Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1483: Tiến Cung

Trước Tiếp

Chu gia, Trúc Lan biết được chuyện trong vườn thì tự đi thăm Minh Lăng, nhưng đi được nửa đường lại thấy hai tỷ đệ cũng đang đi về phía chủ viện, chờ đến gần Trúc Lan giơ tay xoa đầu cháu trai nói:

- Ừm… không bị sưng, còn đau nữa không?

Minh Lăng hơi ngượng ngùng:

- Cháu làm bà lo lắng rồi, cháu không sao ạ.

Vậy tức là không đau, Trúc Lan yên tâm, giơ ta khép áo choàng lại cho cháu trai, nói:

- Được, vậy hôm nay ở lại chủ viện ăn cơm với bà nội nhé.

Minh Lăng cười cong mắt: - Dạ.

Ngọc Nghi bảo nha hoàn đi gọi Ngọc Kiều, đám trẻ Tứ phòng không ở gần cha mẹ nên xem như là nhà ăn cơm chung với ông bà nội nhiều nhất.

Quay lại chủ viện, Minh Lăng cởi áo choàng rồi bắt chước dáng vẻ của Vu công tử:

- Bà nội ơi, cháu còn được sờ má lúm đồng tiền đấy.

Trông thằng bé cực kỳ đắc chí, nó là người đầu tiên trong nhà được sờ cơ mà.

Trúc Lan cười tủm tỉm nghe cháu trai kể, cô không hỏi cháu gái kết quả thế nào, cháu gái đi vào chưa nói gì nhưng cũng đã cho thấy thái độ, mà hỏi:

- Minh Lăng thích Vu công tử lắm à?

- Dễ bắt nạt mà, tỷ tỷ của cháu giỏi thế này thì chắc chắn sau này Vu công tử không dám chọc giận tỷ tỷ của cháu đâu.

Trúc Lan hỏi: - Tỷ tỷ của cháu có thể gả cho trưởng tử, làm dâu cả trong nhà đấy.

Minh Lăng giật mình ngây người, tuy nó còn nhỏ nhưng vì sinh ra trong Hầu phủ nên hiển nhiên nó không hề ngây thơ. Nó mím môi nói:

- Nhưng mệ t mỏı lắm ạ.

Như mẹ nó đã đủ mệt rồi, lúc ở Kỳ Châu, mẹ rất ít khi chơi với nó, nếu tỷ tỷ trở thành cση δâu trưởng thì chẳng phải tất cả mọi người sẽ nhìn chằm chằm tỷ tỷ hay sao, vậy thì không tốt chút nào. Nó vẫn luôn cảm thấy Ngọc Lộ tỷ rất mệt mỏi.

Trúc Lan xoa đầu cháu trai:

- Bà nội vui lắm.

Điều cháu trai ưu tiên là người nhà mà không phải là hy sinh ai đó vì lợi ích.

Vành tai Minh Lăng ửng đỏ, mấy đứa nhỏ trong nhà đều mong được ông bà nội khen ngợi, lúc nó vừa quay về Kinh Thành, bà nội mới chỉ khen nó một câu mà nó đã vui vẻ tận mấy ngày.

 

Thôn Thổ gia

Xương Lễ dẫn con trai tới cửa Đổng gia, cô bé chính là đứa trẻ mà hắn muốn tìm. Cô bé còn có một ca ca.

Mấy gian nhà mới xây của Đổng gia rất bắt mắt, Lý trưởng dẫn người đi thẳng vào phòng chứa củi, vóc dáng Xương Lễ c@o to, còn ăn mặc đẹp đẽ nên người trong thôn không dám lại gần. Hắn và con trai dễ dàng đi thẳng vào trong.

Xương Lễ vừa thấy tình huống bên trong là ngọn lửa phẫn nộ bùng lên, cậu bé mười tuổi đang nằm trên đống củi, mặt mũi trắng bệch, đã hơi co giật rồi. Lý trưởng nhờ người đi mời lang trung, Xương Lễ bèn cất tiếng nói:

- Trong đoàn của ta có đại phu.

Nói xong hắn nhường đường, vì sợ sẽ gặp phải tình huống thế này trong lúc điều tra nên hắn mới dẫn  đại phu đi cùng. Ngoài ra, còn mang theo rất nhiều thuốc thang.

Vẻ mặt Lý trưởng cứng đờ, chung quy vẫn khiến người ngoài cười chê, nhưng không thể trễ nãi việc chữa trị cho cậu bé nên Lý trưởng khách sáo, nói:

- Làm phiền rồi.

Đại phu đang bắt mạch cho cậu bé, lại lấy châm ra, đút thuốc viên cho cậu bé, cuối cùng cởi áo khoác trên người ra rồi choàng kín cậu bé rồi mới đứng dậy:

- Hôm nay may mắn, nếu muộn hơn chút nữa thì đứa trẻ này hết đường cứu chữa rồi.

