Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1484: Người Tính Không Bằng Trời Tính

Trước Tiếp

Trúc Lan đang đi trong hoàng cung, cô cài chặt áo choàng, thứ đang ôm trong lòng không phải lò sưởi, mà là quyển sách ghi chép kế hoạch của cô. Cô khăng khăng tự mình cầm, chân giẫm lên trên gạch xanh, mỗi một bước đi cực kỳ vững vàng, thứ trong lồng ngực cô có thể cứu được rất nhiều đứa trẻ. Không những có thể thay đổi của đám con nít, mà còn gieo mầm mống thịnh vượng cho đất nước mai sau.

Cô đi thẳng đến tẩm cung của Thái Hậu, điều khiến cô thấy bất ngờ là Thái Thượng Hoàng cũng đang ở đây. Cô nhanh chóng ổn định cảm xúc, cóc cần biết hôm nay là ai, cô chỉ có thể thành công, cô thưa:

- Thần phụ bái kiến Thái Thượng Hoàng, bái kiến Thái Hậu.

Thái Thượng Hoàng cũng nhất thời tò mò nên mới nán lại, ngài muốn xem thử vì sao nương tử của Chu Thư Nhân tiến cung. Ngài thoáng nhìn Dương thị… ấy chà, béo hơn lần trước một chút, gương mặt của bà lão tròn trịa trông thấy.

- Bình thân.

Trúc Lan đứng dậy, lúc cô tiến vào đã giao thứ trong tay cho cung nữ rồi, bây giờ mới nhận lại nó, cô dâng lên bằng hai tay:

- Hôm nay thần phụ đến vì đám trẻ số khổ, kính mong Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu xem giúp.

Thái Thượng Hoàng và nương tử trao nhau ánh mắt “quả nhiên là vậy”. Dương thị chủ động tiến cung không hề đơn giản. Cả hai nhận lấy thư tín và quyển sổ nữ quan trình lên, Thái Thượng Hoàng cầm sổ sách xem. Thái Hậu ra hiệu cho Trúc Lan ngồi, sau đó mới cầm bức thư. Lúc mở lá thư ra, đầu ngón tay của Thái Hậu hơi khựng lại. Bà ấy ngạc nhiên hỏi:

- Là thư nhà của con cả của Phu nhân à?

Trúc Lan trả lời:

- Vâng, bức thư của con cả nhà thần phụ khiến thần phụ vô cùng thổn thức.

Thái Hậu đã bắt đầu xem, đọc từng bức một. Vẻ mặt từ thản nhiên dần dần trở nên nghiêm túc. Bà ấy và Thái Thượng Hoàng đi du lịch đến các châu, đã từng nhìn thấy một vài đứa trẻ khốn khổ, thế nhưng vẫn là số ít, mà nhiệm vụ của Chu thế tử là điều tra bọn trẻ nên được nhìn và nghe nhiều hơn.

Thái Thượng Hoàng vừa đọc vừa lén quan sát Dương thị. Từ việc Dương thị đưa ra từng quyển sách dạy học thích hợp, ngài đã hiểu rõ trong lòng vị phu nhân này có nhiều bí mật, là người có trí tuệ uyên bác, ngài dám khẳng định kế hoạch trước mắt do chính Dương thị nghĩ và viết ra.

Hiển nhiên Trúc Lan cảm nhận được ánh mắt nghiền ngẫm ấy, hôm nay cô dám tiến cung tức là cô đã suy xét kỹ càng cả rồi. Cô ngồi cực kỳ bình tĩnh và thong dong.

Thái Thượng Hoàng nhìn mãi, cuối cùng ngài híp mắt lại. Bố cục rất lớn, nói là bồi dưỡng thợ thủ công để bọn trẻ có tay nghề kiếm sống, sau này bỏ công trả lại cho phí nuôi nấng ban đầu, một khi hoàn thành sẽ kéo theo ảnh hưởng cực kỳ sâu sắc.

Thợ thủ công đa phần chú trọng cha truyền con nối, thế hệ này truyền lại cho thế hệ sau. Có thể nói như thế này, phụ thân là thợ thủ công thì gần như đời đời con cháu đều sẽ tiếp tục nghề thủ công. Triều đình đã từng nhìn thấy năng lực của một số thợ thủ công, có rất nhiều kỹ thuật hiện nay là do một tay bọn họ không ngừng nghiên cứu và cải tiến. Triều đình đang thiếu thợ thủ công có tay nghề, Dương thị ý thức rõ được điều này.

Ánh mắt Thái Thượng Hoàng trở nên sâu thẳm:

- Dương thị!

Trúc Lan lấy hết can đảm đứng dậy, thưa:

- Dạ có thần phụ!

