Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan không biết chuyện đã xảy ra trong lúc lâm triều, cô rất bận. Vừa rời cung Trúc Lan đã phái người đi xem xét ba thôn trang, đồng thời còn phải chuẩn bị vật tư để nhà mình quyên tặng.
Lúc về tới phủ, Chu hầu phủ đã nhận được rất nhiều đơn quyên góp. Ninh gia là nhà mẹ của Thái Hậu, đương nhiên sẽ theo Thái Hậu. Nhiễm gia là nhà mẹ của Nhiễm phi, cho nên cũng rất nhanh nhẹn. Chỉ là vốn liếng của Nhiễm gia vẫn có phần không bằng, không quá nổi bật trong danh sách quyên góp.
Lần quyên tặng này lấy đơn vị là gia tộc, dòng họ Ninh thị tuy khiêm tốn nhưng có vốn liếng nhiều. Trúc Lan cảm thán khi nhìn thấy danh sách quyên góp, chỉ riêng bạc thôi đã góp hai vạn lượng. Cần phải thống kê danh sách quyên góp, Trúc Lan giao việc này cho con dâu và cháu gái. Cả hai đều do cô bồi dưỡng nên năng lực đều không tệ, có thể giúp đỡ cô rất nhiều việc.
Lưu giai trở về nhà mẹ đẻ, rồi Mã thị đi theo nàng ta đến Hầu phủ. Nàng ta đưa danh sách quyên góp của nhà mẹ đẻ qua:
- Bà nội, đây là đồ quyên góp của Lưu gia con.
Trúc Lan cầm lên nhìn lướt qua. Đúng là làm khó cho Lưu Giai, khi Lưu Giai được gả đến đây đã gần như dùng hết của cải của Lâm gia. Năm ngoái Ôn gia dẫn đầu quyên góp, Lưu gia cũng quyên một ít. Lần này lại quyên góp, thật không dễ dàng cho Lưu gia.
Trúc Lan cầm bút gạch đi một vài thứ trong danh sách. Trong ánh mắt ngạc nhiên của Mã thị, Trúc Lan nói:
- Nhiêu đây là đủ rồi.
Vừa nhìn đã biết những thứ trong danh sách này đã vượt quá sức của Lưu gia.
Vành tai Mã thị đỏ hết lên. Chuyện hôn nhân chú trọng môn đăng hộ đối, trong mối quan hệ thông gia với Chu hầu phủ thì Lưu gia kém hơn nhiều. Vì để cho nữ nhi có thể diện, những thứ trong danh sách này khiến Mã thị phải vắt óc suy nghĩ. Nếu như không có con dâu thứ thì danh sách còn tệ hơn thế nữa.
Lưu Giai thở phào nhẹ nhõm, nàng ta không đồng ý chuyện mẹ cố gắng giữ mặt mũi cho mình nhưng nói mà mẹ không chịu nghe. Triệu thị nhìn thoáng qua rồi cúi đầu tiếp tục ghi chép, trong lòng thì đang nghĩ đến con rể. Ài, không ở kinh thành nhưng vẫn cần phải quyên góp. Nếu không lại có người nhân cơ hội này bắt thóp.
Trúc Lan bận rộn đến tận khi trời tối, cổ cô cứng đờ. Nhìn vào danh sách dài ngoằng, khối lượng công việc rất lớn. Lúc Chu Thư Nhân trở về có cầm lấy cuốn sổ ghi chép để xem, anh nhướng mày nói:
- Hôm nay chỉ riêng bạc thôi đã có mười hai vạn lượng sao?
Trúc Lan xoa xoa cổ mình, nói:
- Có phải là rất nhiều không?
- Đúng thật là rất nhiều.
Trúc Lan cười mỉa:
- Bây giờ thứ thiếu nhất chính là vật tư. Trong số các vật tư, lương thực là thứ khan hiếm nhất. Có vài người đúng là biết cản đường, chỉ quyên góp bạc mà không có một chút vật tư nào.
Chu Thư Nhân nhướng mày:
- Đúng là mãi không ngừng.
