Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1493: Nở Mũi

Trước Tiếp

Mấy ngày sau Trúc Lan mới nhận được thôn trang của Ôn gia, lúc cầm giấy tờ đất trên tay cô còn biểu môi. Chắc ăn Ôn gia đã dọn sạch cả cái thôn trang rồi!

Lý thị xem số lượng đồng ruộng trong giấy tờ, nói:

- Thôn trang này đâu có lớn!

Trúc Lan gõ nhẹ lên giấy tờ đất, nói:

- Đây là giấy tờ đất mới làm thôi, thôn trang của Ôn gia đã bị chia thành mấy cái thôn trang nhỏ rồi.

Cô đã bảo là không dễ gì chịu “ói" thôn trang ra mà, nghĩ ra cả cách chia nhỏ thôn trang cơ đấy. Đủ thấy Ôn gia không sẵn lòng cỡ nào.

Lý thị tức giận:

- Sao lại có thể làm vậy?

- Đương nhiên là có thể, trước đó chỉ nói là quyên tặng thôn trang chứ không nói cụ thể diện tích bao nhiêu. Tại vì còn biết sợ khó coi đó, chứ không đến cả đồng ruộng cũng chẳng quyên tặng đâu.

Nói đoạn, cô nói với Đinh quản gia:

- Ông cầm giấy tờ đất này cho người đi xem thử, rồi về nói lại cho ta biết.

Đinh quản gia nhận lấy giấy tờ đất, đáp: - Vâng ạ.

Trúc Lan không tức giận gì, dù sao cũng là của từ trên trời rơi xuống. Cô xem danh sách cô nhi, rồi nói với Vương quản gia vừa trở về:

- Ông cho người đi điều tra mấy đứa trẻ có thông tin không rõ ràng này đi. Chúng ta nhận nuôi cô nhi, đến nay mới có mấy ngày đâu mà đã lên tới 105 đứa trẻ rồi?

Vương quản gia: - Lão phu nhân ơi, không đủ nhân lực ạ.

Nếu có đủ nhân lực thì ông ấy đã đi điều tra luôn rồi, lần này đích thân trở về âu cũng là vì muốn tìm thêm một vài người phụ.

Trúc Lan trầm tư một lúc, nói:

- Ông dẫn thêm 10 người về thôn trang đi.

- Vâng ạ.

Vương quản gia đi rồi, Trúc Lan mới lấy bút ra viết báo cáo gửi cho Thái hậu. Ba ngày báo cáo một lần, ngoài ra còn có sổ sách đính kèm. Chờ phòng ốc và nhà kính xây dựng xong là ổn rồi, thống kê chi tiêu thì cô định bụng sẽ đăng công khai trên báo tuyên truyền. Minh bạch rõ ràng, đừng ai nghĩ có thể lấy vấn đề sổ sách ra sinh sự với cô.

Thái Hậu nhận được báo cáo là khoảng một canh giờ rưỡi sau đó, Thái Thượng Hoàng xem danh sách cô nhi trước, ngài nhíu chặt mày, hỏi:

- Quanh Kinh Thành có nhiều cô nhi vậy sao?

Chỉ tính cô nhi ở thành Đông thôi mà đã hơn 300 đứa rồi.

Thái Hậu đưa báo cáo qua, nói:

- Dương thị có nói có thôn dân bắt con mình giả làm cô nhi để đỡ tốn lương thực, bà ấy cho người đi điều tra rồi. Còn bảo là không đủ nhân lực, xin ta cho thêm người.

Thái Thượng Hoàng đọc nhanh, mỗi một mục báo cáo của Dương thị đều rất rõ ràng và dễ hiểu, trong lòng tự nhủ tiếc thật, nếu là nam nhi chắc chắn có thể làm nên trò trống. Ngài nói:

- Ừ, trẫm vẫn còn vài người đây. Có thể sai qua đó.

- Ai cũng là người được chọn trong hàng ngàn người, Dương thị hời rồi.

Thái Thượng Hoàng lại nói:

- Ôn gia kỳ cục chưa kìa, chơi gì tách thôn trang ra.

Thái Hậu: - Hậu cung quyên tặng 3 thôn trang rồi, một mình Hoàng hậu quyên tặng tới 2 thôn trang mà còn là những thôn trang đắc đại. Thôi thì nể mặt Hoàng hậu cho qua đi.