Thái Thượng Hoàng dòm kỹ Dương thị, trong tẩm điện cực kỳ an tĩnh, nữ quan và cung nữ đứng yên bất động, trông cứ như là người giả đang đứng vậy.

Trúc Lan cảm nhận được áp lực ập thẳng vào mặt, cô không nhìn Thái Hậu, bởi rõ ràng đây là thử thách, nếu đến cả áp lực mà cô còn không chịu được thì cô còn có thể làm gì được nữa kia chứ. Mà thật ra cô cũng chẳng cần nắm bắt cơ hội làm chi.

Thái Thượng Hoàng không quá bất ngờ khi Dương thị có thể giữ được bình tĩnh, mấy năm qua Dương thị đã cho hoàng thất thấy năng lực của bản thân rồi.

- Kế hoạch của Phu nhân viết rất hoàn chỉnh, nhưng trẫm muốn hỏi Phu nhân rằng Phu nhân cảm thấy mấy đứa trẻ đó nên học cái gì trước tiên?

Trúc Lan thở hắt ra, cô qua ải đầu tiên rồi nên càng tự tin hơn. Muốn thành công ắt phải chọt trúng nhưng điều mà hoàng thất cần, cô đáp:

- Triều ra có xưởng đóng tàu, xưởng đóng tàu phát triển về lâu về dài vẫn luôn thiếu số lượng lớn nhân công và sư phụ. Thần phụ cảm thấy có thể học cái này.

Đóng tàu và cải tiến kỹ thuật đóng tàu đòi hỏi phải học làm tính cũng như một số thứ khác, sách vở của cô có thể mang lại hiệu quả trên diện rộng. Bây giờ chỉ nằm trong tay hoàng thất, không thấy được ích lợi của chúng. Kiến thức cần được truyền bá, chứ không phải khống chế cho riêng ai cả.

Thái Thượng Hoàng đang ngồi trong tư thế lười biếng cũng ngồi thẳng thớm lại. Xưởng đóng tàu vẫn luôn thiếu hụt sư phụ, những sư phụ đóng tàu già chỉ dẫn dắt đồ đệ của mình mà thôi. Bây giờ sư phó trong xưởng đóng tàu chia thành mấy phe, không những không đoàn kết mà còn chèn ép lẫn nhau. Vài năm trở lại đây xưởng đóng tàu phát triển nhanh, làm tâm tư của một số người thay đổi. Hoàng thượng cũng muốn chiêu mộ số lượng lớn nhân công, tuy nhiên chiêu mộ xong chưa chắc bọn họ học được tinh túy, không có kiến thức cơ bản, chẳng khác nào làm việc phí công vô ích.

Thái Thượng Hoàng lại cầm sách lên, lật xem mấy trang cuối cùng. Nếu như đồng loạt dạy kiến thức nền, rồi tìm sư phụ chỉ dẫn, từ từ bồi dưỡng thì sớm hay muộn gì cũng sẽ tự mình phụ trách được công việc, còn có thể khiến những sư phụ già ở xưởng đóng tàu ý thức được nguy cơ.

Thái Thượng Hoàng híp mắt, nói:

- Kỹ thuật đóng tàu trong mấy năm nay vẫn luôn chững lại không hề phát triển. Chu hầu gia bảo không phát triển tức là thụt lùi, trẫm rất tán thành.

Trúc Lan biết rõ tình hình của xưởng đóng tàu. Có mấy sư phụ ở xưởng đóng tàu bắt đầu tự phụ, vinh dự và tiền tài quá nhiều khiến họ nảy sinh những ý đồ khác thì phát triển được mới là lạ. Cho nên cần phải phá vỡ cục diện cha truyền con nối này.

Trúc Lan cúi đầu, nói:

- Có cạnh tranh mới có tiến bộ, đây là lời tướng công của thần phụ nói.

Thái Thượng Hoàng nhìn Dương thị, Dương thị biên soạn lại sách, sách sơ cấp rất thích hợp để đào tạo cơ bản, Hoàng thượng định bụng chờ Thái tử kế vị mới công bố rộng rãi mớ sách đó. Chúng có thể giúp Thái tử giành được sự kính trọng của bá tánh sau khi kế vị, bây giờ xem ra…

- Trẫm đã tỏ suy nghĩ của phu nhân rồi.

Trúc Lan ngẩng đầu lên thưa:

- Thần phụ xin được cáo lui.

Ban đầu còn tưởng có thể bàn bạc với Thái Hậu, ai có mà dè Thái Thượng Hoàng cũng đang ở đây. Thái Hậu không màng, đúng là người tính không bằng trời tính. Trúc Lan ra khỏi tẩm điện, xung quanh toàn là cung nữ, có cả nữ quan tiễn ra, cô muốn quay đầu lại nhìn một cái cũng không dám. Cô chỉ có thể giấu đi cảm xúc ở nơi đáy mắt, vừa vui vì được Thái Thượng coi trọng vừa bực mình vì Thái Thượng Hoàng chẳng chịu nói chuyện nhiều với cô gì cả. Chém cha cổ đại, tối qua cô luyện tới luỵện lui mấy lần bị nghẹn lại trong bụng hết. Làm cô bực mình hết sức, còn bài diễn văn dài dòng của cô thì sao?

