Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan xuống xe ngựa, người mới thấy đó lại chẳng thấy đâu. Cô không cam lòng, tìm kiếm khắp nơi nhưng không tìm ra.
Thanh Tuyết thấy vẻ mặt thất vọng của lão phu nhân, thắc mắc:
- Lão phu nhân, người mới nhìn thấy ai sao?
Trúc Lan xua tay, nói:
- Hình như hồi nãy ta thấy Khương An, nhưng chắc là ta nhìn lầm rồi.
Thanh Tuyết: - Khương An công tử ư?
- Ừ, chúng ta đi thôi.
Nói xong, Trúc Lan quay về xe ngựa, tinh thần rất tệ, lúc này cô không nhìn ra ngoài cửa sổ nữa mà tém lại áo choàng rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Xe ngựa đi khuất, Khương An trốn trong con hẻm nhỏ mới đi ra. Khương An đang mặc quần áo và đeo trang sức như người nước ngoài, hồi nãy nhìn thấy xe ngựa Hầu phủ đi qua, linh tính mách bảo y rằng có thể xảy ra chuyện không hay, may mắn y tránh đi nhanh. Nghĩ vậy, y không khỏi tự sờ mặt mình, y để râu rồi mà bà ngoại còn nhận ra y, quả nhiên bà ngoại thương y nhất. Sau đó y bình tĩnh rời đi.
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân nghe bảo vợ đến tìm mình thì vội vàng đi ra, vừa lên xe ngựa nhà mình thì thấy vợ đang than ngắn thở dài:
- Không được hả em?
Trúc Lan thuật lại chuyện trong cung, nói:
- Chắc là được, nhưng có lẽ người phụ trách không phải em rồi.
Chu Thư Nhân nghe xong cũng cảm thấy vi diệu:
- Không sao, lần này không có cơ hội thì vẫn còn lần sau mà.
Trúc Lan: - Chứ biết sao giờ. Không còn sớm nữa, chúng ta đi ăn cơm trưa nhé?
- Ừ.
Sau khi vào tửu lầu và gọi món ăn, Trúc Lan mới nhắc đến chuyện gặp được cháu ngoại Khương An. Chu Thư Nhân nhướng mày, nói:
- Anh không nhận được tin tức gì hết.
- Vậy chắc em nhìn lầm rồi.
Chu Thư Nhân không cho rằng vợ mình nhìn lầm, nói:
- Em có thấy Khương An thay đổi gì nhiều không?
Trúc Lan cẩn thận nhớ lại, nói:
- Em chỉ nhìn thoáng qua nên không để ý kỹ. Trên mặt có râu… không nhớ được nữa, chắc là em nhận làm người thôi. Anh cũng biết em có tuổi rồi mà, đôi mắt không còn tinh tường như trước kia.
Chu Thư Nhân để bụng, nếu đúng là Khương An thật, trở về lại chẳng có tin tức gì, chắc chắn chuyện không đơn giản.
Hai vợ chồng ăn cơm trưa xong thì Trúc Lan về phủ. Chu Thư Nhân quay lại Hộ Bộ, nhìn thấy Sở Vương:
- Sở vương đến đây hồi nào?
Sở vương nhìn Chu Thư Nhân, hỏi:
- Bổn vương mới đến, nhà Hầu gia có chuyện gì à?
Chu Thư Nhân lắc đầu, đáp:
- Không, Vương gia tới Hộ Bộ có việc gì sao?
Sở vương: - Bổn vương mới nhận được ý chỉ của Hoàng thượng, bảo bổn vương chuẩn bị sẵn sàng đi đón đám trẻ, cho nên cố ý mời Hầu gia đến cô nhi viện của hoàng thất xem thử, có còn thiếu sót gì không.
Chu Thư Nhân vẫn luôn nghĩ về chuyện này, anh đứng dậy nói: - Được.
Cô nhi viện hoàng thất chiếm diện tích không nhỏ, để bọn trẻ được an cư, triều đình phải lấn sang nhà của bá tánh, nhưng không hề chiếm đoạt không. Triều đình bố trí chỗ ở cho bá tánh, còn bồi thượng bạc nữa. Phòng ốc được cải tạo thành dạng phòng có giường chung lớn, trong phòng đắp thêm giường đất. Một phòng có thể chứa hơn 20 đứa trẻ. Chăn và quần áo đều đã chuẩn bị đầy đủ, quần áo hơi cũ, có thể tận dụng quần áo cũ nên không đặt mua đồ mới để tiết kiệm bạc.
