Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1500: Tiến Cử

Trước Tiếp

Minh Thụy siết chặt nắm tay. Hôm nay mục tiêu của mũi tên bắn lén kia là hắn, hắn là trưởng tử của nhị phòng, đồng thời cũng là người mà Thái Tử có ấn tượng, nếu như hắn chết chắc chắn tất cả dự tính của nhị phòng sẽ đổ sông đổ bể hết. Chờ tới khi đệ đệ của hắn trưởng thành đủ để gánh vác trách nhiệm thì cũng đã lỡ thời cơ, sai một bước là mọi thứ đi tong. Trong mấy đứa cháu trai của Chu gia, hắn vừa ưu tú vừa là trưởng tử của nhị phòng nên nhắm vào hắn cũng như nhắm vào toàn bộ Chu gia.

Minh Thụy nhận lấy khăn tay từ Ngọc Nghi, ngồi xổm xuống lau mồ hôi trên trán cho Minh Huy:

- Đau thì cứ khóc đi, đừng ráng chịu đựng.

Minh Huy nước mắt lưng tròng:

- Bộ huynh kêu là đệ khóc à, hức, tam ca, đệ không đau thật mà. Còn lâu đệ mới khóc!

Làm khó hắn ghê, rõ ràng hắn mới là người bị thương mà còn phải để ý cảm nhận của tam ca, nhưng cũng hết cách rồi, tam ca là người rất nhạy cảm. Tam ca càng bình tĩnh chứng tỏ tam ca càng tức giận. Nếu đổi thành đại ca và nhị ca thì hắn đã khóc từ lâu rồi.

Ngọc Điệp là người chân tay luống cuống nhất, vì Minh Thụy là ca ca ruột của Ngọc Điệp nên trong giọng nói của nàng ấy mang theo sự nghẹn ngào:

- Ở đây toàn là người nhà, đệ cậy mạnh làm gì hả, nếu khóc mà dễ chịu hơn thì cứ khóc đi, không ai cười đệ đâu.

Liễu Nguyên Bác vội nhấc tay nói:

- Chắc chắn ta sẽ không cười.

Minh Huy: "..."

Nước mắt của hắn bị nghẹn ngược vào trong, Liễu nhị công tử chiều Ngọc Điệp tỷ thế.

Ngọc Nghi cầm mũi tên lên, nói:

- Không có ký hiệu gì, tức là có âm mưu từ trước.

Thượng Quan Lưu đã xem xét mũi tên trước đó, y nói:

- Chuyện chúng ta hẹn nhau đi săn không phải là bí mật.

Minh Thụy ừ một tiếng, tiếp tục lau mồ hôi trên trán cho Minh Huy. Minh Tịnh cũng lo lắng, Minh Huy là ca ca ruột của nó, lại còn là ca ca cưng chiều nó nhất, nó dùng cơ thể mũm mĩm của mình đẩy tam ca ra:

- Để đệ chăm sóc ca ca cho.

Minh Huy tỏ vẻ từ chối, xưa nay vẫn luôn là hắn chăm sóc Minh Tịnh nên hắn không có tí lòng tin nào vào thằng bé hết!

Lúc Trúc Lan dẫn thái y đến, cuối cùng Minh Huy vẫn không nhịn đau nổi mà bật khóc. Hắn khóc đến mức ướt đẫm khăn tay.

Trong lúc Trúc Lan chờ thái y khám thì nhìn qua đám cháu trai cháu gái một lượt, thấy đứa nào cũng khỏe mạnh mới yên tâm. Sau đó toàn bộ sự chú ý đều dồn vào Minh Huy.

Thái y kiểm tra chân cẩn thận xong thì thở phào nhẹ nhõm:

- Chỉ bị gãy xương, cũng may công tử ở hiền gặp lành, tình huống không nghiêm trọng lắm, chờ lão phu nẹp chân lại rồi công tử nghỉ ngơi cẩn thận là chân sẽ khỏi thôi.

Trúc Lan lo lắng hỏi:

- Có để lại di chứng gì không?

Thái y vuốt râu, ung dung nói:

- Không đâu, lão phu có thể cam đoan.

