Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan quay vào bên trong xe ngựa, Lý thị dựa vào bên cảnh cửa sổ rồi trượt người xuống nói bằng âm lượng nhỏ nhất:
- Mẹ ơi, Thái… Thái Thượng Hoàng cũng muốn đi sao!
- Nãy giờ không nghe thấy gì hả? Thái Thượng Hoàng muốn đi nghe mẹ giảng bài.
Lý thị thật sự không nghe thấy, thị thấy mẹ hành lễ là ngơ ra rồi, sau đó bần thần hành lễ theo rồi trở về xe ngựa nhà mình, bây giờ nghe mẹ nói vậy thị trợn to hai mắt:
- Nghe mẹ giảng bài?
Trúc Lan: “...”
Cô đã đủ mệt mỏi rồi, không muốn Lý thị nhại lại lời cô nói nữa. Cô nhắm mắt không thèm nhìn Lý thị.
Lý thị: “...”
Mẹ chồng đang không vui, thị ngoan ngoãn ngậm miệng lại không dám thở quá mạnh.
Xe ngựa lộc cà lộc cộc đi đến cô nhi viện, bởi vì đang là mùa đông nên tiến độ xây phòng không nhanh. Phòng ốc được lên kế hoạch trước đó chỉ mới hoàn thành cỡ hai phần ba, tiến độ được như bây giờ ít nhiều là nhờ dạo này nhiệt độ ngoài trời tăng lên một chút.
Thái Thượng Hoàng chắp tay sau lưng đi vào trong trước. Trúc Lam rủa thầm trong bụng mấy câu, ngoài mặt niềm nở sánh bước cùng Thái Hậu. Thái Hậu tò mò nhìn ngắm xung quanh, hỏi:
- Ở đây nhiều bá tánh vậy.
- Những bá tánh có sức lao động ở quanh thôn trang đến đây xây phòng để có miếng ăn, tất cả là tại thiếu hụt lương thực gây rối.
Thái hậu trầm mặc chốc lát, lại hỏi:
- Cô nhi ở thành Đông dọn đến đây đã thích nghi chưa?
- Rồi ạ, đám trẻ đó hễ ai cho chúng ăn là chúng nghe lời lắm.
Nói trắng ra là, bọn trẻ đã chết lặng rồi, chỉ cần đảm bảo không bỏ rơi chúng, cô nhi thành Đông chuyển đến thôn trang cực kỳ nghe lời. Bọn chúng không khóc không quấy, bảo làm gì là làm ngay cứ như mấy con rối gỗ bị giật dây chứ không có linh hồn.
Thái hậu cười nói:
- Thế ta phải quan sát cho kỹ mới được.
Trúc Lan nghĩ thầm, bà mà thấy xong chắc chắn sẽ thất vọng. Sức sống, ai mà chẳng thích một người tràn trề sức sống. Không ai thích rối gỗ cả!
Thôn trang nhận nuôi 130 cô nhi, sau khi điều tra rõ ràng đã trả về một số cô nhi rồi. Cộng thêm cô nhi thành Đông, thôn trang có cả thảy hơn 300 cô nhi. Một phần ba trong số đó là bé gái, hai phần ba còn lại là bé trai. Điều khác biệt to lớn giữa cổ đại và hiện đại là cổ đại không có trẻ em tàn tật hoặc ốm yếu. “Khôn sống mống chết" ở thời cổ đại cực kỳ tàn khốc, vả lại sống trong thời đại thiếu thốn miếng ăn, trẻ em tàn tật hoặc ốm yếu không thể nào sinh tồn được, chết từ khi còn đỏ hỏn. Hoàn cảnh sống thời cổ đại tương đối ác liệt, thiên tai và thảm họa do con người gây ra là nguy cơ lớn nhất của người già cũng như trẻ nhỏ. Vì vậy ngoại trừ những đứa trẻ bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng, đám trẻ ở cô nhi viện không có khuyết tật gì lớn. Chăm sóc mấy ngày là đứa nào cũng có thể làm việc rồi.
