Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lâu lắm rồi Chu Thư Nhân không tra ngày tốt, dạo này quá nhiều chuyện để làm. Vu đại nhân thì biết rất cụ thể, ông ấy và nương tử đã ghi nhớ hết tất cả những ngày đẹp gần nhất. Ông ấy bèn đáp:
- Ngày tốt gần nhất là vào bảy ngày sau, tháng này hết ngày tốt rồi.
Chu Thư Nhân nhìn thấu suy nghĩ của Vu đại nhân rồi, ông này không nói ngày tốt nào khác, chỉ nói có một ngày gần nhất thôi, tức là muốn đính ước càng sớm càng tốt đây mà. Anh nói:
- Vu đại nhân cũng thấy rồi đó, bởi vì tư tưởng trọng nam cho nên các vị đại nhân đều đang âm thầm phê bình việc nương tử bản hầu phụ trách cô nhi viện dân gian, không ngừng gây khó dễ cho bản hầu, có không biết là bao nhiêu người đang chờ bản hầu xấu mặt để còn đổ thêm dầu vào lửa. Ngài vẫn xác định muốn đính ước à?
Hiển nhiên Vu đại nhân cũng thấy rõ rồi, nhưng ông ấy tin tưởng Chu hầu gia, không ngừng gây khó dễ cho Chu hầu gia, vậy mà người thắng lại luôn là Chu hầu gia:
- Xác định rồi ạ.
Chu Thư Nhân dừng bước, nhìn thẳng vào đôi mắt của Vu đại nhân:
- Bản hầu ghét nhất là loại người đâm sau lưng, nếu có kẻ phản bội bản hầu thì bản hầu sẽ cho kẻ đó chết thật thảm. Ngài hiểu được chứ?
Vu đại nhân sững sờ, lần đầu tiên nghe thấy Chu hầu gia nghiêm nghị buông lời cay độc. Chu hầu gia vẫn đang tươi cười, mà lòng ông ấy lại run lên. Ông ấy từng chứng kiến Chu hầu gia thù dai cỡ nào, bèn điều chỉnh lại tâm trạng. Thưa:
- Hạ quan hiểu ạ, hạ quan biết rất rõ ạ.
Nét nghiêm túc trên mặt Chu Thư Nhân dần được nụ cười thay thế, anh nói:
- Thế thì bảy ngày sau nhé, bản hầu thấy bảy ngày sau được đó.
Vu đại nhân thở hắt ra, đứng thẳng người lại:
- Hạ quan xuất cung cho người về báo với nương tử liền, chắc chắn sẽ chuẩn bị đâu vào đấy.
Chu Thư Nhân gật đầu, xoay người đi tiếp. Anh thuận miệng nói:
- Thương Bộ của ngài đang thiếu nhân lực lắm đúng không?
Vu đại nhân thở dài, đáp:
- Đúng là đang thiếu người thật.
Chu Thư Nhân híp mắt, nói:
- Hộ Bộ cũng thiếu người đây!
Thương Bộ là một phần của Hộ Bộ trước kia tách ra, bây giờ rất nhiều quan viên nòng cốt của Thương Bộ là quan viên Hộ Bộ cũ.
Vu đại nhân không hiểu:
- Ý của Hầu gia là sao vậy ạ?
Chu Thư Nhân cúi đầu nói:
- Thật ra có thể bồi dưỡng một vài người, sàng lọc trong đám cử nhân cũng được. Ngài thấy thế nào?
Lúc này Vu đại nhân mới hiểu, Hầu gia muốn Thương Bộ chủ động đề nghị. Thương Bộ đang thiếu người thật, mà nha môn các châu lúc này cũng chưa đủ người. Ông ấy đáp:
- Hạ quan nhớ rồi ạ.
Chu Thư Nhân không nói gì nữa, nói cho một trạng, uống vào đầy bụng gió, dạ dày cũng hơi lạnh rồi.
Chu Thư Nhân muốn kiếm chuyện cho phe phái Ôn gia làm, đồng thời tuyển chọn một vài người tài. Có người thi rớt nhưng không có nghĩa là người ta không có năng lực, số lượng cử nhân nhiều hơn tiến sĩ nên người tài không ít đâu.