Thái Thượng Hoàng khịt mũi:

- Ai bảo Ôn gia đi chọc Chu hầu gia làm gì, Thư Nhân là người bênh người trong nhà nhất đó.

- Sau này chắc sẽ an phận một chút, ai mà không sợ Chu hầu gia tới uống chực trà.

Thái Thượng Hoàng cười tươi roi rói, nói:

- Thư Nhân mà lên tiếng là không thể đụng vào.

 

Buổi trưa Trúc Lan nhận được thư của Minh Đằng, cô chỉ đọc thư Minh Đằng gửi riêng cho mình, còn những bức khác, cô bảo mang hết đến Đại phòng. Trong thư Minh Đằng viết về những khó khăn ở thảo nguyên, ngày xuân gió lớn, thiếu củi lửa, mấy ngày trước đó trời đổ một trận tuyết nặng hạt làm chết rất nhiều gia súc. Minh Đằng lại kể phân chia châu thành không mấy thuận lợi, người dân du mục sống quá phân tán,...

Gửi về kèm thư là năm con dê đầu đàn và rất nhiều thịt bò, không phải thịt bò cày cấy mà là thịt bò thảo nguyên chết đi trong trận tuyết lớn đó. Minh Đằng không lấy không chỗ thịt này, hắn đổi bằng lương thực. Hắn làm gì cũng có nguyên tắc cả, Trúc Lan cực kỳ vui mừng.

Trúc Lan dặn dò Thanh Tuyết:

- Hiếm khi có được thịt bò, ngươi sai người chia ra đi, nhà nào cần biếu thì biếu một ít, à… Lưu gia là nhà thê tử của Minh Đằng, biếu thêm hai con dê nhé.

Thôn trang nhà mình cũng có dê, giữ lại ba con đủ rồi.

Thanh Tuyết: - Vâng ạ.

Thịt bò là hàng hiếm nên sau khi chia ra đưa cho người thân, mỗi người nhận được đều rất vui mừng.

*

Uông gia

Đào thị nói với cha chồng:

- Mấy ngày trước cha còn bảo là thèm thịt bò, xem này, hôm nay sui gia đã biếu thịt bò tới rồi, hơn 30 cân lận đấy.

Thoạt nhìn Uông lão đại nhân lớn tuổi, ấy vậy mà ăn uống rất khỏe, luôn miệng khen “tốt, tốt, tốt", rồi nói:

- Sui gia hào sảng quá đi, chúng ta ăn quá nhiều đồ tốt từ nhà sui gia rồi.

Ngỗng to, mấy ngày trước là thịt nai, giờ lại là thịt bò, ông cụ cảm thấy làm sui với Chu gia là chuyện đúng đắn nhất.

Đào thị quét mắt nhìn hai người đệ muội. Hừ, nhà mẹ đẻ thị suy tàn, nhưng thị có đứa cháu dâu xịn, cháu dâu làm thị nở mũi quá. Trong khi nhà mẹ đẻ của hai người đệ muội có khi nào biếu đồ tốt qua đây đâu, nhất là thời đ**m cái gì cũng thiếu giống như hiện tại thì càng khỏi cần phải nói tới các con dâu của đệ muội.  

Đào thị cười hỏi:

- Thế tối nay làm luôn ạ?

Ông cụ vuốt râu, nói:

- Thịt bò khó mua, đừng có làm hết. Chia ra nấu vài bữa đi.

- Vâng.

Lão phu nhân cười tủm tỉm, nói:

- Chu hầu gia và Dương thị đều là những người hào sảng và giỏi gian, hôn sự này làm đúng quá.

Sắc mặt Nhị phòng và Tam phòng mất tự nhiên thôi rồi, bởi vì mấy ngày nay Dương thị lãnh nhiệm vụ, bọn họ rất hay khua môi múa mép sau lưng, giờ mẹ chồng nói vậy chẳng khác nào cảnh cáo bọn họ!