Xương Lễ biết  đại phu không nói quá, hắn thấy được sự cảm thán vì may mắn trong mắt đại phu. Hắn xụ mặt nói:

- Phải là người có lòng dạ độc ác tới cỡ nào mới có thể tàn nhẫn với một đứa trẻ như thế?

Minh Huy cười nhạo một tiếng:

- Vì bạc trợ cấp, cả gia đình hút máu người chết chưa đủ, còn muốn quang minh chính đại chiếm lấy, thế thì chẳng phải đứa bé này sẽ trở thành vật cản hay sao? Nhìn gian nhà mới xây kia mà xem… chậc chậc, ta nghe nói mẹ đứa bé này thắt cổ ngay trong đêm nhận được tin báo tử nhưng sao ta lại cảm thấy có gì đó khả nghi ở đây nhỉ?

Người Đổng gia sợ Lý trưởng bởi vì ở đây là thôn Thổ gia và bọn họ là người khác họ chạy nạn tới đây định cư, rất sợ nếu chọc giận Lý trưởng thì mình sẽ bị đuổi đi. Lão đại Đổng gia vốn không tính hé miệng, dù sao nói xong rồi thôi, chờ Lý trưởng rời đi, chẳng phải gã muốn xử lý ranh con này như thế nào thì xử lý như thế đấy sao? Dù gì thì chuyện này đã lan ra khắp thôn rồi, mà gã cũng cóc cần thể diện. Nhưng miệng lưỡi của tiểu công tử trông giàu sang này lại sắc bén quá, gã cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình hơi sai. Gã vội ré lên:

- Nói bậy, bọn ta chỉ tốt bụng nhận nuôi chúng thôi.

Minh Huy giơ tay lên, nói:

- Dừng! Bản công tử không muốn nghe ngươi nói, bẩn tai bản công tử lắm. Thật ra ngươi gào càng to càng chứng tỏngươi chột dạ, bây giờ ta rất nghi ngờ, các cụ có câu làm mẹ thì sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, cho dù là nữ tử mềm yếu cỡ nào cũng không thể bỏ lại hai đứa con thơ rồi thắt cổ được. Bản công tử nghi ngờ bà ấy chết vì bị các ngươi treo cổ, động cơ là bạc trợ cấp, chậc chậc, chuyện này liên quan đến mạng người nên phải báo quan mới được.

Xương Lễ đã dùng mắt ra hiệu cho gã sai vặt đi mời sai dịch lại đây, sau đó mới nói:

- Vụ án liên quan tới mạng người thì hiển nhiên phải báo quan rồi. À, còn chuyện hai đứa nhỏ suýt bị hại chết nữa, tận ba mạng người đấy, hôm nay bản lão gia như được mở mang tầm mắt. Người xưa có câu thôn nghèo tạo ra dân điêu, ta thấy thôn Thổ gia cũng là thôn có danh vọng sao lại có người ác độc đến mức này chứ?

Tay Lý trưởng run rẩy, hôm nay thôn Thổ gia mất hết thể diện rồi, nếu thôn Thổ gia có tội phạm giết người thì... Lý trưởng muốn lên tăng xông. Làng trên xóm dưới sẽ nhìn thôn Thổ gia như thế nào đây? Tiếng thơm của thôn Thổ gia, danh tiếng của dòng họ Vương thị!

Minh Huy nhìn thoáng qua. Chẹp, vốn dĩ hắn không muốn làm lớn chuyện vì hắn rất có thiện cảm với dòng họ Vương thị, nhưng cha hắn không có nhiều thời gian, sự việc hôm nay cho thấy chuyện này cực kỳ phổ biến. Đương nhiên vẫn còn người có lương tâm, nhưng trong hầu hết các tình huống mạng trẻ con không đáng tiền, nhất là trong gia đình thiếu thốn lương thực để duy trì sự sống, ông nội nói lúc đối mặt với thiên tai thì nhân tính là thứ khó vượt qua thử thách nhất. Chuyện hôm nay ầm ĩ thế này, chắc chắn làng trên xóm dưới sẽ lan truyền rộng rãi. Ít nhất cũng khiến những kẻ táng tận lương tâm muốn ngược đãi lũ trẻ ngoan ngoãn mấy ngày, tranh thủ thời gian cho cha con bọn họ.   

Buổi tối, Chu Thư Nhân trở về, thấy trên bàn bày đầy hải sản, im lặng vài giây mới nói:

- Mùa đông này ăn hải sản hơi nhiều thì phải.

- Đúng vậy, đúng là năm nay ăn hải sản không ít.

Ai bảo đánh bắt nhiều làm gì, thế nên hải sản trên thị trường rất nhiều.

Chu Thư Nhân ngồi xuống rồi ra hiệu cho cháu trai và cháu gái ăn cơm:

- Hôm nay Hoàng Thượng nói anh biết Dung Xuyên không thuận lợi trong việc tách châu.

- Cũng đoán trước được rồi mà. Thảo nguyên rất lớn, có rất nhiều bộ tộc định cư sinh sống biết bao đời ở đó, tự dưng bảo bọn họ di cư thì thôi, còn muốn phân tách mảnh đất họ sinh hoạt biết bao đời qua thì tất nhiên sẽ không ai đồng ý rồi.