Lão đã khám biết bao trường hợp gãy xương như thế này rồi, lão còn là người có kinh nghiệm về những chấn thương như gãy xương nhất Thái Y Viện nên lời lão nói không phải là lời nói suông.

Trúc Lan yên tâm, thái y chuyên khám cho quyền quý nên thường thì lúc khám sẽ không dám cam đoan cái gì. Hôm nay lão dám cam đoan như thế chứng tỏ Minh Huy không có vấn đề gì lớn, cô ra hiệu cho thái y nẹp chân.

Minh Huy nuốt nước miếng, nẹp chân… nghe thôi đã thấy ghê rồi. Minh Thụy thò tay qua:

- Sợ thì nắm chặt huynh.

Minh Huy nhắm mắt lại lắc đầu, hắn không thèm nắm đâu.

Lý thị khóc tới mức sưng mắt. Nhất là khi con trai phải nhịn đau lúc nẹp chân, nước mắt của thị lại trào ra dữ dội hơn.

Tay nghề của thái y rất tốt, tốc độ cũng rất nhanh. Trúc Lan nhìn không chớp mắt, chờ thái y đứng dậy, cô mới hỏi với vẻ khó hiểu:

- Vậy là xong rồi à?

Thái y gật đầu đáp:

- Lát nữa đừng động vào cái chân bị cố định của công tử, chờ quay về kinh hãy uống thuốc theo toa. Ba ngày sau lão phu sẽ tái khám.

Trên đường về thành đi rất chậm, Trúc Lan nghĩ thầm may mà sửa đường rồi nên xe ngựa không xóc nảy lắm chứ nếu chưa sửa thì cô cũng không dám đưa Minh Huy quay về kinh thành.

 

Chu Thư Nhân là người đầu tiên biết Minh Huy ngã ngựa, Trúc Lan vừa rời kinh đã truyền tin tới Hộ Bộ. Anh có linh cảm là Ôn gia làm, Ôn lão đại nhân cũng không phải người quân tử gì. Hai nhà Chu - Vu liên hôn, Ôn lão đại nhân có thể nhịn được cục tức này mới là lạ. Vu Việt Dương đi săn chung, anh biết rõ cho dù có điều tra chắc chẳng được gì. Mà có điều tra ra thì cũng là vật hi sinh đã chuẩn bị sẵn. Nhưng con giun xéo lắm cũng quằn, huống chi anh không phải con giun. May mà Minh Huy chỉ té gãy chân, nếu lỡ té đập đầu thì sao?

Trúc Lan về nhà, vừa xuống xe đã thấy Chu Thư Nhân:

- Anh về rồi à.

Chu Thư Nhân hỏi:

- Tình huống của Minh Huy như thế nào?

- Thái y nói tình trạng gãy xương không nghiêm trọng, sẽ không để lại di chứng.

Chu Thư Nhân yên lòng, sau đó đích thân tới xe ngựa đằng sau để đón Minh Huy.

Minh Huy nhìn thấy ông nội thì ngơ ngác, nhưng rất nhanh lại thấy tủi thân:

- Ông nội, hôm nay suýt nữa là ông không được gặp cháu nữa rồi, cũng may là cháu không lười biếng lúc tập võ, bằng không cháu không chỉ bị gãy chân thôi đâu.

Về nhà rồi, có thể mách được thì hắn phải mách mới được.

Chu Thư Nhân im lặng, thằng nhóc này còn đầy sức sống như vậy, đúng là không có gì nghiêm trọng, anh nói:

- Ông nội sẽ báo thù cho cháu.

Minh Huy nhếch môi đáp: - Dạ.

Thái y đứng ở cửa xe ngựa không tiện bước ra, Hầu gia không giấu việc muốn báo thù như thế mà được à?

Xương Nghĩa tan tầm mới biết chuyện của Minh Huy, trong lòng Xương Nghĩa khó chịu vô cùng, còn chưa thay quan phục đã đi thăm Minh Huy ngay, vừa vào phòng thì thấy Minh Huy đang ăn trái cây và uống nước giải khát. Chỉ món nào là có người đưa món đó cho ăn.