Hiện tại mỗi bộ đều đã phân chia công việc ổn thỏa. Thực chất bộ nào cũng thiếu người, riêng Hộ Bộ là thiếu nhân lực nhất. Chưa kể lúc này đang phân châu ở thảo nguyên, cần một số lượng lớn quan viên cấp cơ sở. Chiêu này của anh là một mũi tên trúng mấy con chim ấy chứ!
Chu gia
Trúc Lan định ra khỏi thành, cô muốn đích thân đến thôn trang xem. Chắc chắn phải dẫn Lý thị theo rồi, điều khiến cô bất ngờ là Ngọc Văn cũng muốn đi cùng.
Cả nhà ngạc nhiên nhìn Ngọc Văn, con bé bị nhìn đến nỗi sắc mặt đỏ bừng.
Trúc Lan nói: - Hiếm khi thấy cháu siêng năng như vậy.
Ngọc Văn cảm thấy bản thân đã tìm được mục tiêu rồi, con bé chào đời ở vạch đích - theo lời bà nội nói. Có gia thế, có tiền của, con bé chẳng thấy hứng thú với việc gì cả, bà nội làm việc cho triều đình khiến cuộc sống vô bổ của con bé như sống lại.
- Bà nội ơi, cháu gái muốn giúp ạ.
Trúc Lan rất mừng khi thấy Ngọc Văn có hứng thú với cô nhi viện, nói:
- Được, vậy cứ đi theo xem nhé.
Ngọc Điệp và Ngọc Nghi cũng nói, nhưng Trúc Lan không có ý định dẫn hết tất cả mấy đứa cháu gái theo. Cho một đứa đi là đủ rồi, cháu gái có muốn giúp cô cũng chỉ có thể âm thầm giúp thôi. Trước khi cô chưa thiết lập được một hệ thống hoàn chỉnh và không nhận được sự công nhận, cô sẽ không để các cháu gái giúp cô lộ liễu. Bây giờ dẫn một đứa theo, có thể giải thích là bọn trẻ lo lắng nên muốn đỡ đần, dẫn nhiều, khó tránh khỏi khiến người ta nghĩ nhiều.
Hoàng hậu tặng mấy thôn trang đều có dụng ý, thôn trang nằm không quá xa Kinh Thành, ra khỏi Kinh Thành khoảng một canh giờ rưỡi là đến, Vương quản gia phụ trách xây dựng thôn trang. Trúc Lan vừa xuống xe ngựa đã nhìn thấy bá tánh bận rộn:
- Thuê rất nhiều người hả?
Vương quản gia trả lời:
- Trai tráng có sức lao động ở hai thôn gần đây đếu đến, mọi người tới vì lương thực ạ.
Bây giờ ít có chỗ làm công ngắn hạn nào trả bằng lương thực, mà Trúc Lan lại trả bằng lương thực, bao một bữa cơm trưa, thành ra ai cũng đổ xô tới.
Trúc Lan chỉ mấy người đang ngồi chồm hổm phía xa, hỏi:
- Vụ gì đây?
Vương quản gia thưa:
- Thôn trang trả công bằng lương thực, mà bây giờ nhà nào cũng thiếu lương thực, đó là những người chưa có việc làm, họ đang ngồi chờ cơ hội ạ.
Lý thị bèn hỏi:
- Nghe bảo bá tánh ở gần Kinh Thành có ít lương thực để dành mà nhỉ?
Vương quản gia giải thích:
- Đúng là có chút đỉnh lương thực để dành, nhưng mà cầm lòng không đặng trước việc thương nhân thu mua lương thực liên tiếp nâng giá cho nên đã bán bớt lương thức không ít cũng nhiều rồi.
Lý thị thở ra một hơi, có thể nhìn thấy cả làn khói trắng. Thị nói:
- Trời này lạnh thật.
