Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, nhiệt độ bên ngoài bắt đầu tăng lên, tuyết dần tan biến, mặt đất khoác lên mình bộ đồ màu xanh tươi mới. Trên ngọn núi ngoài thành đông đúc người đi hái rau dại.
Phòng ốc ở cô nhi viện dân gian đã xây xong, mỗi ngày bọn trẻ sinh hoạt theo lịch trình trong thời gian biểu. Đến nay thôn trang có hơn 400 cô nhi rồi. Mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp, kẻ chờ để chế giễu hay chê cười chờ không thấy gì, trái lại, bọn họ tận mắt chứng kiến cô nhi viện dân gian ngày một tốt đẹp hơn.
Chuyện lớn ở Kinh Thành lúc này là trong 50 người tài được sàng lọc từ nhóm cử nhân, chỉ có 5 người được vào Thương Bộ, 10 người vào các bộ khác, 35 người còn lại đều có tên trong danh sách đến thảo nguyên. Dạo này bầu không khí ở các thế gia rất tệ, có ai muốn đi khai hoang đâu. Lúc tuyển chọn thì bày ra hết mọi thủ đoạn, bây giờ hối hận xanh cả ruột.
Trúc Lan nhận được đồ do Minh Đằng gửi về, chiếm đa số trong đó là da, đặc biệt là da sói, trông bắt mắt nhất.
Lý thị hoảng hồn:
- Đụng trúng bầy sói hay gì vậy?
Trúc Lan đọc xong thư của Minh Đằng, nói:
- Ừ, đầu xuân bầy sói cũng đói lả.
Triệu thị vô cùng lo lắng:
- Sói là loài thù dai nhất, giết chừng đấy con sói thì sớm hay muộn gì bọn chúng cũng sẽ quay lại trả thù.
Trúc Lan không quá lo lắng cho Minh Đằng, Minh Đằng và Dung Xuyên có hộ vệ rồi. Cô nói:
- Thằng bé còn gửi về hai chú ngựa hoang. Đâu dễ gì gặp được đàn ngựa hoang, đúng là có số hưởng.
Hai mắt Tô Huyên sáng lên, nói:
- Mẹ ơi, con đi xem hai chú ngựa nha.
- Đi đi!
Nụ cười trên mặt Lưu Giai hơi gượng. Tướng công gửi thư cho nàng ta, nàng ta vừa mới đọc xong. Sang đông tướng công có thể trở về là tốt lắm rồi, vừa tân hôn xong đã phải chia xa, cho dù nàng ta hiểu lý lẽ, thì trong lòng nàng ta cũng thấy hụt hẫng.
Trúc Lan chia đồ Minh Đằng gửi về, đám Lý thị vừa mới về thì bà sui bên Khương gia lại đến. Trúc Lan ngạc nhiên lắm, bởi bà cụ rất ít khi tới phủ.
Khương Vương thị còn chưa bước vào phòng đã cười nói:
- Bà sui, ta đến báo tin mừng cho bà biết đây.
Trúc Lan giật mình:
- Mẹ Khương Đốc có thai à?
Nụ cười của bà cụ sượng trân, nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình thường:
- Là Khương Mâu, Khương Mâu có thai. Đây là thư Khương Mâu gửi cho bà sui, ta bèn mang tới cho bà.
Trúc Lan thốt lên một tiếng:
- Đây là chuyện vui lớn.
Bà cụ tiếp lời:
- Đúng vậy. Tính ra Khương Mâu xuất giá cũng muộn, lòng ta cứ lo lắng mãi. Giờ thì yên tâm rồi.
Trúc Lan nghĩ thầm, lo lắng Khương Mâu cái mốc xì ấy. Thật ra bà ta chỉ lo lắng cho Khương Đốc thôi, cô nói:
- Con cái lúc nào nên tới thì sẽ tới thôi, bà không cần phải mong ngóng. Cứ thuận theo tự nhiên là được.
