Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thái Thượng Hoàng đưa tay lên, nói:
- Không riêng vì việc giảng bài, phu nhân làm cô nhi viện dân gian rất tốt. Ban thưởng là sự công nhận của trẫm dành cho phu nhân.
Trúc Lan biết từ sau khi triều đình thiết lập tuyến đường hàng hải, hoàng thất thu về rất nhiều của cải và đồ tốt. Cô không từ chối nữa:
- Thần phụ cảm ơn!
Thái Thượng Hoàng ra hiệu cho Dương thị ngồi, nói:
- Trẫm có nghe phu nhân nói đến bộ luật của triều ta, khiến trẫm thấy rất bất ngờ. Phu nhân rất am hiểu bộ luật nhỉ?
Trúc Lan trả lời:
- Chỉ khi am hiểu bộ luật mới biết cái gì nên làm và cái gì không nên làm. Ở nơi xa xôi hẻo lánh sinh ra những người ngu muội, những người ngu muội không biết gì cả. Thần phụ nghe con trai cả kể lại mà dạt dào cảm xúc.
Chẹp, phổ biến pháp luật đi. Ở thời cổ đại không có giáo dục bắt buộc, khi mà phương tiện thông tin chưa phát triển thì cần phải phổ biến pháp luật. Mặc dù cũng hơi gian nan đó, nhưng không làm gì hết thì không tài nào thay đổi được.
Thái Thượng Hoàng thở dài, Hoàng thượng đang muốn chi tiết hóa pháp luật. Cùng với sự phát triển trong những năm gần đây đã bổ sung vào bộ luật rất nhiều điều lệ, thế nhưng vẫn chưa đầy đủ. Không thể nào bổ sung hoàn chỉnh chỉ trong một sớm một chiều, mỗi một điều lệ ban bố ra đều phải suy nghĩ kỹ càng lắm.
Thái Hậu hỏi: - Có tìm được thầy dạy cho những cô nhi này chưa?
Trúc Lan trả lời: - Thầy dạy bé trai đã tìm được rồi, ở các thôn gần đây có vài vị Đồng sinh sẵn lòng tới dạy bọn trẻ học chữ vỡ lòng. Nữ tiên sinh cho mấy bé gái thì chưa mời được.
Nữ quan bên cạnh Thái Hậu đều biết chữ nghĩa, thế nhưng nữ quan lại không thích hợp đứng lớp. Bà ấy bèn hỏi:
- Phu nhân nói chưa mời được… tức là đã có ứng cử viên rồi à?
- Vâng, có hai ứng cử viên. Cả hai là quả phụ đang chịu tang chồng, cũng tại vì là quả phụ nên mới không muốn đi ra khỏi cửa.
Thái Hậu thở dài, nói:
- Cũng đâu thể để phu quân đi dạy hoài.
Trúc Lan hiểu chứ, cô có thể giảng vài tiết nhưng không thể giảng luôn. Cổ đại rất chú trọng sư đồ, vả lại xây dựng cô nhi viện dân giang chủ yếu là để bồi dưỡng người tài cho triều đình nên hoàng thất không muốn cô dạy mãi đâu.
Thái Thượng Hoàng: - Trẫm có người rồi.
Lỗ tai Trúc Lan giật giật, chắc là tử sĩ. Cô nói:
- Thần phụ cảm ơn Thái Thượng Hoàng.
Hoàng thất đồng ý làm cô nhi viện dân gian âu cũng là vì thấy được ích lợi trong tương lai, vì vậy hoàng thất bắt buộc phải nắm đám trẻ cô nhi viện trong lòng bàn tay.
Thái Hậu lại hỏi:
- Phu nhân có tiếp tục giảng bài cho bọn trẻ như hôm nay nữa không?
Trúc Lan không dám làm ra động thái quá trớn, cô hơi mỉm cười đáp:
- Vẫn phải giảng ạ. Mấy đứa trẻ này còn nhỏ, đang lúc cần có một người soi đường dẫn lối. Vả lại tướng công của thần phụ từng nói, tâm lý của chúng có vấn đề không nhiều thì ít nên cũng cần có ai đó để ý bọn chúng nhiều hơn. Kể nhiều chuyện xưa sẽ tốt cho chúng.