Vương quản gia không thể hiểu được sự khổ sở của bá tánh, ông ấy được Hoàng thượng thưởng cho Chu gia làm quản gia. Ban đầu chức quan của Chu gia bình bình, bây giờ đã là Hầu phủ rồi. Mấy năm gần đây ông ấy có cảm giác cứ như mình đang nằm mơ, cuộc sống của ông ấy ngày một tốt đẹp. Mặc dù không phải đại quản gia, nhưng vẫn rất có máu mặt ở Kinh Thành. Nếu lão phu nhân không bảo ông ấy tạm thời quán xuyến chờ Thế tử trở về thì ông ấy cũng chẳng cần chịu cực.
Hôm qua đã bắt đầu nhận cô nhi, được 15 cô nhi rồi. Trúc Lan đánh giá tiến độ xây phòng trước, mới đi thăm đám trẻ sau.
Vương quản gia vừa đi vừa nói:
- Có vài đứa trẻ nghe được tin tức thì tự mình chạy đến, đám trẻ lớn hơn muốn phụ xây phòng, những đứa còn nhỏ thì không cho làm, bọn chúng đều gầy đến trơ xương rồi.
Trông tay chân của bọn trẻ rất gầy guộc, ông ấy sợ chúng xảy ra chuyện gì.
Trúc Lan nhìn bọn trẻ, chúng đang hỗ trợ nông phụ rửa khoai chuẩn bị làm bữa cơm trưa. Quản gia tính lên tiếng thì bị Trúc Lan cản lại:
- Cứ để ta xem.
Bọn trẻ thấy cô lập tức đứng dậy, Trúc Lan ra ngoài ăn mặc cực kỳ bình dị, nhưng chỉ bình dị trong cách ăn mặc chứ thể nào bình dị về mặt vải vóc, sự chênh lệch giai cấp khiến bọn trẻ sợ hãi. Hơn chục đứa trẻ gầy nhom, vóc dáng thấp bé, thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng, đứa lớn nhất khoảng 10 tuổi và đứa nhỏ nhất khoảng 7 tuổi. Trái lại không có nhiều bé gái, bé trai chiếm số đông.
Trái tim Trúc Lan chùng xuống, trẻ con cổ đại rất dễ chết yểu, cô nhi còn nhỏ chỉ có một con đường chết mà thôi, mà bé gái lại yếu ớt hơn nữa. Thế nhưng đứa nào có thể tồn tại thì tính cách cực kỳ kiên cường, điểm này khiến tâm trạng của cô khá hơn phần nào.
Lúc Trúc Lan quyên góp vật tư có tặng số lượng lớn cá, nhà mình có ngư trường nên cá được trữ trong hầm băng. Bây giờ thời tiết không lạnh, cô bèn quyên góp nhiều một chút:
- Bữa trưa hôm nay làm thêm một tô canh cá đi.
Bọn trẻ cần được bồi bổ, canh cá là món mặn duy nhất, ngoài chợ còn đang khan hiếm thịt, nên trong số vật tư quyên góp cũng không có thịt.
Bởi vì hôm nay có món canh cá, tất cả mọi người đều rất vui vẻ. Trúc Lan ngắm kỹ thôn trang, hài lòng với năng lực làm việc của Vương quản gia lắm. Cô chỉ ở một lúc rồi về.
Vừa về đến nhà, thấy Đinh quản gia chờ sẵn ở cửa. Ông ấy phấn khởi nói:
- Liễu nhị công tử vừa mới biếu một con nai và một con dê qua đây ạ.
Trúc Lan vui vẻ:
- Được đó, là hàng tốt khó mua.
Đinh quản gia nói:
- Hôm nay Liễu nhị công tử đi săn, săn được hai con nai, cố tình biếu mình một con, còn dê thì được nuôi ở thôn trang của Liễu gia. Bảo là do Tam tiểu thư thích ăn thịt dê, nên đặc biệt chọn con béo tốt nhất mang sang.
Trúc Lan dừng bước, nói:
- Có lòng.
Đinh quản gia hớn hở, lần nào Liễu nhị công tử đến phủ, Nhị gia cũng nhắc Tần vương quà cáp Hầu gia thế nào, Liễu nhị công tử ghi nhớ trong lòng. Mặc dù lúc đi Liễu nhị công tử có bày ra vẻ mặt tiếc của, hà tiện thì hà tiện đấy nhưng đối xử với Tam tiểu thư tốt không chỗ nào chê.