Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ba ngày sau, Trúc Lan sắp xếp tới thôn trang mới. Ôn gia không quá tuyệt tình, còn chừa lại phòng ốc và vỏn vẹn 50 mẫu đất. Trúc Lan định bụng tận dụng thôn trang này để làm chăn nuôi.
Vừa phân công xong thì Đinh quản gia chạy vào, thưa:
- Lão phu nhân! Thế tử và Minh Huy công tử về rồi!
Trúc Lan lập tức đứng dậy:
- Úi trời, lâu rồi Xương Nghĩa không gửi thư về, lòng ta cứ lo lắng mãi, đi chuẩn bị trà bánh nhanh lên. Bọn chúng đi đường vất vả lắm đây!
Đinh quản gia vội vội vàng vàng đi chuẩn bị, Lý thị thì lao ra ngoài. Thị đi được nửa đường đã gặp con trai, nước mắt lập tức lăn dài:
- Ôi Minh Huy của mẹ, sao con gầy đi quá vậy! Mẹ đau lòng chết mất thôi!
Thị không lo cho tướng công, chỉ lo đứa con được thị nâng niu từ bé đến lớn. Con trai gầy đi trông thấy, nhìn là biết ngay nó chịu khổ dữ lắm rồi.
Chu lão đại còn ước gì thê tử không ngó tới mình. Bởi vì con trai đổ bệnh, sau đó hắn không dám gửi thư vệ nhà do sợ làm lộ tin tức.
Lý thị ôm chặt lấy con trai, một tay s* s**ng, con trai ốm lòi cả xương, làm thị đau lòng thôi rồi:
- Không cho con theo cha ra ngoài thêm một lần nào nữa, cha con là thứ vô tâm. Hu hu…
Đôi mắt Minh Huy cũng đỏ hoe, cuối cùng cũng về nhà rồi. Hắn nhớ những món ăn ngon trong nhà, nhớ cái gối mềm của hắn. Hắn nói:
- Mẹ ơi, con phải dưỡng bệnh cho trót. Con muốn nghỉ ngơi một khoảng thời gian rồi mới đến học viện được.
Lý thị định đồng ý luôn nhưng chợt khựng lại:
- Chuyện này thì phải hỏi bà nội con.
Thị không nhúng tay vào chuyện học hành của con cái.
Minh Huy nghe xong đôi mắt lại càng đỏ hơn, phải vậy bà nội mới xót mình chứ. Hắn nói:
- Để con đi hỏi bà nội ạ.
Chu lão đại đã đến nhà chính trước, Trúc Lan nhìn lướt qua con trai:
- Minh Huy đâu?
Đứa cháu trai nũng nịu của cô đâu?
Chu lão đại: “...”
Được rồi, con trai nũng nịu quá nên cả nhà cứ lo lắng mãi.
Minh Huy nghe thấy giọng của bà nội, vừa vào nhà là chạy ào tới:
- Bà nội, cháu nhớ bà nội quá đi!
Lý thị nghẹn ngào:
- Mẹ, mẹ coi Minh Huy gầy ra nông nỗi này… con dâu đau lòng muốn chết!
Trúc Lan x** n*n, thằng bé đúng là gầy đi rất nhiều. Cô hỏi:
- Sao lại gầy dữ vậy?
Minh Huy sụt sịt:
- Cháu bị bệnh ạ. Bà nội đừng lo, cháu hết bệnh rồi.
Trúc Lan đau lòng:
- Về rồi thì phải ra sức bồi bổ.
Minh Huy cúi đầu, nói:
- Nội ơi, cháu muốn ở nhà dưỡng bệnh một khoảng thời gian rồi mới đến học viện ạ.
Trúc Lan nhướng mày, gõ nhẹ lên trán cháu trai nói:
- Được rồi, ở nhà nghỉ ngơi 10 ngày rồi mới quay lại học viện.
Minh Huy vui vẻ ngẩng đầu lên, đáp:
- Cảm ơn bà nội.
Trúc Lan cũng cười. Thằng nhóc này quen sung sướng rồi, chuyến này vất vả thật. Cô nói:
- Mau ngồi xuống đây, nói cho bà nội nghe những gì nghe thấy trên đường nào.