Đào thị như trút được cơn giận, thị cũng bàng hoàng khi biết Dương thị làm việc cho triều đình, nhưng họ là bạn bè, lúc quyên góp thị phải ủng hộ. Nhị phòng và Tam phòng cứ ý kiến suốt, quyên góp là chuyện của cả gia tộc, quyên nhiều thì Nhị phòng và Tam phòng không chịu, chính xác là không muốn quyên góp luôn. Cha chồng không duyệt danh sách quyên góp của thị, thị có viết nhiều hơn cũng vô ích.

Đào thị âm thầm cười khẩy, nói với mẹ chồng:

- Cô nhi viện dân gian do Dương thị phụ trách đã đi vào hoạt động rồi, bây giờ hoạt động rất bài bản. Cô nhi viện cách chùa Hộ Quốc không xa, chờ đến lúc xuân về hoa nở rộ chúng ta đi chùa Hộ Quốc lễ Phật sẵn tiện ghé vào xem thử được không?

Lão phu nhân nhìn tướng công, thấy tướng công gật đầu bèn cười đáp:

- Được, đúng lúc mẹ cũng rất tò mò. Nghe bảo xây nhiều nhà kính lắm.

Chuyện này thì Ngọc Lộ biết rõ nhất, dạo này nàng ấy thường xuyên về nhà mẹ đẻ, thấy mọi người nhìn mình, nàng ấy tiếp lời:

- Vâng, có xây nhà kính. Bà nội nói rằng một số nhà kính sẽ trồng rau trước mùa, mùa đông thì trồng rau xanh trái mùa. Cha con bồi dưỡng rất nhiều nhà nông trồng rau, lúc đó sẽ đến cô nhi viện để truyền thụ kinh nghiệm ạ.

Uông lão gia cảm thán:

- Bà nội của cháu cũng là một người rộng rãi.

Thế gia nào ở Kinh Thành cũng có trồng rau trái mùa, rau quả Chu gia có thể xếp vào một trong mười nhà sở hữu rau quả ngon nhất. Biết bao nhiêu người khao khát có được kinh nghiệm trồng trọt của họ!

*

Liễu gia

Liễu Nguyên Bác đứng ưỡn ngực trước mặt ca ca, nói:

- Hầu phủ tặng thịt bò này. Ca ca, đây là đồ ngon đó nha.

Liễu Nguyên Thanh trề môi, y có nói gì đâu, chẳng qua là chỉ trêu chọc tên tiểu tử này hào phóng với nhà nhạc phụ tương lai quá mà thôi, y đáp:

- Phải, phải, phải, nhà nhạc phụ tương lai của đệ đối xử với đệ rất tốt.

Liễu Nguyên Bác cười toe toét, nói:

- Đại ca, nhà nhạc phụ của huynh có biếu gì không?

Xí, mỗi lần y biếu cái gì cho Chu gia là Đại ca lại trêu chọc y. Đại ca cũng hay quà cáp cho nhà nhạc phụ của mình còn gì!

Liễu Nguyên Thanh lập tức im lặng, hình như trước giờ chỉ có Liễu gia biếu quà cho nhà sui gia, từ sau Tết tới nay không thấy nhà nhạc phụ biếu lại cái gì, y ngượng ngùng nói:

- Nhà nhạc phụ của huynh làm sao mà bì với Chu gia được.

Nói sao đây ta, y lấy nương tử có gia thể thấp hơn mình, nhà nhạc phụ lại là nhà chính trực, nói trắng ra là không có bao nhiêu của cải và thứ quý giá nhất chỉ có sách sưu tầm. Cuộc sống không mấy dư dả, quyên góp mấy lần khiến cuộc sống của nhà nhạc phụ trở nên chật vật lắm. Trong khi nhà nhạc phụ tương lai của đệ đệ có gia thế tốt, vả lại người ta thật sự giàu có.

Quách thị gõ đầu con trai út, nói:

- Đừng có khoe khoang nữa. Con coi con đến Chu hầu phủ siêng hơn bất kỳ ai mà con có gặp được Ngọc Điệp mấy lần đâu?

Liễu Nguyên Bác: “...”

Mẹ đả kích y, y ra sức lấy lòng nhạc phụ, kết quả thì sao, từ sau Tết đến giờ chỉ gặp Ngọc Điệp có vài lần!

Ấy vậy mà y lại gặp nhạc phụ rất nhiều, bây giờ nghĩ đến lý luận của nhạc phụ là y luôn cảm thấy da đầu tê dại!

Trước Tiếp