Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1482: Kiểm Tra Xem Sao

Trước Tiếp

Kinh Thành

Chu hầu phủ, Ngọc Nghi ra khỏi chủ viện rồi cũng không quay về sân của mình. Nàng ấy nói với nha hoàn bên cạnh:

- Ngươi gọi Minh Lăng đến đây, bảo rằng ta có việc tìm nó.

Nha hoàn biết chắc chắn là về Vu công tử nên không dám chậm trễ: - Vâng ạ.

Hôm nay hai đứa Minh Lăng và Minh Phong không tới vườn, hai đứa nhỏ cùng đọc sách vỡ lòng, Minh Lăng nghe bảo tỷ tỷ tìm mình thì cứ tưởng là có chuyện gì lớn vội vàng đứng dậy ra hiệu cho bà tử khoác áo choàng lên cho mình.

Chờ ra khỏi phòng mới hỏi nha hoàn:

- Tỷ tỷ có nói là tìm ta làm gì không?

Nha hoàn nói: - Công tử cứ đi rồi sẽ biết ạ.

Lúc trước Chu gia chi không biết bao nhiêu là bạc cho công trình sân vườn, có rất nhiều góc có cảnh đẹp. Vào đông cũng không sợ lạnh vì có chỗ còn lắp cả thủy tinh.

Ngọc Nghi chờ đệ đệ ở trong đình hóng gió, thấy đệ đệ tới thì chỉ vào ấm trà và bảo:

- Uống chung trà cho ấm người đi.

Minh Lăng cũng không cảm thấy lạnh:

- Tỷ tỷ, tỷ tìm đệ có chuyện gì à!

Ngọc Nghi ra hiệu cho nhóm nha hoàn bên cạnh lui xuống hết, nói ra chuyện muốn kiểm tra Vu Việt Dương xem sao.

Trong lòng Minh Lăng cảm thấy khó chịu, Vu gia là nhà sẽ bàn chuyện cưới xin với tỷ tỷ hay sao? Khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính không chịu hé răng.

Ngọc Nghi bật cười nựng mặt đệ đệ, nói:

- Tỷ tỷ giao cho đệ nhiệm vụ này, đích thân đệ hãy kiểm tra y xem sao.

Minh Lăng bày ra vẻ mặt nghiêm túc,. đáp:

- Vâng, chắc chắn đệ sẽ kiểm tra y cẩn thận.

Ngọc Nghi ngồi trong đình hóng gió, nói:

- Vậy tỷ ở đây chờ đệ nhé.

Nàng ấy suy đi nghĩ lại thì thấy nhìn lén Vu công tử là chuyện không thích hợp, nên để đệ đệ đi kiểm tra là thích hợp nhất, con nít mắt tinh tâm sáng, có phải người đàng hoàng không cảm giác của trẻ con là chính xác nhất.

Minh Lăng đảo mắt, đáp: - Vâng.

*

Thôn Thổ gia

Xương Lễ và con trai tìm được nhà của cậu bé vừa rồi, bốn gian nhà tranh, trong sân rất sạch sẽ, còn có một con gà mái.

Mắt Xương Lễ nhìn đống củi, vỡ lẽ:

- Nhà này có dòng tộc để dựa vào.

Minh Huy cũng cho là thế, vì hai người đứng hơi lâu nên cậu bé vừa rồi đi ra hỏi rất dè dặt:

- Lão gia và công tử tới nhà tiểu nhân làm gì ạ?

Xương Lễ trả lời:

- Vừa rồi thấy ngươi bán củi nên muốn xem thử là con cái nhà ai mà hiểu chuyện đến thế, thành ra mới đi theo xem.

Vẻ mặt cậu bé thả lỏng, nói:

- Tiểu nhân là người của dòng họ Vương thị, dòng họ Vương thị chúng con có nề nếp nghiêm minh nên đứa trẻ nào cũng hiểu chuyện hết.

Xương Lễ gật đầu, từ chuyện nhìn thấy vào buổi sáng là hắn đã nhận ra dòng họ Vương thị rất tốt, hơn nữa còn cảm nhận được sự tôn sùng và tin tưởng từ lời cậu bé nói, hắn cười bảo:

- Đúng là nề nếp của dòng họ Vương thị rất tốt.

