là Triệu thị cẩn thận. Cô nói:
- Viết rồi. Tối hôm qua mẹ đã viết thư, sáng sớm gửi khỏi kinh.
Mặc dù hai vợ chồng Xương Liêm không dẫn con theo nhưng cô sợ có người sẽ nhắm vào Xương Liêm, cho dù tỷ lệ thấp cỡ nào thì vẫn phải nói cho thằng tư biết để sau này nó cẩn thận hơn không để người khác bắt được nhược điểm.
Hàn Lâm Viện, Minh Vân mặc kệ vô số ánh mắt đang quan sát mình, vẫn thong dong sắp xếp lại tư liệu, đây là những thứ phải mang theo khi tiến cung vào ngày mai.
Lưu Tụng tới gần, hỏi:
- Có phải ngươi biết trước rồi không?
Minh Vân lắc đầu nói:
- Không biết.
Hắn cũng không nói dối, tối hôm qua ông nội chỉ nói chuyện với nhị thúc nên hắn thật sự không biết ông nội làm chuyện lớn như thế. Trong lòng cảm khái về lời ông nội đã nói, không thuyết phục được hoàng thất chỉ có thể là do chưa cho đủ lợi ích, vậy nên chắc chắn ông nội đã đưa ra đủ lợi ích, cộng thêm giá trị vốn có của Chu gia nên Hoàng Thượng mới giúp Chu gia vả mặt Ôn gia.
Cha Lưu Tụng thường hay phân tích về Chu hầu gia, cha nói Chu hầu gia rất bênh vực người mình mà nay mới được chứng kiến. Y trêu:
- Nếu hôm nào ta tính kế ngươi thì chắc Chu hầu gia cũng không tha ta đâu nhỉ.
Minh Vân cười nhạo:
- Còn chưa biết ai tính kế ai đâu.
Lưu Tụng nghẹn họng:
- Ngươi thẳng thắn ghê nhỉ.
- Là thúc nói trước mà.
Muốn tính kế hắn, tốt hơn là nên luyện thêm nữa đi.
Lưu Tụng bật cười. Y cũng thấy tiếc quá, nếu Ôn Dung có thể rời khỏi Hàn Lâm Viện thì hay biết mấy.
Buổi tối, Chu Thư Nhân về nhà mà mà mặt mũi không vui vẻ gì. Trúc Lan hỏi:
- Ai chọc anh?
Chu Thư Nhân vào phòng thay quan phục ra, nói:
- Hôm nay Hoàng Thượng giữ anh lại một mình, nói với anh là một vừa hai phải thôi.
Trúc Lan phản ứng rất nhanh:
- Hoàng Thượng sợ anh ra tay với trưởng tôn Ôn gia.
- Ừ, Hoàng thượng sợ một khi Ôn Hạc gặp chuyện không may thì Ôn gia sẽ một mất một còn với chúng ta.
Trong lòng Trúc Lan biết Chu Thư Nhân đã nảy sinh ý định đó, dù không tính lấy mạng Ôn Hạc nhưng cũng phải báo thù vì anh không cam lòng. Cô nói:
- Đúng rồi, em vừa nhận thiệp mời của Thích gia, nhưng sau chuyện hôm nay chắc Thích gia sẽ không chào đón em đâu. Nên em không đi nữa.
Cô cũng biết Thích Lật được cưng chiều thế nào ở Thích gia, con trai út của Thích đại nhân được cưng như cưng trứng, cô đi để bị đánh hội đồng hay gì, nữ nhân Thích gia không dễ chọc.
Chu Thư Nhân cũng không muốn cho vợ đi để bị ức h**p:
- Ừ, đừng đi.
Trúc Lan nói: - Vậy em sẽ trả lại thiệp mời.
- Được.
Trúc Lan lại hỏi:
- Khi nào thì Ôn Hạc và Thích Lật đi?
Chu Thư Nhân tính ngày, trả lời:
- Phải tranh thủ khai hoang càng nhiều càng tốt trước vụ xuân nên chắc vài ngày nữa là bọn họ phải lên đường rồi. Lần này bọn họ đi anh đã hạ thấp chỉ tiêu hết mức có thể, nếu còn không hoàn thành thì sẽ bị xử phạt.
Mặc dù anh muốn hại người nhưng cũng sợ đám người này làm việc không tận tâm kéo dài công việc, đến lúc đó không có lương thực thì người chịu khổ sẽ là dân chúng.
Trúc Lan nhếch môi, nói:
- Đề nghị của anh hay đó.
- Ừ, Hoàng Thượng cũng nói hay.
Dù sao sau khi Hoàng Thượng nghe xong đề nghị mà anh bổ sung thì nhìn chằm chằm vào anh một hồi, thật ra anh đã viết rất toàn diện trong tấu sớ, khai hoang xong sẽ dùng hình thức nông trường để quản lý, làm ruộng đi đôi với chăn nuôi... Có đề nghị của anh mà hai người đó còn dám làm bậy thì... chậc chậc, tự tìm đường chết.