Minh Huy thở dài, nói:
- Lần này cháu theo cha đi làm việc, đã nhìn thấy rất nhiều chuyện dơ bẩn. Rất rất dơ ạ!
Hắn có gia thế, nhưng hắn không hề ngây ngô. Hắn biết những chuyện bẩn thỉu, ấy vậy mà nhưng chuyện bẩn thỉu diễn ra với lớp người dưới đáy xã hội khiến lòng hắn nặng trĩu.
Trúc Lan xoa đầu Minh Huy, nói:
- Đi xa một chuyến trưởng thành lên rồi.
Minh Huy: - Dạ.
Ngọc Điệp và mấy tiểu thư khác cũng đến, tụm lại xung quanh Minh Huy. Dạo này cả đám chứng kiến rất nhiều chuyện xấu, thuật lại những chuyện xảy ra trong nhà khiến Minh Huy nghe mà phải trợn mắt thảng thốt.
Chu lão đại sững sờ, hỏi:
- Mẹ, mẹ thật sự phụ trách cô nhi viện dân gian sao?
Trúc Lan mỉm cười không hề rụt rè, nói:
- Ừ, đừng có la làng lên như thế.
Chu lão đại cần thời gian để tiếp thu tin tức này. Hắn mới xa nhà có bao lâu đâu, mẹ đúng là quá ghê gớm:
- Mẹ ơi, con thấy tự hào về mẹ lắm.
- Con nghỉ ngơi mấy ngày đi rồi theo vợ con đến cô nhi viện dân gian tham quan, xem thử có gì cần thay đổi không.
Chu lão đại vội xua tay, nói:
- Mẹ à, phải là con đến đó học hỏi mới đúng.
Trúc Lan nói tiếp:
- Tối qua cha con còn nhắc đến con đấy. Con đi nghỉ ngơi trước đi, chắc ngày mai sẽ được gọi vào cung. Hoàng thượng cũng đang chờ con vào báo cáo!
Chu lão đại ồ lên: - Báo cáo?
- Con đi ra ngoài làm việc, quay về đương nhiên là phải báo cáo. Chuyện này thì có gì đâu mà bất ngờ, con cứ viết hết những gì con thấy và tìm hiểu được vào sổ chờ lúc báo cáo dùng đến.
Chu lão đại: “...”
Trúc Lan lại nhìn Minh Huy, nói:
- Cháu không được giúp cha cháu đâu. Cha cháu là Hầu gia tương lai, đây là việc mà sớm hay muộn gì cha cháu cũng phải đương đầu.
Minh Huy thấy bà nội biết tỏng hết rồi, hắn lúng túng nói:
- Cháu không giúp đâu ạ.
Chu lão đại: “...”
Hắn phải gặp riêng Hoàng thượng ư? Hắn phải báo cáo ư?
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân giở danh sách ra xem, hỏi:
- Sao nhiều phạm nhân vậy?
Thái tử gật đầu, nói:
- Đây chỉ là các châu ở gần Kinh Thành thôi. Thiếu hụt lương thực dẫn đến tình trạng không ổn định, năm ngoái có rất nhiều người lợi dụng chiến tranh để trục lợi nên quan phủ gô cổ cả đám.
Chu Thư Nhân: - Toàn là những kẻ có sức lao động nè.
Thái tử thở dài, nói:
- Ở thời điểm đặc biệt thì pháp luật cần phải thật nghiêm, dạo này trong tấu chương các châu trình lên, số lượng phạm nhân tăng trưởng rõ rệt, phụ hoàng có ý phán nặng. Xử tử một số để đầu óc của dân chúng tỉnh táo lại.
Trái tim của Chu Thư Nhân chùng xuống, đất đai rộng lớn, thông tin bất cập, sản lượng lương thức không cao, trẻ con không ngừng chào đời, tư tưởng ngu muội,... Nhiều lúc anh có cảm giác bất lực lan tràn khắp cả cõi lòng, việc thay đổi không thể thành công nếu chỉ có một mình anh.