Cậu bé nghe vậy thì vui vẻ, sau đó chợt nhận ra để khách đứng ngoài cửa thì bất lịch sự quá vội hỏi:

- Mời lão gia và công tử vào, trong nhà không có gì nhưng không thiếu nước nóng. Mời hai vị vào uống bát nước cho ấm người ạ.

Trong lòng Xương Lễ kinh ngạc, cậu bé này can đảm đấy, hắn dẫn con trai vào sân, nói:

- Làm phiền rồi.

Trong cuộc đối thoại sau đó, họ biết được cha của cậu bé này đã chết trận, sau đó mẹ tái giá, bạc trợ cấp do dòng tộc giữ hộ. Mỗi tháng cậu bé sẽ lãnh hai trăm văn từ dòng tộc, mãi cho đến khi nhận lại hết số bạc trợ cấp kia, ba cô nhi họ Vương còn lại cũng như thế, cho dù mẹ không tái giá bạc cũng là dòng tộc giữ.

Bởi vì có dòng tộc nhúng tay nên người thân trực hệ của đám trẻ không dám dòm ngó số bạc đó, một khi bị phát hiện nặng thì bị đuổi khỏi dòng tộc. Bây giờ lại đang thiếu thốn lương thực, người nào có kinh nghiệm cũng biết cuộc sống khổ sở nhường nào. Không có dòng tộc che chở thì khó mà sống sót được.

Cậu bé này khéo ăn khéo nói, ngày ngày kiên trì gánh củi đổi lương thực, là đứa có tính tình kiên nghị và biết tính toán, trong nhà còn hai đứa nhỏ nữa. Một đứa là ca ca mười hai tuổi, trời vừa mới sáng đã tới trường tộc đi học, còn đứa nhỏ nhất là muội muội, năm nay năm tuổi.

Minh Huy nghe say sưa, sau đó hỏi:

- Vậy còn những cô nhi không phải người của dòng họ Vương thị thì sao?

Vẻ mặt cậu bé ủ rũ, nói:

- Dòng tộc của chúng con không lo được ạ. Đại gia gia là Lý trưởng, đại gia gia cũng có xen vào nhưng mà lần nào nhúng tay vào là cuộc sống của họ lại càng thê thảm hơn.

Xương Lễ hỏi: - Bọn chúng khổ lắm sao?

Cậu bé gật đầu đáp:

- Thôn chúng con còn hai nhà khác họ cũng chết trận giống như cha con, một nhà thì thẩm thẩm thắt cổ chết ngay trong đêm, để con cái lại chịu khổ, còn nhà kia thì thẩm thẩm dắt con đi tái giá nhưng lại không che chở mà cứ để con mình bị ức h**p.

Xương Lễ nghĩ thầm, rất ít nhà có nề nếp nghiêm chỉnh như dòng họ Vương thị nên tình huống của những đứa trẻ khác gần giống như nhau.

Xương Lễ và con trai rời đi, Minh Huy không để lại bạc mà chỉ để lại một ít thịt khô hắn bỏ trong túi tiền, cậu bé vừa thấy thịt khô thì thòm thèm, cảm ơn rất nhiều.

Mặc dù đã nghe ngóng được tin tức nhưng vẫn phải gặp trực tiếp mới được, những nhà khác họ đều ở ngoài thôn. Vì hai nhà có con nít và bạc trợ cấp nên rất nổi tiếng. Đứa trẻ đầu tiên là con cháu nhà họ Bộc, mẹ cậu bé tái giá nhưng lại phải mặc áo rơm, đi ງiày rách, trên chân có rất nhiều vết nứt nẻ do rét lạnh. Đứa trẻ còn lại là con cháu nhà họ Đồng, vì không ງặp được nên Xương Lễ hơi sốt ruột, hắn không muốn trì hoãn ở thôn Thổ gia quá lâu, hắn muốn nhanh chóng tới những thôn lân cận rồi sau đó để Huyện lệnh ra mặt tập trung quản lý việc đưa lũ trẻ vào kinh. Hắn sợ nếu còn chậm trễ thì tụi nhỏ sẽ không chịu đựng nổi.

Tâm trạng Xương Lễ rất nặng nề, hắn thì thầm với con trai:

- Nếu như ông nội con không đề nghị thì những đứa trẻ này phải sống trong tình trạng thiếu thốn lương thực rồi, cũng chẳng mấy đứa có thể sống tiếp.

