Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1488: Lửa Giận

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân cười nói:

- Lão đại nhân hoàn hồn.

Trong lòng Ôn lão đại nhân cảm thấy Chu Thư Nhân có bệnh, lại còn bệnh nặng. Không một nam nhân nào có thể giống như Chu Thư Nhân, không để ý chút nào. Bực mình hơn nữa là lão không thể hiểu được Chu Thư Nhân có ý gì.

- … Lão phu không hiểu được ý của Chu hầu.

Trong mắt Chu Thư Nhân lộ ra vẻ đồng cảm:

- Lão đại nhân thật sự đã già rồi, không thể hiểu được suy nghĩ bình thường ở độ tuổi này của ta.

Ôn lão đại nhân: “...”

Lão không tức giận, không tức. Aaa, lão sắp giận đến mức nổ tung. Người này thù dai thật đấy, lão từng nói vẻ ngoài của Chu Thư Nhân cũng gần giống như người ở độ tuổi của lão nên bây giờ đã bị mắng ngược lại.

Chu Thư Nhân: - Vậy thì để ta có lòng tốt giải thích thế nào là nịnh vợ.

Tai của mọi người đều vểnh lên, sợ rằng mình sẽ bỏ lỡ từ nào đó.

Chu Thư Nhân nhìn chung quanh một vòng, nhếch khóe miệng nói:

- Ý trên mặt chữ của nịnh vợ rất dễ hiểu. Trong mắt bản hầu, cái gì của nương tử bản hầu cũng tốt. Nương tử của bản hầu vừa đẹp vừa tốt bụng, vừa biết kiếm tiền lại giỏi dạy dỗ con cái. Trong lòng bản hầu, nương tử bản hầu không có chỗ nào để chê, bản hầu cảm thấy vinh hạnh khi cưới được nương tử, nàng ấy bảo bản hầu đi hướng đông thì bản hầu sẽ không bao giờ đi hướng tây. Nương tử muốn trèo lên nóc nhà thì bản hầu sẽ là người bắt thang cho. Giải thích như thế lão đại nhân đã hiểu chưa?

Ôn lão đại nhân: “...”

Bá quan văn võ: “...”

Chắc hẳn Chu hầu gia đã trúng độc rồi, độc lại còn ngấm vào tận xương tủy nữa.

Chu Thư Nhân khe khẽ tặc lưỡi hai cái, mới chỉ sương sương thôi, anh vẫn còn rất nhiều cái chưa nói đến, nữ nhân tốt nhất thiên hạ này. Ài, trên đầu có hoàng quyền đúng là không tốt, khen tức phụ cũng không được khen thoải mái nữa, nghẹn.

Uông Cự có suy nghĩ muốn che mặt lại, người duy nhất có thể nói ra một cách thoải mái như vậy chỉ có Chu Thư Nhân.

Chu Thư Nhân hỏi Ôn lão đại nhân:

- Đại nhân còn cần bản hầu giải thích thắc mắc nữa không?

Ôn lão đại nhân một lời khó nói hết, đối mặt với Chu Thư Nhân thì sự châm ngòi toan tính của lão đều trở nên vô nghĩa. Đừng có bảo người này có khúc mắc với việc làm của Dương thị, Chu Thư Nhân thậm chí còn hết sức ủng hộ. Ngẫm lại lão cảm thấy muốn hộc máu.

Trúc Lan cũng vào cung, lúc này chỉ có Thái Hậu ở đây. Trúc Lan đưa thứ hôm qua mình đã viết được cho Thái Hậu:

- Việc đầu tiên cần được giải quyết đó là làm thế nào để gửi những vật tư được quyên tặng đi.

Thấy Dương thị đã viết đầy đủ những việc cần làm, nguyên do sự việc, mức độ quan trọng, tốc độ mỗi việc,... Thái Hậu rất hài lòng gật đầu, ra hiệu cho nữ quan đưa hộp cho Dương thị:

- Bà xem đã đủ dùng chưa?

Trúc Lan mở hộp ra, bên trong là khế ước đất đai. Thứ hoàng thất không thiếu nhất chính là đất đai. Trong đó có ba tờ khế ước đất của thôn trang.