Minh Thụy nhìn thấy cha, vội đứng dậy:

- Cha, cha tan làm rồi à.

Xương Nghĩa ừ một tiếng:

- Chuyện lớn như vậy mà sao không ai báo cho cha biết hết vậy?

Minh Thụy kinh ngạc:

- Con tưởng mẹ nói cho cha rồi chứ.

Hắn còn đang nghĩ sao cha vẫn chưa về, đến ông nội cũng về rồi.

- Mẹ con thì tưởng là con nói rồi!

Nương tử mình nghĩ gì, hắn là người hiểu nhất.

Minh Thụy sờ mũi, đúng là có khả năng này.

Xương Nghĩa ngồi xuống nói với Minh Huy bằng giọng điệu thành khẩn:

- Hôm nay nhị thúc phải cảm ơn con, con đã cứu tam ca của mình.

Minh Huy chớp chớp mắt, nói:

- Nhị thúc không cần cảm ơn con đâu, vì hôm nay con đứng gần tam ca chứ nếu là Minh Tịnh thì nó cũng sẽ làm giống con thôi.

Không chỉ là tình thân mà đồng thời bởi vì bọn họ biết rõ trên lưng Minh Thụy ca gánh vác trách nhiệm trưởng tử của nhị phòng, còn hắn thì khác, hắn có ca ca nên hắn dùng bản thân để đổi lại sự bình an cho tam ca, hắn không lỗ.

Buổi tối, Trúc Lan ngồi xem Chu Thư Nhân viết tấu sớ về việc khai hoang ruộng đất hợp lý, viết rất nhiều kiến nghị.

Trúc Lan hỏi: - Mục đích của anh là gì?

Chu Thư Nhân úp úp mở mở:

- Ngày mai rồi em sẽ biết.

Hôm sau trong buổi chầu, cháu trai của Chu hầu gia bị người khác bắn tên nên ngã ngựa trong lúc đi săn khiến rất nhiều đại thần nhìn Chu hầu. Kết quả phải thất vọng rồi. Đừng nói là xụ mặt, Chu Thư Nhân gặp ai cũng cười tủm tỉm. Uông Cự quá quen với Chu Thư Nhân rồi nên nuốt nước miếng, càng như thế này thì chứng tỏ chuyện Chu Thư Nhân đang cân nhắc càng lớn.

Sau khi buổi chầu kết thúc, Chu Thư Nhân chờ nhóm đại thần ở lại cùng tới thư phòng của Hoàng Thượng, trên đường tới chính điện, Ôn lão đại nhân nói:

- Lão phu cũng nghe nói chuyện hôm qua rồi, Chu hầu gia à, làm người thì không nên xuất sắc quá, sau này ngài vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.

Chu Thư Nhân chỉ vào hai mắt mình, sau đó cho Ôn lão đại nhân một cái nhìn xem thường:

- Đây chính là thái độ của ta.

Ôn lão đại nhân: "!"

Chu Thư Nhân cười nhạo một tiếng rồi bước vào thư phòng của Hoàng Thượng trước một bước, không đợi đám người Ôn lão đại nhân đến đông đủ anh đã trực tiếp móc tấu sớ trong lòng ra rồi dâng lên. Hoàng Thượng biết chuyện hôm qua nên khá tò mò với tấu sớ của Chu Thư Nhân, sau khi ra hiệu cho các đại thần bình thân thì ngài bắt đầu lật xem.    

Hoàng Thượng xem tấu sớ xong bèn cười nói:

- Kiến nghị của Chu hầu gia rất hợp ý trẫm, Chu hầu gia cảm thấy ai là người thích hợp để phụ trách việc cho phạm nhân khai hoang?

Chu Thư Nhân bước lên một bước, nói:

- Đúng là thần đã chọn được người, thần tiến cử cháu trai trưởng và cháu trai thứ tư Ôn Dung của Ôn lão đại nhân ạ.

Trong thư phòng im phăng phắc, tất cả ánh nhìn đều đổ dồn về phía Chu Thư Nhân.

Hoàng Thượng hỏi:

- Tại sao?

Trước Tiếp