Minh Huy há miệng th* d*c, cuối cùng hắn cũng hiểu được cụm "biết cách đầu thai" mà bà nội nói:

- Cha ơi. Sau này họ sẽ do triều đình tiếp quản, sẽ được ăn no mặc ấm.

Xương Lễ xoa đầu con trai, đáp: - Ừ.

 

Kinh Thành

Vu Việt Dương hơi sửng sốt. Sau đó mới phát hiện mình đã gây ra chuyện bẽ mặt, mặt mũi đỏ bừng. Minh Lăng còn ngơ ngác hơn, nó đang bận suy nghĩ xem nên kiểm tra Vu công tử như thế nào đây. Thế mà chưa nghĩ ra cách đã bắt gặp Vu công tử vừa ra khỏi nhà vệ sinh. Nó đứng dựa vào lan can suy nghĩ, bỗng bị người ta kêu rồi giật mình đứng không vững đập đầu vào lan can.

Vu Việt Dương lúng ta lúng túng, nói:

- Ta thấy tiểu công tử đang đứng ở chỗ nguy hiểm quá nên mới mở miệng nhắc nhở, không ngờ lại dọa tiểu công tử rồi.

Ngọc Nghi nhận được tin thì hú hồn, vội vàng chạy lại, thấy trán đệ đệ đỏ lên thì hai mắt lập tức lưng tròng, nói:

- Là lỗi của tỷ.

Vu Việt Dương kêu một tiếng, sau đó lại thấy vành mắt Chu tứ cô nương đỏ bừng, giống như có thể rơi nước mắt bất cứ lúc nào, y lại luống cuống hơn:

- Không, không phải, đều là lỗi của ta, ta không nên kêu ra tiếng mà nên tới gần mới phải. Vậy thì đã không dọa tiểu công tử rồi.

Ngọc Nghi bình tĩnh nghe hiểu sự việc, không phải đệ đệ vô tình bị đập đầu mà là bị ງiật mình, nàng ấy nhìn Vu Việt Dương bằng ánh mắt khó diễn tả, còn chưa kiểm tra đã đắc tội đệ đệ nàng ấy rồi.

Vu Việt Dương mặt đỏ như gấc, y vốn có những suy nghĩ không được tự nhiên, bây giờ còn gặp Chu tứ cô nương nên trên đầu như bốc khói, ăn nói vụng về:

- Ta, ta không cố ý.

Minh Thụy híp mắt lại, sao hắn thấy có gì đó không đúng nhỉ. Sau đó lại nghe thấy tiếng Minh Lăng bật cười.

Đúng là Minh Lăng nở nụ cười, nó chỉ bị đập nhẹ thôi, trán hơi đỏ chứ thật ra không sao cả, toàn do Vu công tử làm quá lên cho rằng nó bị thương nặng. Người này đúng là thú vị!

- Đệ không sao, không bị gì hết, cũng phải trách đệ đứng không vững, không phải lỗi của Vu công tử đâu.

Vu Việt Dương cảm thấy tiểu công tử Chu gia đúng là người tốt, y nhếch miệng cười nói:

- Là do ta l* m*ng.

Minh Lăng bước tới trước:

- Vu công tử có má lúm đồng tiền lớn quá, có thể cho ta sờ được không?

Ngọc Nghi ngượng ngùng:

- Chuyện này, Vu công tử không cần để ý lời đệ đệ ta nói đâu.

Nói xong nàng ấy trừng mắt với đệ đệ một cái.

Vu Việt Dương lại không ngại, thấy tự tin về cặp má lúm đồng tiền của mình, y cảm thấy chúng chính là phúc khí, cười nói:

- Được chứ.

Nói xong y ngồi xổm xuống, Minh Lăng hơi sửng sốt, không ngờ y thật sự cho nó sờ, sau đó nó giơ tay sờ không khách sáo chút nào.

Ngọc Nghi nhìn tay đệ đệ, thằng nhóc này không chỉ sờ mà còn dùng một ngón tay để ấn lên lúm đồng tiền nữa chứ, nàng ấy co ngón tay của mình lại, trong lòng nghĩ thầm sao Vu công tử trông khờ thế.