- Đủ rồi, đủ rồi.

Thái Hậu cười nói:

- Mấy tờ khế ước đất của thôn trang là đồ Hoàng Hậu đưa đến.

Trúc Lan nghĩ thầm đúng là không phải ai cũng có thể làm Hoàng hậu:

- Hoàng Hậu nương nương là người có lòng từ bi ạ.

Thái Hậu tiếp tục nói:

- Các cung cũng đều viết ra danh sách quyên góp. Sau khi viết xong, Hoàng Hậu sẽ cử người đưa đến cho bà. Bây giờ đã có thôn trang, bà có thể phái người đi xem. Nếu không có vấn đề gì thì bổn cung sẽ gửi vật tư quyên tặng đến thôn trang luôn.

Trúc Lan đứng dậy nói:

- Khi nhận được ý chỉ, lòng thần phụ vừa lo lắng vừa phấn khích. Lo lắng vì sợ không làm được trọn vẹn khiến Thái Hậu thất vọng, phấn khích là vì thần phụ muốn thử tận tay làm. Suy cho cùng thì thần phụ ở trong hậu trạch đã lâu, vẫn mong Thái Hậu nương nương phái người giúp đỡ thần phụ. Cũng coi như cho thần phụ thêm chút dũng khí.

Trong mắt Thái Hậu có chút suy tư, bà ấy đã hiểu rõ Dương thị vô cùng gan dạ, làm gì có chỗ nào cần đến bà ấy phái người đến giúp đỡ chứ, đáp:

- Nếu đây là mệnh lệnh của bổn cung, đương nhiên bổn cung sẽ phái người đến phụ tá bà. Nàng ấy sẽ nghe theo sự sắp xếp của bà.

Điều Trúc Lan muốn nghe nhất chính là câu cuối cùng. Chắc chắn hoàng thất có bố trí người vào bên cạnh cô, nếu đã không thể tránh được thì cô sẽ hào phóng mời người. Hoàng thất vui vẻ, sau này cô cũng dễ làm việc hơn:

- Thần phụ xin cảm tạ ân điển của Thái Hậu.

Thái Hậu hỏi: - Cô nhi viện ở kinh thành, bà đã nghĩ xem nên làm ở đâu chưa?

Trúc Lan trả lời:

- Thôn trang Kinh Giao, ngoại ô kinh thành.

Nếu như cô nhi viện dân gian và hoàng thất không thể liên quan đến nhau thì việc chọn nơi ở kinh thành để mở là không thích hợp. Đương nhiên cũng có phần bởi vì tòa nhà ở kinh thành quá đắt, cô nhi viện thì lại thiếu thốn mọi thứ. Tốt nhất là chọn thôn trang, thôn trang đủ lớn, có thể trồng trọt để giải quyết một phần vấn đề ăn uống, là một vòng tuần hoàn tốt.

Thái Hậu rất hài lòng với câu trả lời của Dương thị:

- Việc của cô nhi viện giao cho bà, bổn cung quả thực đã chọn đúng người. Tuy nhiên, trên khắp cả nước có rất nhiều trẻ mồ côi, bà phải làm từ từ, muốn một lần xong luôn là điều không thể.

Trúc Lan biết rõ tầm quan trọng của việc đặt nền móng. Thứ cô muốn làm ra là một hệ thống hoàn chỉnh có thể truyền lại được chứ không phải như đóa phù dung sớm nở tối tàn, biến mất trong dòng chảy lịch sử.

Trúc Lan trò chuyện cùng Thái Hậu một lúc rồi đi đến tẩm cung của Hoàng Hậu. Hoàng Hậu tặng thôn trang, cô phải cảm tạ.

Hoàng Hậu miễn lễ, cười nói:

- Bổn cung nghe nói lão phu nhân tiến cung, đúng lúc danh sách quyên góp của hậu cung đã được viết xong. Đang định đưa qua cho lão phu nhân thì lão phu nhân đã đến rồi.

Trúc Lan: - Thần phụ đặc biệt đến đây để cảm tạ Hoàng Hậu nương nương vì đã quyên góp ba thôn trang, giải quyết vấn đề tích trữ vật tư.