Chu Thư Nhân xem xét cẩn thận, cuối cùng đến xem phòng chứa lương thực. Không có nhiều lương thực loại một, đa phần là hạt cũ và hạt thô.
Sở vương nói: - Chỗ lương thực này là do bổn vương quyên góp.
Chu Thư Nhân trả lời: - Vương gia tốt bụng quá.
Anh không so đo lương thực là hạt cũ, bây giờ là lúc thiếu thốn lương thực, có ăn đã tốt lắm rồi, còn trông chờ chi đủ chất. Thịt thà trở thành mặt hàng khan hiếm ngoài chợ đấy.
Hôm sau, mấy ngày qua Vu đại nhân không dự chầu triều, hôm nay Chu Thư Nhân vừa ra khỏi triều thì gặp, bèn gọi:
- Vu đại nhân!
Sắc mặt Vu đại nhân không được tốt lắm, đáp: - Chu hầu gia!
Chu Thư Nhân biết Vu đại nhân bị đau đầu mấy ngày nay, hỏi:
- Có đỡ đau đầu hơn chút nào không?
Vu đại nhân gật đầu:
- Đỡ hơn rồi ạ, hạ quan cảm ơn Hầu gia quan tâm.
Chu Thư Nhân vuốt râu, bảo Vu đại nhân đi chầm chậm thôi:
- Đại nhân có tính toán tới chuyện đính ước của con thứ nhà mình chưa nhỉ?
Vu đại nhân chạm phải mắt cười của Chu hầu gia, không hiểu nữa mới là lạ. Ông ấy và con trai cả còn ước gì được đính ước với nhà Chu hầu gia nữa kìa.
- Có ạ, cũng đang tính cho Việt Dương đính ước.
Chu Thư Nhân nghĩ thầm Liễu gia biết điều hơn thật:
- Thế thì phải chọn lựa kỹ càng nhé.
Sắc mặt Vu đại nhân hồng hào hơn hẳn, sự kích động khiến máu huyết lưu thông. Chẳng ai ngờ rằng Chu hầu gia lại ưng đứa con thứ hai của mình, lúc con trai cười rộ lên trong đần độn hết biết mà lại có phước phần quá.
Uông Cự đang chờ ở trước, Chu Thư Nhân khẽ gật đầu với Vu đại nhân rồi đi trước một bước. Vu đại nhân kích động làm sao, phải nắm chặt tay mới kiềm chế được kích động trong lòng. Đầu óc suy nghĩ nên mời ai đến Chu phủ hỏi cưới đây, ông ấy điểm danh một vòng, sắc mặt hơi trầm xuống, bởi Vu gia không có bạn bè nào đáng tin ở Kinh Thành cả.
Uông Cự quay đầu thoáng nhìn Vu đại nhân, nhỏ giọng nói:
- Ngài nói gì với ổng thế? Sao ổng kích động dữ vậy?
Chu Thư Nhân: - Ta cảm thấy con trai thứ của ông ấy rất khá.
Uông Cự sửng sốt: - Ta còn tưởng đâu ngài sẽ chọn trưởng nam cho Tứ tiểu thư chứ.
Chu tứ tiểu thư có tiếng tốt ở Kinh Thành, cộng thêm Chu lão Tứ đi theo con đường làm quan chính thống, gả Tứ tiểu thư cho trưởng tử nhà danh gia vọng tộc, trở thành dâu cả không thành vấn đề.
Chu Thư Nhân lắc đầu: - Vất lắm!
Uông Cự sửng sốt xong lại lâm vào trầm mặc, đúng là sẽ vất vả lắm, rất nhiều chuyện không do bản thân quyết định, trách nhiệm nặng nề. Ông ấy nói:
- Ta chưa từng thấy ai thương cháu gái hơn ngài đâu.
Chu Thư Nhân khịt mũi:
- Ta là người ông tốt nhất đấy nhé.