Thái Thượng Hoàng gặp hơn 300 đứa trẻ, đám nhỏ quỳ rạp xuống, Trúc Lan hít vào thật sâu, coi như không nhìn thấy. Hoàng quyền ở thời cổ đại, haiz!
Trúc Lan nhìn tất cả hoạt bát thể hiện khao khát sống mãnh liệt, lúc dập đầu cực kỳ dồn sức, cho dù bên ngoài tuyết có vẻ như đang tan, chúng cũng dập đầu rất mạnh và đúng chuẩn. Có đứa trán đập xuống phát ra tiếng kêu luôn. Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu lại không cảm thấy có gì không ổn, họ là những người đại diện cho hoàng quyền mà. Thậm chí cả hai còn hết sức vui vẻ.
Trúc Lan mấp máy khóe môi. Thôi, buổi giảng bài hôm nay phải nói chuyện cẩn thận mới được. Hoàng quyền ơi là hoàng quyền!
Thái hậu hỏi: - Thôn trang có căn phòng nào có thể chứa hơn 300 người không?
Trúc Lan lắc đầu, thưa:
- Không đủ đâu ạ. Sau khi phòng ốc xây xong, thần phụ ước chừng căn phòng lớn nhất cũng chỉ có thể chứa được 100 người thôi ạ.
Thái Hậu chỉ vào hơn 300 đứa trẻ, hỏi:
- Thế thì phu nhân phải chia ra để giảng bài hả?
- Không cần chia ra. Hôm qua thần phụ có thông báo cho quản sự rồi, hôm nay giảng bài ở ngay bên ngoài. Bọn trẻ mặc áo bông cũ, trong sân đốt một đống lửa nữa nên khoảng nửa canh giờ không tới mức chết cóng đâu ạ.
Phòng xây xong lại tương đối ẩm, cần phải dùng lửa hơ qua hơ lại nhiều lần nên giờ vẫn chưa đưa vào sử dụng được. Vả lại cô cũng không muốn chia ra để dạy, chỉ có cô mệt thôi chứ ai.
Hiển nhiên Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu sẽ không để mình bị lạnh, cả hai choàng thêm quần áo rồi ngồi xuống cái lều mới được dựng tạm. Sau khi bày chậu than ra, cũng không quên trà bánh. Trúc Lan thì đi lên cái bục đã chuẩn bị sẵn, bắt đầu giảng bài.
Để bọn trẻ có thể nghe được cô nói, cô còn làm một dụng cụ khuếch âm đơn giản. Kể cả khi đã có dụng cụ khuếch âm đơn giản, cô vẫn phải gào lên. May mắn hôm nay không có gió, ánh mặt trời đủ sáng. Ông trời cũng khá ưu ái cô đấy chứ!
Trúc Lan nhìn đám trẻ dưới bục, chế độ cô nhi nghiêm ngặt nên bọn trẻ rất nghe lời. Hơn 300 đứa trẻ, nhỏ nhất 5 tuổi, không có đứa nào nhỏ hơn 5 tuổi, mà cũng chẳng có nhiều đứa trẻ 5 tuổi. Bọn chúng có thể tồn tại âu cũng là nhờ có ca ca hoặc tỷ tỷ nuôi sống. Trẻ 5 tuổi cực kỳ ngoan ngoãn, không dám gây ra một tiếng động nào.
Trúc Lan không hề vui mừng vì không bị ai quấy rối, trái lại còn rất áp lực. Cô hít thở thật sâu, nói:
- Các con, các con đều biết ta rồi, vây ta cũng không cần giới thiệu bản thân nữa, hôm nay ta sẽ giảng bài cho các con một buổi. Chủ đề là làm người.
Thái Thượng Hoàng nhìn lên trên bục, rồi lại nhìn xuống bọn trẻ bên dưới. Trong mắt bọn chúng tràn ngập hoang mang, Thái Thượng Hoàng quên cả uống trà mà chú tâm nghe Dương thị giảng bài.