Hoàng Hậu mỉm cười nói:

- Mẫu hậu lo lắng cho những cô nhi, bổn cung thân là mẫu nghi thiên hạ, trẻ con trong khắp thiên hạ đều là con cái của bổn cung, đây là việc ta nên làm.

Trúc Lan thổn thức trong lòng, nếu như cả Ôn gia đều tỉnh táo như Hoàng Hậu thì tốt quá. Thế nhưng đáng tiếc, đứng trước quyền lực rất ít người có thể tỉnh táo.

 

Nơi khác, vẻ mặt Xương Nghĩa tối sầm lại. Hắn là người tốt tính, theo kết quả điều tra, trong lòng bức bối muốn chết, toàn thân chìm trong bầu không khí u ám và hôm nay bộc phát hết ra. Sắc mặt Minh Huy tái nhợt, mấy hôm nay thằng bé đã cùng cha chứng kiến quá nhiều chuyện bi thảm. Những gì thằng bé nhìn thấy hôm nay đã phá vỡ điểm mấu chốt của nhân tính con người, không thể nghĩ đến, vừa nhớ đến, nó lại chạy ra khỏi y quán để nôn ra.

Xương Lễ hoàn hồn, cũng vội đi ra theo. Mấy hôm nay con trai đi theo hắn phải chịu khổ quá nhiều, vì tăng tốc độ mà bọn họ chưa hề dừng lại nên hôm nay con trai mới bị dọa sợ. Lúc con trai mới đi theo hắn ra ngoài còn nguyên vẹn, nếu như trở về mà có chuyện gì thì hắn sẽ bị lột da mất!

Khi Xương Lễ đuổi theo đến đã thấy Minh Huy đang nôn khan không ngừng, trong bụng chẳng còn gì để nôn ra nữa. Gã sai vặt của con trai đang lo lắng đứng cạnh.

Minh Huy thấy cha đến liền vịn vào tường đứng dậy:

- Cha, con… con không sao đâu.

Xương Lễ cảm thấy vô cùng đau lòng:

- Để cha gọi đại phu đến khám cho con.

Minh Huy xua tay nói:

- Không cần đâu, cha, người quay lại xem đứa bé đi, nhất định phải cứu sống được đứa bé.

Trái tim Xương Lễ trùng xuống, trong y quán có hai đứa nhỏ. Một đứa mười tuổi, một đứa bảy tuổi. Mười tuổi là một bé gái, thịt ở hai chân bị cắt lộ ra xương trắng ở bên trong, tiểu cô nương cố gắng tỉnh táo để tồn tại, chỉ để bảo vệ đệ đệ nhỏ tuổi. Hắn không bao giờ quên được ánh mắt của cô bé khi nhìn thấy hắn, sau khi xác nhận hắn đến để cứu mình, tiểu cô nương lộ ra nụ cười như trút được gánh nặng, đệ đệ có thể sống tốt là tốt rồi.  

Minh Huy dựa vào tường, có chút yếu ớt, mấy ngày qua dạ dày không thoải mái, hôm nay còn liên tục nôn mửa không còn chút sức lực nào. Xương Lễ đỡ con trai quay lại y quán, con trai vừa ngồi xuống thì tiếng khóc của cậu bé đã vang lên từ sau tấm rèm. Trái tim hắn chững lại vài nhịp, vội vàng đi vào. Trên người cô bé toàn là ngân châm, đại phu đang yên lặng rút châm. Giọng nói của đại phu khàn khàn:

- Lão phu đã cố gắng hết sức.

Xương Lễ nhắm mắt rồi lại mở ra:

- Chỗ này phải phiền đến đại phu rồi.

Minh Huy cũng đi theo đến đây, ngơ ngác nhìn tiểu cô nương đang nhắm mắt. Thằng bé không thể quên được ánh mắt của tiểu cô nương khi nhìn thấy bọn họ. Mũi của thằng bé trở nên cay cay, nước mắt chảy xuống. Đồng thời ngọn lửa giận dữ cũng bùng lên trong lòng.

Trước Tiếp