Thái Hậu mỉm cười gật đầu:
- Phu nhân là người rất biết sáng tác chuyện xưa.
Trúc Lan giỏi bịa chuyện xưa thật, ai bảo cô đến từ hiện đại cơ chứ. Cô nói:
- Thần phụ sẽ không giảng bao lâu đâu, sau khi bọn trẻ đi học bình thường, thi thoảng thần phụ mới giảng một lần, haiz… chuẩn bị bài giảng một lần vất lắm.
Thái Hậu bật cười:
- Ta thấy phu nhân rất tự tin, hóa ra là chuẩn bị lâu lắm hả?
Trúc Lan cười khổ:
- Đúng vậy, còn phải hỏi ý kiến tướng công nữa.
Giận quá, rõ ràng là tự cô nghĩ ra mà, nhưng lại không thể để hoàng thất cảm thấy bản thân cô quá tài ba rồi lại kiêng kỵ và thu hồi quyền lực của cô, nữ tử ở thời cổ đại muốn làm nên chuyện khó thật.
Thái Thượng Hoàng im lặng nãy giờ, nhưng lỗ tai vẫn dòng lên nghe ngóng. Lý thị đứng ngay phía sau mẹ chồng, linh hồn đã bay tận đâu. Lần đầu tiên thị phát hiện ra mẹ chồng có thể nói hay nhường này, còn nói trước mặt Thái Hậu nữa chứ. Vả lại hồi nãy mẹ chồng giảng bài rất tốt, á á, mẹ chồng bảo thị nên học hỏi, thị có học cả đời cũng không học được bản lĩnh này!
Tới giờ cơm của đám trẻ, hôm nay ăn bánh ngũ cốc hỗn hợp và canh cá. Trong canh cá có thêm ít rong biển, mùa đông thức ăn khan hiếm nên đám trẻ ăn rất thỏa mãn.
Lúc Trúc Lan khởi hành trở về Kinh Thành, Thái Thượng Hoàng đi trước nhưng không nhắc gì tới việc quyên góp. Sản lượng lương thực giảm sút, hoàng thất buộc phải dự trữ lương thực để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.
Buổi chiều Chu Thư Nhân về phấn khởi hỏi:
- Lần đầu tiên lên lớp, cảm giác thế nào?
- Không tốt chút nào. Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu cũng đi, nên em phải sửa lại mấy mẩu chuyện.
Chu Thư Nhân nhướng mày:
- Đúng là làm cho người ta phải ố là la. Nhưng mà điều này cho thấy hoàng thất cũng rất để ý đến cô nhi viện.
- Ừm.
Chu Thư Nhân bóp vai cho vợ, nói:
- Hôm nay vất vả rồi.
Trúc Lan mỉm cười, nói:
- Vất vả gì đâu. À, chiều nay người của Từ gia có đến. Họ đưa hạt giống mà em cần qua cho em.
- Từ gia làm việc mau mắn thật đấy.
- Từ gia là hoàng thương mà, lúc Hoàng thượng còn là Thái tử đã nguyện trung thành với Hoàng thượng rồi, bây giờ Từ gia là nhà có máu mặt nhất trong số các nhà hoàng thương đấy, đi đâu cũng khiến người ta phải dè dặt. Nếu không nhờ nhà chúng ta có ơn với Từ gia, cộng thêm địa vị của nhà ta liên tục thay đổi thì không dễ gì nhờ Từ gia làm việc đâu.
Chu Thư Nhân cảm thán:
- Thương nhân luôn rất thực tế trong việc trục lợi mà.
- Chừng nào em lại đi giảng bài nữa?
Trúc Lan làu bàu:
- Một tháng đi một lần thôi, đi thường quá lại không hay.
- Ừ.
Mấy ngày sau đó Trúc Lan không đến cô nhi viện, toàn là Chu lão đại và Lý thị thay cô đi giám sát. Thoạt nhìn bọn trẻ còn rất nhỏ, nhưng cũng có những nhóm bạn nhỏ rồi.
Trúc Lan ở nhà sắp xếp hôn sự với Vu gia. Đã chọn được ngày để chính thức tổ chức đính ước, là 10 ngày sau. Vừa hay cũng là ngày nghỉ của Chu Thư Nhân, Vu gia tới nhà, vợ chồng Xương Liêm lại không ở nhà, Lý thị là dâu cả của Chu gia nên sẽ thay thế.