 

Trong điện, Thái Hậu thấy phu quân lại cầm quyển sách lên rồi mở nó ra, lần này đọc rất cẩn thận, trong lòng bà ấy hiểu rõ:

- Chàng khá tán thành ý tưởng của Dương thị nhỉ?

Thái Thượng Hoàng đưa quyển sách cho thê tử, nói:

- Nàng cũng xem đi.

Thái Hậu lấy qua xem kỹ, đọc cũng nhanh lắm. Sau khi xem xong thì nói:

- Dương thị có lòng tốt, trong lòng phu thê Chu hầu gia đều có bá tánh.

Thái Thượng Hoàng chắp tay sau lưng đứng dậy, nói:

- Họ muốn thay đổi.

Thái Hậu và Thái Thượng Hoàng cùng nhau giành lấy thiên hạ, nên có kiến thức:

- Có điểm nào không tốt hả? Có một số thứ nên thay đổi thôi.

Thái Thượng Hoàng chỉ nghĩ Chu Thư Nhân muốn thay đổi cục diện hiện tại, bèn nói:

- Các nhà danh gia vọng tộc chiếm quá nhiều tài nguyên, muốn hưng thịnh và phồn vinh lâu dài. Đúng là cần phải thay đổi.

Thái Hậu: - Cho nên chàng cũng đồng ý rồi.

Thái Thượng Hoàng không trả lời luôn, mà nói:

- Nếu Dương thị là nam nhi chắc cũng sẽ là rường cột nước nhà.

- Đánh giá cao vậy?

Khoé môi Thái Thượng Hoàng cong lên, nói:

- Nàng cũng nhìn thấy sách do Dương thị biên soạn rồi, người bình thường có thể chỉnh lý và biên soạn được như vậy sao? Vả lại không phải cái gì Chu Thư Nhân cũng nói cho thê tử nghe, nghe Dương thị nói phải có cạnh tranh mới có tiến bộ kìa. Còn chưa đủ chứng minh tất cả à?

Chu Thư Nhân không biết Dương thị tiến cung ư? Đừng đùa, đôi phu thê này tuy hai mà một, Dương thị tiến cung, không những Chu Thư Nhân biết mà còn ủng hộ hết mình nữa đấy.

Chu Thư Nhân cũng là một kẻ kỳ lạ, ủng hộ thê tử của mình học tập, vừa ủng hộ vừa tự mình dạy dỗ, không phải ai cũng có sự bao dung như Chu Thư Nhân. Ít nhất là chừng ấy năm trời, ngài chỉ nhìn thấy có mỗi Chu Thư Nhân mà thôi.

Thái Hậu hâm mộ Dương thị, nói:

- Chu hầu gia yêu thương thê tử, ta hoàn toàn không hề nghi ngờ nếu như Dương thị xảy ra chuyện gì thì Chu hầu gia sẽ không sống một mình.

Gương mặt Thái Thượng Hoàng cứng đờ, giữa ngài và thê tử đã bỏ lỡ rất nhiều điều, cho dù tất cả qua rồi, nhưng trong lòng thê tử vẫn không thể nào tiêu tan.

Trúc Lan xuất cung, ngồi trên xe ngựa nhà mình không cần phải giả vờ nữa. Cô tức tối lắm, Thanh Tuyết hé miệng tính nói rồi lại không dám hé răng. Bỗng nhiên cô nói với người đánh xe ngựa:

- Đến Hộ Bộ đi!

Thanh Tuyết ngẩn ra: - Hộ Bộ?

Trúc Lan gật đầu: - Ừm.

Bởi vì có Thái Thượng Hoàng ở đó, cơ hội gây dựng sự nghiệp của cô có lẽ không còn. Trong lòng cô đang cảm thấy cực kỳ ấm ức.

Xe ngựa trên đường đến Hộ Bộ, Trúc Lan ngồi bên cửa sổ xe nhìn ra bên ngoài để hồi phục tâm tình. Tự nhủ với lòng lần này không còn cơ hội thì vẫn còn lần sau, hu hu, cơ hội lần này khó có được đến nhường nào, cô không cam lòng. Sao Thái Thượng Hoàng lại ở đó cơ chứ, Thái Thượng Hoàng là biến số siêu to khổng lồ!

Trúc Lan nhìn ra ngoài cửa sổ, kêu to:

- Dừng xe!

Trước Tiếp