- Cũng may sau nhiều năm kinh doanh chúng ta đã xây dựng được nền tảng đồng minh, hơn nữa còn có thân phận của anh nên vật tư được quyên góp cũng khá.
Chu Thư Nhân buông cuốn sổ xuống:
- Chắc chắn bọn họ không thể ngờ đến thứ em đang thiếu nhất chính là tiền bạc để bắt đầu.
Vẻ lạnh lùng trên mặt Trúc Lan biến mất, cười mi mắt cong cong:
- Đúng vậy, bọn họ đã tính sai rồi. Với số bạc ban đầu này, em có thể mua thôn trang, có thể mua đất và xây rất nhiều nhà kính, ngạc nhiên nhất là em lại thiếu bạc.
Chu Thư Nhân cong cong khóe môi:
- Để ngày mai anh lại đi k*ch th*ch Ôn lão đại nhân, sẽ càng có nhiều bạc hơn.
Trúc Lan: - Được, em tin vào kỹ năng diễn xuất của anh.
Chu Thư Nhân mát xa cổ cho vợ, nói:
- Em cũng đừng mệt quá.
- Có quá nhiều người đang chờ để xem em biến thành trò cười, còn có thể bỏ đá xuống giếng anh. Em nhất định phải làm cô nhi viện đầu tiên cho thật tươm tất.
Lông mày của Chu Thư Nhân giãn ra:
- Được.
Sáng hôm sau, trong suốt buổi lâm triều sắc mặt của Chu Thư Nhân luôn u ám. Ôn lão đại nhân híp mắt, trên mặt không có biểu cảm gì thừa thãi nhưng từ trạng thái thoải mái của lão cũng có thể nhìn ra tâm trạng tốt của lão. Bên phe Ôn gia còn có rất nhiều người chưa quyên góp, hôm nay nhìn thấy vẻ mặt khó coi của Chu hầu khiến bọn họ cho rằng kế hoạch đã thành công.
Thái Tử nhìn ông ngoại với ánh mắt đồng cảm, thua thiệt như thế mà vẫn không rút ra được bài học kinh nghiệm sao?
Sau khi kết thúc buổi chầu triều, Ôn lão đại nhân còn gật đầu với Chu Thư nhân rồi bước đi cùng với người của mình. Phải nói bước chân vô cùng nhanh nhẹn. Chu Thư Nhân đứng yên không nhúc nhích, Uông Cự đi đến hỏi:
- Xảy ra chuyện gì à?
Chu Thư Nhân bình tĩnh nói:
- Có người bị đánh mà lại quên.
Uông Cự: - Hả?
Giọng của Chu Thư Nhân quá nhỏ, không ai nghe thấy. Anh ra hiệu cho Uông Cự đi theo. Sau khi hai người ra khỏi cung, anh mới giải thích tình hình quyên tặng cho Uông Cự nghe.
Uông Cự: - Đang muốn nhìn xem Chu gia bị cười chê đây mà .
Việc làm của Dương thị sẽ sớm được truyền bá đến các châu, làm tốt cô nhi viện thì đó là công lao, nhưng nếu làm không tốt sẽ trở thành đả kích lớn đối với Chu gia. Mọi thứ đều là con dao hai lưỡi, đặc biệt là chuyện nữ tử đứng ra làm việc. Bây giờ mới chỉ vừa bắt đầu đã có những đợt phong ba không dứt, nếu như thực sự không suôn sẻ… Ông ấy rất lo lắng cho Chu gia.
Chu Thư Nhân nhìn thấy vẻ mặt của Uông Cự:
- Sợ sao?
Uông Cự ấn mày nói:
- Ta phái người về chuẩn bị một ít vật tư.
Nụ cười trên gương mặt Chu Thư Nhân càng sâu hơn:
- Không cần, thực ra thứ mà cô nhi viện thiếu nhất chính là tiền bạc để làm vốn bắt đầu. Ôn gia toan tính nhưng điều đó lại giúp cho nương tử của ta. Tuy nhiên, đúng là đang cần Uông gia giúp đỡ thật. Nương tử của ta đã phái người đi các châu thu mua thôn trang, châu có tộc nhân của ngài ở hãy hỗ trợ.