Lời nói đã tới cửa miệng lại thị Khương Vương thị nuốt xuống. Bà ta vừa định nhắc đến Khương Đốc, bởi vì chuyện mấy đứa con trai lớn, bà ta chẳng dám nhiều lời, sợ thê tử của con trai út không vui. Cho dù trong lòng nôn nóng như lửa đốt thì khi đối mặt với cháu dâu cũng phải dằn xuống, hôm nay đến đây cốt yếu là muốn bà sui có thể hỏi dùm. Sẵn tiện bà ta mượn lời bà sui để gây áp lực cho cháu dâu, bây giờ tính toán trở nên công cốc.
Trúc Lan không quan tâm vẻ mặt Khương Vương thị đang cứng đờ, hỏi:
- Ta nghe Khương Đốc nói rau quả bà trồng ở nhà kính bán được lắm hả?
Nụ cười trên mặt Khương Vương thị tự nhiên hơn một chút, đáp:
- Đúng vậy, năm nay kiếm được kha khá. Nhà kính vẫn còn khá nhiều rau quả, nhưng chắc vài bữa nữa là bán hết thôi. Ta định trồng một ít dưa hấu, bà sui thấy sao?
Trúc Lan gật đầu: - Cũng được.
Hoàng cung
Chu Thư Nhân và các vị đại thần từ thư phòng của Hoàng thượng ra, Hoàng thượng muốn giết cảnh cáo, nên các châu chuẩn bị xử tử một đám phạm nhân, đã chọn được ngày hành hình rồi. Bên cạnh đó cũng nêu ra một vài điều lệ mới cho bộ luật.
Tâm trạng Chu Thư Nhân không tốt cho lắm, Hoàng thượng xử nặng, chuyến này sắp sửa giết một phần mười dân, nếu như không phải vẫn cần phạm nhân khai khẩn thì Hoàng thượng còn giết nhiều hơn thế nữa.
Trên đường xuất cung, bỗng nhiên Thích đại nhân cất lời:
- Chu hầu gia này, ta nghe nói là đám trẻ ở cô nhi viện dân gian đều biết chữ hết hả?
Chu Thư Nhân dừng bước, đang bực mình nên dứt khoát trả treo:
- Khỏi có nghe nói, nói thẳng ra là ông luôn dòm ngó soi mói là được rồi mà. Có ai không biết đâu chứ, ông đừng có nghe nói nghe nói mãi, người với người thì thẳng thắn ra đi.
Sắc mặt Thích đại nhân sa sầm, nói:
- Chu hầu gia nóng vậy?
Chu Thư Nhân lườm nguýt ông ta. Trong số những thế gia bị Hoàng thượng gài, có cả con trai của Thích đại nhân. Tưởng đâu có thể bước chân vào Thương bộ, nào ngờ Hoàng thượng lại cho vô danh sách đi thảo nguyên phải khởi hành vào ba ngày sau.
Lúc này các thế gia mới chợt nhận ra đám trẻ trong cô nhi viện hoàng thất đều biết đọc biết viết, cô nhi viện dân gian cũng vậy. Cộng cả hai bên lại đã gần 800 đứa trẻ rồi.
800 đứa trẻ biết chữ ở hiện đại không là gì cả, ai bảo cơ sở giáo dục bắt buộc ở hiện đại quá phổ biến trong khi số liệu ở thời cổ đại khá ngạc nhiên. Tính hết trường học tại các châu thành bên dưới và trường tư thục chưa chắc được 800 người biết chữ, đủ thấy việc học ở thời cổ đại khó khăn nhường nào. Mà 800 người này chỉ mới tính ở Kinh Thành thôi đấy, cô nhi viện hoàng thất đang lần lượt được xây dựng tại các châu trên khắp cả nước, số liệu cụ thể nằm trong tay Hoàng thượng nên tâm tình của các thế gia có thể bình thường mới là lạ đó.
Chu Thư Nhân không để ý đến Thích đại nhân, ông ta cả giận, trong lòng hết sức bực bội, tại Chu Thư Nhân đề xuất nên Hoàng thượng mới thành lập cô nhi viện hoàng thất. Lại mách bảo hoàng thất mượn tên tuổi của Thái Hậu thành lập cô nhi viện dân gian. Bọn họ không dám oán trách Hoàng thượng, không kiếm chuyện với Chu Thư Nhân thì kiếm chuyện với ai!