*
Chu phủ
Sau khi nữ quan rời đi, Trúc Lan còn chưa hoàn hồn. Qua một lúc lâu, cô mới cong mắt cười nói:
- Giao cho ta! Thật sự giao cho ta rồi!
Không những giao cho cô, mà còn hạ chỉ. Mặc dù không phải từng bước theo kế hoạch ban đầu, nhưng cô cũng không lo lắng.
Thanh Tuyết cười theo, nói:
- Vâng, Thái hậu giao cho lão phu nhân phụ trách đấy ạ.
Trúc Lan kích động đi tới đi lui trong phòng, sau khi bình tĩnh lại, cô cầm danh sách Thái hậu đưa cho, đây là danh sách mà Thái hậu khởi đầu quyên góp. Trên danh sách có 100 thạch lương thực, bông và vải vóc. Cực kỳ đầy đủ!
Trúc Lan âm thầm cảm thán, người khổ luôn là bá tánh chứ chẳng ảnh hưởng gì đến giới quyền quý cả. Cô bảo Thanh Tuyết chuẩn bị giấy bút, nếu như do cô phụ trách thì Chu hầu phủ cũng phải quyên góp. Thái hậu đã đi đầu rồi, cho dù trong lòng các thế gia không muốn vẫn phải quyên tặng vật tư thôi. Những thứ này là vật tư dùng để khởi động.
Ý chỉ của Thái hậu nhanh chóng loan truyền khắp trong kinh thành, danh sách quyên góp cũng được công khai kèm theo. Thái hậu định làm một cô nhi viện cho dân thường, phu nhân của Chu hầu gia là người phụ trách chính. Các quý phu nhân trong Kinh Thành đều ngơ ra.
Đào thị tới nhanh nhất trong số những nhà có quan hệ sui gia với Chu gia, đủ thấy bọn họ nắm chắc tin tức ở Kinh Thành cỡ nào. Đào thị hỏi với vẻ khó tin:
- Tin đồn bên ngoài là thật sao? Thái hậu mở cô nhi viện cho dân thường, giao cho tỷ tỷ phụ trách hả?
Trúc Lan nhếch khóe môi cười, đáp:
- Đúng vậy! Thái hậu có ý chỉ, bảo ta phụ trách việc xây dựng cô nhi viện cho bá tánh bình thường.
Đồng tử Đào thị co lại, kể cả có là cô nhi viện cho bá tánh bình thường cũng không nên giao cho Trúc Lan chứ. Thị ổn định lại cảm xúc một lúc, nói:
- Sao… sao tỷ làm được vậy?
Cô nhi viện hoàng thất nhận nuôi con của binh lính chết trận, do Sở vương phụ trách. Theo lý cô nhi viện cho bá tánh cũng phải do nam nhi phụ trách mới đúng, đây là lần đầu tiên giao việc cho đàn bà.
Trúc Lan biết chuyện này sẽ khiến rất nhiều người bàng hoàng, nhưng cô không sợ, cô có tự tin, Thái hậu đã hạ chỉ chắc chắn sẽ cho người đến hỗ trợ cô. Cô nói:
- Ta có làm gì đâu, Thái hậu đánh giá cao năng lực của ta đấy.
Chuyện này thành công không những có thể cứu vớt được nhiều đứa trẻ, mà còn có thể nâng cao địa vị của giới nữ. Nghĩ thôi cũng thấy vui rồi!
Đào thị vẫn còn sốc lắm, thị biết Dương thị tài hoa, nhưng không ngờ Dương thị giỏi giang tới mức có thể được giao nhiệm vụ, cô nhi viện dân gian không phải chỉ làm ở Kinh Thành đâu. Cả nước rất rộng, liên quan đến không biết bao nhiêu châu thành.
Trúc Lan cười tủm tỉm, nói:
- Đừng ngơ ra nữa. Muội mau xem số vật tư Thái hậu quyên tặng, và vật tư Chu hầu phủ của tỷ quyên tặng nữa.
Đào thị xem hai tờ danh sách. Ừ nhỉ, Thái hậu chủ trương quyên góp, dòng họ Uông thị cũng sẽ quyên góp. Lần này cả tộc đều phải quyên góp, thị đáp:
- Để muội coi coi.