Người lớn đang trò chuyện với nhau, Vu Việt Dương bị mấy người cữu ca tương lai kéo đi. Y nuốt nước bọt, từ lúc y nảy sinh “ý đồ” kia thì y không dám mò tới Chu phủ nữa. Hôm nay y cảm thấy da đầu tê rần.
Minh Thụy chỉ vào ghế dựa, nói:
- Đừng có đứng chứ, mời Vu công tử ngồi.
Vu Việt Dương nào dám ngồi, đáp:
- Không cần đâu ạ, Tam ca cứ nói đi đệ đứng đây nghe được rồi.
Sau khi hỏi cưới thành công y cố ý mời Liễu nhị công tử đi ăn cơm, hỏi thăm được rất nhiều về tính tình của Đại cữu ca tương lai. Trước khi hỏi cưới, y chẳng sợ công tử Chu gia, sau khi hỏi cưới, y sợ. Nhất là từ lúc nghe Liễu nhị công tử kể bản thân sợ các cữu ca ra sao, y thường hay tự hù dọa mình lắm.
Minh Lăng không nói gì cả, chỉ cười tủm tỉm vừa ăn điểm tâm vừa ngắm tỷ phu tương lai đổ mồ hôi lạnh. Nó không có ý định giúp đỡ, muốn lấy tỷ tỷ phải qua được thử thách chứ. Hai cái má lúm đồng tiền chẳng có tác dụng với huynh đệ nó đâu.
Minh Vân cười nói:
- Vu công tử ngồi đi. Tính ra nhà bọn ta cũng nhiều huynh đệ, bọn ta ngồi để ngươi đứng không hay lắm.
Minh Thụy tiếp lời:
- Nếu ngươi không chịu ngồi thì bọn ta đúng chung với ngươi ha?
Vu Việt Dương: “...”
Y ngồi, y ngồi là được phải không?
Minh Vân mới nói:
- Tứ muội muội nhà ta là đứa điềm tĩnh nhất trong số các muội muội, ta chưa bao giờ thấy Tứ muội muội nói chuyện to tiếng bao giờ. Sau này ngươi không được bắt nạt nó nhé!
Minh Lăng cảm thấy nuốt không trôi điểm tâm, tỷ tỷ của nó đúng là ăn nói nhỏ nhẹ thật đấy, thế nhưng lúc bị chọc tức thì thước không rời tay, nó sợ tỷ tỷ ruột nhất trong số các tỷ tỷ.
Vu Việt Dương có biết đâu, Chu tứ cô nương trong ấn tượng của y đúng là dịu dàng:
- Đệ… đệ sẽ che chở nàng ấy. Tuyệt đối không bắt nạt nàng ấy!
Sau khi thành thần mới biết một điều, tin ai chứ đừng tin lời cữu ca.
Ngọc Nghi đỏ mặt đi từ nhà chính ra, Ngọc Điệp cười khì:
- Chúng ta đi gặp vị hôn phu của tỷ hả?
Ngọc Kiều cười cong cả mắt, nói:
- Vu nhị công tử thoạt nhìn rất dễ bị bắt nạt, huynh ấy bị các ca ca lôi đi rồi. Thảm thật!
Ngọc Nghi: - Ta thấy mọi người muốn đi hóng chuyện thì có.
Ngọc Điệp kéo Ngọc Nghi, nói:
- Muội muội tốt, đi thôi, đi thôi.
Lúc nàng ấy đính ước, mấy đứa này cũng tươm tướp mà.
Ngọc Nghi nghĩ thầm đi thì đi, nàng ấy chủ động đi trước, Ngọc Kiều và Ngọc Văn đưa mắt nhìn nhau, mỉm cười tủm tỉm đi theo.
Lúc Ngọc Nghi đến, sau lưng Vu Việt Dương đã ướt đẫm mồ hôi. Đám Minh Tĩnh nhìn thấy Tứ tỷ tỷ, lập tức im lặng rồi cười lấy lòng. Vu Việt Dương không để ý, tới chừng phát hiện ra bèn mỉm cười ngây ngơ với Ngọc Nghi. Bọn họ đính ước rồi này.
Ngọc Nghi hơi cong khóe môi, cười ngu thật!