Thích đại nhân đang tính đáp trả, Ôn lão đại nhân bèn ho nhẹ một tiếng. Thích đại nhân thở phì phò, hung dữ lườm Chu Thư Nhân. Da mặt anh dày, không cảm nhận được ánh mắt hình viên đạn ấy, cũng chẳng thèm quay đầu lại, tiếp tục đi tới. Anh cóc sợ bị người ta ghim đâu, cô nhi viện dân gian chủ yếu là để đào tạo các thợ thủ công, ngay từ đầu đã định vị rõ ràng rồi, cho nên không thể tranh giành tài nguyên với các thế gia được. Cô nhi viện hoàng thất thì thuộc quyền quản lý của hoàng thất, cuối cùng sự chú ý của các thế gia vẫn là hoàng thất. Anh và vợ anh đã tính toán đâu vào đấy rồi, ai bảo Chu gia còn chưa đủ sức chống lại toàn bộ các thế gia cơ chứ. Thôi thì cứ để hoàng thất và các gia tộc lớn đối chọi với nhau đi, tự kiềm chế lẫn nhau mới tốt.
*
Hôm sau nhóm Ngọc Điệp theo chân nhóm Minh Thụy ra khỏi Kinh Thành, Trúc Lan không yên tâm nói:
- Dẫn thêm mấy người gia đinh đi, lúc đi săn phải cẩn thận một chút.
Minh Thụy thưa:
- Nội ơi, cháu sẽ trông chừng các đệ đệ và muội muội cẩn thận.
Trúc Lan không thể cản không cho đi, bọn trẻ có những mối quan hệ của riêng mình. Vạn vật sinh sôi nảy nở, các công tử trong Kinh Thành cũng có nhiều thú tiêu khiển hơn, đi săn trở thành lựa chọn hàng đầu, rất nhiều người đổ xô đi săn hươu nai.
Đám trẻ đi rồi mà Trúc Lan vẫn lo lắng mãi, cô rất ghét hoạt động đi săn, bắn tên cực kỳ nguy hiểm, nhỡ bắn bị thương người trong nhà thì sao?
Nhóm Ngọc Điệp lại rất vui vẻ, cả Ngọc Văn cũng đòi đi theo. Chuyến này toàn là người quen, Liễu nhị công tử và Vu nhị công tử thì khỏi phải nói, đã đính ước với Chu gia rồi, không cần giữ kẽ lắm.
Tới chỗ tụ họp ở cổng thành, Liễu Nguyên Bác và Vu Việt Dương đã chờ sẵn, ngoài ra còn có Thượng Quan Lưu, vẫn chưa thành thân. Nhiễm Tầm không được mời, bởi vì Nhiễm Tầm làm chuyện hoang đường, thanh danh không tốt, mà lần này dẫn các muội muội theo nên phải suy nghĩ cho thanh danh của các muội muội. Không mời người nào có tiếng xấu.
Ra khỏi Kinh thành, Liễu Nguyên Bác bèn thúc ngựa đi bên cạnh xe ngựa của nhóm Ngọc Điệp:
- Hôm nay chắc chắn ta sẽ là người đứng đầu, tất cả con mồi ta săn được đều cho nàng hết.
Y đã quên triệt để lời mẹ dặn, nếu săn được hươu thì nhớ mang về nhà.
Vu Việt Dương ngơ ngác nhìn Liễu Nguyên Bác xum xoe, y mím môi rồi cũng thúc ngựa đi tới:
- Ta cưỡi ngựa và bắn cung cũng khá, con mồi mà ta săn được sẽ cho Tứ tiểu thư hết.
Ngọc Nghi bật cười, nàng ấy khá bất ngờ khi biết Vu Việt Dương cũng biết săn bắn:
- Được, ta chờ.
Vu Việt Dương ngẩn ngơ, con ngựa dừng bước, cho đến khi chiếc xe ngựa đi xa mới hoàn hồn, đuổi theo Minh Thụy hỏi:
- Huynh nghe hết rồi hả?
Minh Thụy cười khẩy:
- Hai vị nổ mát trời ông địa, để ta xem bản lĩnh của hai vị đến đâu!
Vu Việt Dương: “...”
Liễu Nguyên Bác: “...”