- Gốc rễ vẫn nằm ở chỗ lương thực, do bá tánh ăn không đủ no.
Mấy năm nay Thái tử trưởng thành rất nhanh, lúc đi ngủ trong đầu cũng chỉ nghĩ về lương thực:
- Nếu lương thực có thể cho sản lượng cao thì hay biết mấy.
Chu Thư Nhân nghĩ thầm, nằm mơ đi cho nhanh. Anh nói:
- May thay, biển cả mang lại sản phẩm ngư nghiệp phong phú còn cứu được vô số bá tánh.
Giọng điệu Thái tử dịu đi, nói:
- Đúng vậy, để đánh bắt được nhiều hơn còn cải tiến cả lưới đánh cá đấy.
Trên mặt Chu Thư Nhân cũng thấp thoáng nụ cười, để đánh bắt dễ dàng hơn, xưởng đóng tàu đặc biệt tạo ra thuyền chuyên đánh bắt cá, cải tiến lưới đánh cá,...
Chu Thư Nhân nói: - Cả quần áo chống lạnh nữa, sản lượng bông không cao nên cũng phải nghĩ cách.
Mùa đông năm ngoái vô số người chết, anh xem mà hoảng hồn. Đa số là người già và trẻ nhỏ.
Thái tử cau mày, nói:
- Khai khẩn đất đai chủ yếu là trống lương thực thôi.
Chu Thư Nhân cảm thấy bản thân rất giỏi, anh bò lên được vị trí hiện tại, có thể hiến kế cho Hoàng thường, anh đã thay đổi được quá nhiều điều. Nếu không nhờ anh kiểm soát giá cả thị trường thì… haiz, cả chợ chắc rối lung tung beng lên rồi. Những việc anh làm đều không thẹn với lương tâm.
Thái tử nói tiếp:
- Mấy ngày nay các sứ thần đến Kinh Thành xin cứu trợ, há mồm ra là đòi lương thực. Không có nước nào ổn cả!
Chu Thư Nhân từng nghe Hoàng thượng đề cập mấy lần, đâu chỉ là không ổn, còn bắt chước làm bánh cá, tiếc rằng kỹ thuật đóng tàu chưa thể bắt kịp nên không làm nhà cung ứng được. Cuối cùng trở thành cao lương mỹ vị cho giới quý tộc. Anh còn nghe Hoàng thượng bảo là dạo này có cư dân từ các nước láng giềng và một số quốc gia khác muốn vượt biển qua đây định cư, bây giờ còn đang bị chặn lại ở biên giới.
Chu Thư Nhân không hỏi Thái tử rằng ý của Hoàng thượng ra sao, Hoàng thượng nhắc tới với anh vài lần, cốt yếu là muốn hỏi xem anh có cách gì hay không, anh không muốn nói. Hôm nay Thái tử lại nói, âu cũng là mong anh có thể nói nhiều hơn về cái nhìn của mình.
Trên mặt Chu Thư Nhân đầy âu sầu, nói:
- Đúng vậy, thời tiết bất thường không ai sống tốt được đâu. Gieo trồng vụ xuân năm nay lại phải chậm lại, hạt giống chất lượng mà Thái Thượng Hoàng gieo trồng quá ít không giải quyết được vấn đề.
Năm ngoái Thái Thượng Hoàng đưa ra những hạt giống tốt, đúng là cho sản lượng cao hơn bình thường. Thế nhưng không có nhiều hạt giống tốt, những hạt giống tốt này vẫn cần lựa chọn phương pháp tối ưu để cải thiện,... không giải quyết được vấn đề.
Thái tử trầm mặc. Dạo này cậu ta rất chăm đến Hộ Bộ, một phần là ý chỉ của phụ hoàng, một phần là bản thân cậu ta cũng muốn lắng nghe ý tưởng của Chu hầu gia. Đôi khi chỉ một câu bâng quơ thôi là có thể khơi thông khúc mắc trong lòng cậu ta, thực chất cậu ta muốn nghe Chu hầu gia nói ra ý kiến của mình về các quốc gia.