Trên mặt Trúc Lan xuất hiện nụ cười, nói:
- Hôm nay chúng ta cùng tìm hiểu thế nào là người, trước khi vào bài, ta muốn kể cho các con nghe những câu chuyện có thật, được con trai cả của ta kể lại cho ta nghe…
Trúc Lan không tạo hoạt động tương tác, bởi vì làm như vậy không thực tế, chẳng ai đáp lại cô đâu, mấy đứa trẻ này chết lặng hết rồi mà. Vả lại phân tầng giai cấp rõ ràng, bọn chúng cũng không có gan đáp lại. Cô biết chuyện mua con nít về ăn vào vài ngày sau khi con trai trở về. Lúc này cô nói ra hòng k*ch th*ch thần kinh của chúng, phải có phản ứng mới có thể tiếp tục nghe vào. Đổi con cho nhau để ăn, xảy ra như cơm bữa ở thời cổ đại này.
Đám trẻ nghe xong mấy câu chuyện, trong mắt bắt đầu có chút dao động. Có đứa trẻ từng chứng kiến rồi, cô nhi như chúng ra sức trốn tránh con người trong những năm tháng thiên tai. Con người trong mắt bọn chúng… còn đáng sợ hơn cả thú dữ.
Trúc Lan kể hết câu chuyện, rồi mới nói tiếp:
- Con người sẽ có giới hạn đạo đức, con người biết cái gì nên làm, và cái gì không nên làm, triều đình ban hành bộ luật…
Giảng một hơi hết nửa canh giờ, cổ họng của Trúc Lan cũng hơi rát. Cô không giảng những điều sâu xa, cố gắng nói đạo lý bằng cách tán gẫu. Cuối cùng, cô lại kể thêm mấy mẩu chuyện ngắn rời mới kết thúc.
Đám trẻ cần được tẩy não, cần để bọn chúng nhận thức lại bản thân mình một lần nữa. Chỉ khi mình sống, mới có thể nghĩ đến tương lai. Đương nhiên, cốt yếu là muốn tẩy não nên điều thiết thực nhất đối với bọn trẻ là được ăn ngon mặc ấm.
Thái Thượng Hoàng đợi bọn trẻ giải tán mới trầm ngâm nhìn Dương thị, tán gẫu nhưng lại không làm mất đi chân lý, đây là cái hay ở Dương thị, mấy mẩu chuyện thật sự rất hay. Dương thị cũng thú vị đấy.
Thái Hậu khẽ nói:
- Hôm nay Dương thị dạy hay quá. Trước khi vào bài, trong mắt bọn trẻ toàn là mông lung, sau một buổi học, có mấy đứa trẻ đã dám đứng thẳng lưng lên rồi.
Thái Thượng Hoàng: - Ta đã bảo là đến nghe một chút đi, thấy không phải đi công cốc đúng không?
Thái Hậu hơi mất tự nhiên, bà ấy không muốn tới nghe Dương thị giảng bài cho lắm, hồi bé bà ấy từng thấy nữ tiên sinh rồi, nữ tiên sinh giảng bài có khác gì nhau đâu. Bà ấy không ngờ Dương thị giảng bài lại rất thú vị, phần mở đầu khiến bà ấy phải chấn động trong lòng. Người, muốn sống giống như con người đâu dễ.
Cổ họng Trúc Lan sắp bốc khỏi đến nơi rồi, giọng cực kỳ khàn. Haiz, vì cổ họng của mình, sau này phải chia ra giảng mới được, điều tiếc nuối duy nhất là cô không mời được nữ tiên sinh.
Thái Thượng Hoàng cho gọi Dương thị đến, nói:
- Giảng hay lắm, nên thưởng!
Trúc Lan bồn chồn trong dạ, hoàng quyền ơi là hoàng quyền. Rồi lại thở phào, lúc cô giảng bài không dám nói gì xúc phạm hoàng quyền, thậm chí còn tránh đi tất cả những chỗ có thể nói nhầm, cũng hơi làm khó cô rồi đó. Cô thưa:
- Thần phụ chỉ nói ra những suy nghĩ trong lòng thôi ạ. Việc đổi con cho nhau để ăn mang lại cho thần phụ cảm xúc quá lớn, thần phụ phụ trách cô nhi viện, đây là việc nên làm, thần phụ không dám nhận thưởng đâu.