Chu Thư Nhân gắp thịt viên cho cháu trai, đáp:

- Còn có nhóm nô lệ, một phần nhỏ đã làm vật hi sinh rồi chết trên chiến trường, tuy nhiên vẫn còn lại rất nhiều, cộng thêm tù bình. Chuyện nào cũng cần phải giải quyết.

Trúc Lan hỏi: - Minh Đằng cũng không viết thư về, không biết bọn chúng tới thảo nguyên có thích ứng được không nữa?

Chu Thư Nhân nói: - Thảo nguyên có trận tuyết lớn. Haiz, hai đứa bọn chúng có thể về vào mùa đông năm nay đã là không tệ rồi.

Trúc Lan hỏi: - Thế triều đình đã chọn được đại thần nào để phái đi chưa?

Chu Thư Nhân ra hiệu cho cháu trai ăn rau nhiều một chút, thằng bé này thích ăn thịt từ nhỏ, không thích ăn rau cải gì, cực kỳ kén ăn.

Trúc Lan cũng gắp một đũa rau cho cháu trai, thấy Minh Lăng mặt nhăn mày nhó ăn vào khiến cô buồn cười. Lúc này Chu Thư Nhân mới đáp:

- Còn cãi nhau ghê lắm.

Tóm lại ai cũng không muốn đi, trong mắt thế gia cho dù xây dựng ở thảo nguyên hoang sơ đó thì có tác dụng gì đâu? Vạn sự khởi đầu nan, bọn họ thích hái quả hơn là trồng cây. Thật ra trong lòng Hoàng Thượng đã có ứng cử viên rồi, nhưng ngài cố tình không nói để xem trò vui thôi!

Ăn tối xong, Ngọc Nghi dẫn đệ đệ và muội muội đi về. Trúc Lan kể Chu Thư Nhân nghe về thái độ của Ngọc Nghi:

- Ngọc Nghi là đứa có chính kiến, con bé cũng vừa ý Vu Việt Dương.

Trong lòng Chu Thư Nhân thấy khó chịu, từ nhỏ Ngọc Nghi đã đi theo hai vợ chồng họ, vì không được ở cạnh cha mẹ nên hai người không khỏi dành nhiều sự chú ý cho Ngọc Nghi hơn. Hai vợ chồng họ rất thích cô cháu gái này, anh nói:

- Hừ, Vu gia được hời rồi.

- Vậy anh nói hay là em nói?

Chu Thư Nhân vuốt râu:

- Vu gia đúng là tệ quá, xem Liễu gia tích cực bao nhiêu kìa.

Trúc Lan thấy mắc cười:

- Đúng là không tích cực tí nào.

Chu Thư Nhân nói: - Để hôm nào tan chầu anh sẽ nói chuyện vài câu với Vu đại nhân.

- Ừ.

*

Huyện thành, Xương Lễ không còn ở thôn Thổ gia nữa mà đang ở nha huyện, Tri huyện mời hắn ăn tối, cam đoan rằng sẽ điều tra nghiêm túc vụ án này.

Hôm sau, Xương Lễ phái người đi theo ra ngoài hết, còn mình thì cũng tự đi thăm dò, ban đầu Tri huyện chỉ định làm cho có lệ nhưng lại đụng phải Hầu phủ thế tử, thế là không dám qua loa nữa.

Lần này tốc độ của Xương Lễ rất nhanh, không dám trì hoãn một khắc nào, chỉ trong thời gian một ngày mà hắn đã hỏi thăm rõ ràng tình huống của những đứa trẻ xung quanh, sau đó hắn viết thư cho cha mẹ với tâm trạng nặng nề.

Lúc Trúc Lan nhận được thư đã là mấy ngày sau, Xương Lễ cũng đã tới châu khác. Cô đọc thư của con trai rất nghiêm túc, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là chữ vẫn xấu như thuở nào, thằng cả y chang vợ nó, có luyện cỡ nào cũng không tiến bộ được. Ừm, toàn bộ lá thư là do thằng cả viết mà không để Minh Huy viết thay. Có thể thấy được con trai xúc động đến mức nào.

Con trai cả viết rất nhiều, tận năm trang mà vẫn như chưa viết đủ. Cứ như vẫn còn rất nhiều điều chưa viết ra được, Trúc Lan v**t v* giấy viết ₮ཏư rồi cất lại vào phong thư cẩn thận, lại lấy ra bản kế hoạch đã chuẩn bị xong, con trai cô không biết dùng những từ ngữ hoa mỹ mà viết rất giản dị. Cô không cần sửa lại gì thêm, cảm xúc chân thật mới dễ khiến người khác xúc động.

Hôm sau, Trúc Lan nộp giấy xin tiến cung, đối với Trúc Lan chưa từng chủ động xin tiến cung, Thái Hậu thấy bất ngờ nhưng cũng hồi đáp rằng thời gian tiến cung là vào ngày mốt.

Trước Tiếp