Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mới đó mà đã đến ngày Vu gia đến nhà hỏi cưới. Vu gia hỏi cưới suôn sẻ, các nhà có quan hệ sui gia với Chu gia hồ hởi chúc mừng khen rằng nhân duyên tốt lành.
Tin tức trong Kinh Thành truyền đi rất nhanh, Vu gia đến Chu hầu phủ hỏi cưới thành công khiến biết bao nhiêu người sốc. Vô số người tin vào lời đồn, thật sự nghĩ Vu gia sẽ lấy công chúa. Ai có mà dè Vu gia không có lòng cưới công chúa, trái lại ngấp nghé Chu tứ tiểu thư.
Sau ngày hỏi cưới, Vu đại nhân rạng rỡ ra mặt. Chuyện hôn sự của con trai thứ coi như xong rồi. Cảm xúc của Chu Thư Nhân không mấy tốt đẹp, lại gả một đứa cháu gái ra ngoài, hây, cháu gái lớn lấy chồng rồi đi theo chồng, hơn một năm rồi anh không gặp được cháu gái lớn.
Ôn lão đại nhân không hiểu được tâm trạng luyến lưu cháu gái của Chu Thư Nhân, trái lại trong lòng rất hận Chu gia và Vu gia - nhất là Vu gia. Ôn gia của lão có chỗ nào không tốt chứ, lão đã chủ động đề nghị liên hôn mà Vu gia lại từ chối. Cục tức này vẫn luôn tồn đọng trong lòng lão ta.
Ôn lão đại nhân có tuổi, mí mắt xệ xuống, lão bắn ánh mắt sa sầm về phía Vu đại nhân, rồi nhìn thoáng qua Chu Thư Nhân. Nào ngờ Chu Thư Nhân lại cười với lão… khiêu khích, chắc chắn đây là khiêu khích!
Chu Thư Nhân thầm khinh thường, lại bị Ôn lão đại nhân ghi sổ hận nữa rồi. Dù sao cũng đã ghét rồi thì có thêm nữa cũng vậy, bản thân mình vui vẻ là được rồi. Vu đại nhân không có can đảm như Chu hầu gia, dứt khoát né tránh ánh mắt.
Trong buổi chầu triều hôm nay, Thương Bộ đề xuất tuyển chọn người tài từ các cử nhân cuối cùng hôm nay cũng có kết quả. Tuyển chọn trong cả nước không mấy khả thi, tạm thời chỉ thí điểm tuyển chọn ở các châu thành lân cận Kinh Thành. Còn một chuyện khác là ba ngày sau cô nhi có cha chết trận từ các châu thành sẽ đến Kinh Thành. Mấy ngày qua tâm trạng của Hoàng thượng khá tốt.
Kết thúc buổi chầu, Chu Thư Nhân nhìn điệu bộ vui vẻ của các vị đại nhân, nói thầm trong bụng: Hoàng thượng giăng sẵn cái bẫy hoàn hảo chờ các vị đại thần nhảy vào đấy!
Thế gia là nơi sản sinh ra nhiều cử nhân nhất, hàn môn không được bao nhiêu. Hoàng thượng bảo chọn người ta, nhưng lại không nói một phần trong số những người được chọn sẽ phải đến thảo nguyên. Danh sách đi thảo nguyên trong đầu ngài chủ yếu là Chủ sự, ngài cũng rầu rĩ vì thiếu đi một số lượng lớn quan viên cơ sở. Giờ thì hay rồi, có con cháu các thế gia lấp vào chỗ trống.
Vu đại nhân đi tới hỏi:
- Hầu gia có muốn cùng xuất cung không?
Chu Thư Nhân liếc xéo, ánh mắt của Ôn lão đại nhân vẫn còn dính chặt vào Vu đại nhân, hận dữ lắm rồi, anh nói:
- Được thôi.
Vu đại nhân thở phào, ông ấy không chịu nỗi ánh mắt của Ôn lão đại nhân. Haiz, Hoàng hậu có hai con trai và một con gái, Thái tử do chính Hoàng hậu sinh ra, Ôn gia không tự đâm đầu vào chỗ chết thì Ôn gia vẫn là Ôn gia. Trong khi Vu gia phải đi từng bước cẩn thận mới được, không dễ dàng gì quay về Kinh Thành nên không thể để bị đuổi ra ngoài.