Hôm sau vào chầu, Chu Thư Nhân thành tâm điểm của sự chú ý. Từ khi Hoàng Thượng kế vị tới nay anh là người đầu tiên dám đối đầu công khai với Ôn gia, lại còn thành công. Có người thấy bội phục, cũng có người thấy chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Ôn lão đại nhân vốn định xin nghỉ nhưng lại sợ nếu lão không tới thì giống như mình sợ Chu gia. Thế là lão ta vào chầu với vẻ mặt hầm hầm.
Chu Thư Nhân không thấy bất ngờ mà còn cười với Ôn lão đại nhân, anh không tính nói tiếp cái gì, lúc này lửa đang cháy to, anh không cần đổ thêm dầu vào lửa làm gì. Tránh làm lão già này mất bình tĩnh.
Hoàng Thượng hạ chỉ ngay trong buổi chầu, chuyện này liên quan đến lương thực nên ngài thêm hai phụ tá có hiểu biết về nông nghiệp.
Tan chầu, Ôn lão đại nhân chẳng thèm nhìn Chu Thư Nhân lấy một cái mà mặt mũi tái mét rời đi.
Chu Thư Nhân vuốt râu, hôm nay ai cũng né anh hết, không tệ, đây là hiệu quả mà anh muốn. Uông Cự bước tới, nói:
- Cha ta nói ngài không nên nóng vội như thế.
Chu Thư Nhân lại nói:
- Uông gia nhà ngài trung lập quen rồi, tư tưởng cũng bảo thủ nên không thích hợp với ta. Nếu ta không cảnh cáo một lần thì lần sau ngài sẽ thấy Hầu phủ treo khăn tang đấy.
Uông Cự cứng họng. Đúng vậy, Uông gia hiếm khi làm gì đắc tội người khác, muốn giữ thế trung lập cũng khó lắm, ông ấy lại nói:
- Haiz, ngài nói đúng.
Chu Thư Nhân đi cũng không nhanh:
- Ngài không cần lo đâu, ta có chừng mực.
Uông Cự cười nói:
- Cha ta đã chọn được ngày để cáo lão rồi.
Bước chân của Chu Thư Nhân vẫn không dừng:
- Cũng tốt.
Mặc dù sớm hơn anh nghĩ một chút.
Uông Cự hạ giọng, nói:
- Vốn dĩ hôm nay ta tính để cha ta vào chầu nhưng cha ta nói hai nhà chúng ta là chỗ sui gia, nếu hôm nay ông ấy mà đi thì có khi lại k*ch th*ch Ôn gia nên mới không đi đấy.
Chu Thư Nhân nói: - Ngài còn cần học hỏi thêm.
- Đúng vậy, đúng là ta còn thiếu sót rất nhiều.
Cha ông ấy còn nói Chu gia là đồng minh của Uông gia, nếu Chu gia đã lộ răng nanh thì Uông gia phải cố gắng thu mình.
Thế gia sợ cái gì?
Sợ lợi ích của mình bị ảnh hưởng, nếu hai nhà đều mạnh thì thách thức tâm lý của nhiều người quá, Chu gia cũng sẽ gặp phải áp lực lớn hơn nữa, thế nên cha ông ấy mới cáo lão sớm hơn dự tính.
Chu Thư Nhân lại hỏi:
- Sau khi nhà ngài tách khẩu thì hai nhà kia có còn ở chung với nhà ngài nữa không?
Giọng điệu Uông Cự rất nhẹ nhàng:
- Hết rồi, Uông gia nhà ta có quy định sau khi tách khẩu chỉ có chủ dòng họ mới được ở lại tổ trạch. Những nhà khác phải chuyển ra ngoài.
Cuối cùng ông ấy cũng không cần nghe mấy lời không cam lòng của đệ đệ. Đại phòng nhà ông ấy có thông gia tốt như Chu gia nên giọng điệu của nhị phòng và tam phòng đầy ganh ghét, ông ấy nghe tới phát chán rồi.
- Chúc mừng.
Uông Cự hí hửng nói:
- Cảm ơn, cảm ơn.
Vu đại nhân cũng muốn nói vài câu với Chu hầu gia, nhưng tiếc là bị Uông đại nhân giành trước nên Vu đại nhân chỉ có thể đi theo phía xa xa. Ông ấy cũng ước được nói chuyện thoải mái với Chu hầu gia như Uông đại nhân lắm.
Đồng thời, sau khi Vu đại nhân nghe con trai kể chuyện đã xảy ra, ông ấy cũng hâm mộ sự đồng lòng và ý thức trách nhiệm của con cháu Chu gia.
Chu gia, Trúc Lan nhìn tấm thiệp được vừa được gửi lại:
- Thích gia không nhận hả?
Đinh quản gia gật đầu đáp:
- Đưa đi nhưng bị trả về ạ, nói rằng xin lão phu nhân nhất định phải tham gia.
Trúc Lan vuốt thiệp nhướng mày, Lý thị bèn hỏi:
- Mẹ, sao bọn họ nhất quyết muốn mời mẹ đi thế?
Trúc Lan trả lời:
- Có lẽ là hành động trả thiệp khiến bọn họ hiểu lầm.