Uông Cự hiểu ra:
- Ngài đang sợ Ôn gia ngộ ra mọi chuyện sẽ lén lút ngăn cản sao?
- Đúng vậy, bây giờ để họ tự mãn trước đã, thanh thủ cơ hội mua những thôn trang có thể mua được trước.
Đêm qua anh và Trúc Lan đã viết rất nhiều thư. Haiz, tốc độ phát triển của dòng họ Chu thị vẫn còn quá chậm. Nếu như Chu thị có con cháu làm quan ở các châu thì công việc của họ sẽ dễ dàng hơn chút.
Uông Cự cũng không tin tưởng Dương thị lắm. Quan niệm được hình thành từ nhỏ của ông ấy không dễ dàng thay đổi. Ông ấy thà tin Chu Thư Nhân, nghĩ rằng Chu Thư Nhân đứng sau sắp xếp mọi việc dù Chu Thư Nhân có khoe điểm tốt của Dương thị. Ông ấy đã nghe thấy nhiều, cũng chỉ cho là Chu Thư Nhân quá yêu Dương thị mà thôi. Bây giờ nghe Chu Thư Nhân nói tất cả đều là ý tưởng của Dương thị, ông ấy sững sờ:
- Ngài không lừa ta đấy chứ?
Chu Thư Nhân trợn trắng mắt:
- Nương tử của ta thật sự không kém ta ở chỗ nào đâu.
Vợ anh đã dùng năng lực của mình để giành được sự tín nhiệm của toàn bộ hoàng thất, dù cho hoàng thất có tin tưởng anh thì cũng sẽ không vì anh mà tin tưởng vợ anh. Vợ anh thật sự dựa vào thực lực để chứng tỏ bản thân mình.
Uông Cự sửng sốt, nhất là sau khi nghe được một số kế hoạch thì trong lòng cảm thấy vô cùng phức tạp.
Chu Thư Nhân hừ một tiếng, lúc này còn chưa đâu vào đâu đâu. Sách do nương tử biên soạn vẫn chưa được công bố thiên hạ đấy.
*
Chu gia
Lý thị đang cau mày:
- Mẹ ơi, hôm nay càng có thêm nhiều bạc được quyên góp đến. Mẹ hãy nhìn ngân phiếu xem!
Trúc Lan nhướng mày, nói với Tô Huyên:
- Con phái người cầm bạc đi mua pha lê, sau đó tìm thợ thủ công làm nhà kính đi.
Tô Huyên: - Con đi phân công ngay ạ.
Sau đó Trúc Lan lại nói với nữ quan:
- Phiền nữ quan đi quản lý chuyện thu vật tư của thôn trang.
Nữ quan nhận được mệnh lệnh của Thái Hậu, nghe theo lời của Chu hầu phu nhân. Nữ quan đại biểu cho Thái Hậu, chỉ cần nàng ta để mắt đến vật tư trong kho thì không ai dám động đến vật tư.
- Vâng ạ.
Lý thị đỡ mẹ ngồi xuống:
- Con đã từng cho rằng mở một cô nhi viện là chuyện dễ dàng.
Chỉ mới được hai hôm đã khiến thị bận rộn đến mức chóng mặt.
Trúc Lan: - Vạn sự khởi đầu nan, sau này sẽ tốt hơn thôi.
Dừng một chút, Trúc Lan nói với Triệu thị:
- Nhớ ghi chép sổ sách thật rõ ràng, mỗi một lần chi tiền đều phải ghi rõ ràng nguồn gốc xuất xứ.
Triệu thị là người cẩn thận nhất, thích hợp ghi chép sổ sách. Tránh sau này có người viện cớ tiền bạc để gây chuyện.
*
Tửu lầu
Xương Lễ không ngủ cả đêm, đứa bé được cứu phát sốt. Đêm qua con trai cũng nóng người, đã uống thuốc. Xương Lễ túc trực bên cạnh nguyên đêm, không dám ngủ. Hắn giơ tay lên chạm vào khuôn mặt đỏ bừng của con trai, vô cùng đau lòng.