Nghĩ vậy, Vu đại nhân cố nhịn theo sát Chu hầu gia. Ừ, cảm thấy an toàn rồi!
Chu Thư Nhân cảm nhận được, anh hơi cong môi. Nhờ có Hoàng hậu, dòng họ Ôn thị khiến rất nhiều người sợ hãi.
Kỳ Châu
Xương Liêm khẽ xoay cổ, lẽ ra năm nay Tri phủ sẽ được thăng chức, vụ lũ lụt năm ngoái khiến Tri phủ không được thăng chức, rồi lại thiếu hụt lương thực nên đến năm nay vẫn chưa thể thăng chức kéo theo hắn cũng dậm chân tại chỗ.
Xương Liêm thở dài, thôi, hắn còn trẻ chán, muộn vài năm thì muộn vài năm vậy.
Tri phủ bước vào, hỏi:
- Ngươi đang nghĩ gì đó? Bản quan vào nãy giờ mà ngươi không phát hiện ra.
Xương Liêm hoàn hồn, cười đáp:
- Sau Tết mẹ của hạ quan viết thư báo cho hạ quan biết đã chọn được nhà chồng cho trưởng nữ của hạ quan rồi. Hạ quan đang ngậm ngùi, chờ mấy năm nữa là phải gả con gái đi.
Tin tức không nhanh nhạy, ở Kinh Thành đã hỏi cưới xong mà Xương Liêm ở Kỳ Châu vẫn chưa hay biết gì.
Tri phụ biết ý định của nương tử mình, ông ấy cũng muốn chọn cho con trai nhà thê tử tốt, trong số những người ông ấy từng tiếp xúc thì có mỗi gia thế của Chu Xương Liêm là tốt nhất, bây giờ Chu Xương Liêm lại là công tử của Hầu phủ nữa. Tiếc rằng người ta không thèm nhà họ.
Tri phủ bèn hỏi: - Chu hầu gia chọn nhà ai thế?
Trong thư mẹ nói với hắn rất rõ, rằng hôn sự chắc chắn sẽ thành, chẳng qua chưa nghe ngóng được tin tức đính ước chính xác, hắn vẫn cẩn trọng cười đáp:
- Chờ đính ước đi, hạ quan hứa sẽ nói cho đại nhân biết đầu tiên.
Tri phủ khẽ cười, ông ấy đoán sẽ là hộ môn đăng hộ đối với Chu hầu phủ. Ông ấy âm thầm thở dài, ôi môn đăng hộ đối!
Xương Liêm hỏi: - Đại nhân đến tìm hạ quan có việc gì không?
Tri phủ nói: Nghe nói mẫu thân của ngươi phụ trách cô nhi viện dân gian, ta tới hỏi thăm coi ngươi biết được gì không?
Lúc tin tức từ Kinh Thành gửi tới, suy nghĩ của ông ấy là chuyện quan trọng như vậy mà lại giao cho đàn bà phụ trách, kể cả đó là Hầu phu nhân, không nên đến tay đàn bà. Ông ấy phải xác nhận lại tin tức mấy lần mới dám tin.
Xương Liêm hiểu được tâm lý của Tri phủ đại nhân, thế nhưng trong lòng hắn chỉ cảm thấy như vậy mới hợp lý. Hắn là đứa con hiểu mẹ nhất nhà.
- Hạ quan cũng không biết nhiều, nhưng hạ quan tin mẹ của hạ quan sẽ làm rất tốt. Mặc dù bây giờ chưa làm đến Kỳ Châu, song hạ quan nghĩ sớm hay muộn gì Kỳ Châu cũng có. Mẹ của hạ quan là người nhìn xa trông rộng. Đại nhân, ngài cứ chờ mà xem, mẹ của hạ quan chắc chắn sẽ khiến người trong thiên hạ nể phục, mẹ của hạ quan sẽ dùng chính năng lực của mình để nhận về sự kính trọng.
Xương Liêm càng nói giọng điệu càng kích động, trong lòng hắn, mẹ và cha như nhau, không có chuyện gì là không thể.
Tri phủ đại nhân trợn mắt bất ngờ, nói:
- Đừng… ngươi đừng kích động quá.
Đôi mắt Xương Liêm nóng rực, nói:
- Đại nhân à, một năm! Vào thời điểm này năm sau thôi, ngài sẽ hiểu được những gì hạ quan nói là thật.
Tri phủ: “...”
Trước kia trong miệng Chu Xương Liêm luôn là “cha của hạ quan thế này, cha của hạ quan thế kia", bây giờ lại là “mẹ của hạ quan thế này, mẹ của hạ quan thế kia". Đánh giá cao ngất khiến ông ấy vốn có thành kiến cũng nhịn không được mà hơi chờ mong.
*
Kinh Thành
Trúc Lan đâu hay Lão Tứ của cô vừa tâng bốc cô lên tận mây xanh, cô đang trò chuyện với Xương Trí hôm nay được nghỉ. Bởi vì muốn dạy cô nhi thì cần phải có sách vở để dạy, chẳng hạn sách toán thì cô có thể biên soạn, Hoàng thượng đã cho phép cô nhi viện dân gian dùng rồi, lúc này cần thêm sách dạy kỹ thuật. Tốt nhất là nên biên soạn lại đầy đủ các mục kiến thức để thuận tiện hơn. Xương Trí là đứa thích đọc sách nhất trong nhà, sách gì cũng đọc nên cô mới muốn tâm sự với Xương Trí suy nghĩ của mình nhiều hơn.
Xương Trí nghe mẹ nói xong, bèn nói:
- Mẹ ơi, kinh nghiệm của một vài bậc thầy không tiện soạn thành sách đâu ạ. Nhiều người trong số họ chỉ biết dựa vào kinh nghiệm mà thôi.
Trúc Lan cũng đau đầu, nói:
- Bởi vậy mới rầu.
Xương Trí nói: - Con nghe Nhị ca bảo Ngọc Sương muốn đào tạo mấy bé gái trở thành người bào chế dược liệu, bọn trẻ ở cô nhi viện cũng có thể học cái này. Sách bào chế dược liệu thì dễ soạn hơn.
Trúc Lan: - Ý tưởng này được đó.
Cả nước có rất nhiều cô nhi, không thể nào chỉ học một nghề. Học càng nhiều càng tốt chứ!
Xương Trí bỗng nói đến bản thân:
- Mẹ, Hàn Lâm Viện cũng sắp soạn sách. Con có mặt trong danh sách biên soạn sách đó.
Trúc Lan bất ngờ: - Công bố chưa?
Soạn sách là chuyện quan trọng, nên được công bố rộng rãi lâu rồi mà cô lại chẳng nghe thấy tin tức gì.
Xương Trí lắc đầu, nói:
- Vẫn chưa công bố, hôm qua con tiến cung nghe Thái tử nói thôi ạ.
Trúc Lan hỏi: - Định biên sách gì vậy?
Xương Trí nhún vai, đáp:
- Con cũng không biết.
- Một khi công bố tin này là mọi người lại giành nhau đến vỡ đầu mất.
Ai mà không muốn ghi tên vào trong sử sách. Soạn sách đó, vừa là một cơ hội tốt vừa có nhiều lợi ích.
Hôm sau là một ngày khá trọng đại với Trúc Lan, cô sẽ dạy buổi đầu tiên cho nhóm cô nhi. Lúc tới cửa thành thì xe ngựa bị chặn lại, Trúc Lan xuống xe. Thấy người đến liền hành lễ:
- Thần phụ tham kiến Thái Thượng Hoàng, tham kiến Thái hậu.
Thái Thượng Hoàng bảo cô miễn lễ, nói:
- Trẫm cũng muốn đi nghe phu nhân giảng bài.
Trúc Lan: “...”
Cô có thể nói là cô không muốn Thái Thượng Hoàng nghe không?
Lần trước cô muốn tọa đàm lại không cho cô cơ hội, bây giờ cô chuẩn bị tẩy não sấp nhỏ… Nghĩ đến những lời tẩy não cô đã soạn ra từ lâu, Thái Thượng Hoàng đi theo nên cô buộc phải tém lại. Thật là sốt hết ruột!