Minh Lăng rút tay về, làm lễ chào hỏi:

- Minh Lăng thất lễ rồi, còn phải cảm ơn ý tốt ban nãy của công tử.

Vu Việt Dương đứng lên đáp lễ:

- Tiểu công tử khách sáo quá.

Nụ cười trên khóe miệng Minh Thụy nhạt dần, trước kia hắn nhìn kiểu nào cũng thấy Vu công tử thuận mắt, bây giờ lại bắt đầu đầu soi mói rồi, nói:

- Chúng ta cũng nên quay về thôi, mọi người còn đang chờ chúng ta đấy.

Vu Việt Dương nói được, nhưng vừa đi hai bước đã không nhịn được mà quay đầu lại, không ngờ Chu tứ cô nương lại đang nhìn mình, y đỏ mặt nhanh chóng quay đầu và không dám nhìn lại lần nào nữa.

Ngọc Nghi sờ mặt mình, hỏi:

- Bộ tỷ đáng sợ lắm hả?

Minh Lăng cười: - Tỷ à, Vu công tử ngượng đó.

Ngọc Nghi bật cười, giơ tay lên xoa trán đệ đệ rồi hỏi:

- Không đau thật hả?

- Không đau, chỉ là da đệ non thôi.

Ngọc Nghi nắm tay đệ đệ:

- Đệ cảm thấy y thế nào?

- Rất dễ ức h**p.

Chắc chắn Vu công tử sẽ sợ tỷ tỷ.

Ngọc Nghi hé răng, Minh Lăng hỏi:

- Tỷ ơi, là y sao?

Ngọc Nghi cười cong mắt:

- Đệ đoán xem.

Minh Lăng nói: - Chắc là thế, nếu tỷ tỷ không vừa ý thì đã không hỏi đệ cảm thấy Vu công tử như thế nào.

Haiz, nó còn chưa biết được nhiều mặt chữ nhưng nó muốn viết thư cho cha mẹ quá.

*

Hoàng cung

Chu Thư Nhân bình tĩnh nງó lơ ánh mắt của Nhị hoàng tử, chậc chậc, anh không thấy chột dạ chút nào, chuyện Hoàng Thượng gia tăng bài vở cho các hoàng tử chẳng liên quan xíu xiu nào tới anh cả.

Nhị hoàng tử hối hận muốn chết, hôm qua y không chỉ gặp được Tam vương thúc mà còn có Nhị vương thúc. Theo y còn có Trương Cảnh Hoành, khiến những tính toán của y trông vô cùng non nớt, y đã chịu một cú sốc lớn, thế mà hôm nay phụ hoàng còn tăng thêm bài vở nữa chứ!   

Thái Tử mỉm cười, Nhị đệ trưởng thành rồi, nhưng bài vở vẫn còn ít quá, vì sự nghiệp học tập của các đệ đệ mà người làm đại ca như cậu ta đúng là rầu thúi ruột!

Hoàng Thượng cứ như không phát hiện sự khác thường của đứa con trai thứ hai, hỏi Chu Thư Nhân:

- Chu hầu gia rất biết cách dạy trẻ, có phải bài vở mà trẫm tăng thêm vẫn còn ít đúng không?

Chu Thư Nhân cảm nhận được ánh mắt của mấy vị hoàng tử, cứ như đang sợ anh sẽ nói ra lời gì đó rất đáng sợ:

- Thần cảm thấy...

Ái chà, anh cố ý tạm dừng, muốn chơi xấu, tới khi thấy vẻ mặt căng thẳng của mấy vị hoàng tử mới nở nụ cười, nói:

- Thần cảm thấy tạm ổn rồi ạ.

*

Thôn Thổ gia

Xương Lễ và Minh Huy vừa quay về nhà Lý trưởng, bên cạnh Lý trưởng là một cô bé, mặt mũi cô bé bầm tím, trên trán còn chảy máu, Lý trưởng tức giận, nói:

- Đi, ta về nhà với cháu.

Cô bé khóc như mưa:

- Ca ca cháu sắp chết rồi, cả người nóng hổi, bị nhốt trong phòng chứa củi, hu hu.

Xương Lễ hỏi: - Đây là ai thế Lý trưởng?

Lý trưởng không muốn nói vì chuyện có liên quan đến thể diện của thôn, sớm biết thế thì năm xưa đã không cho những người khác họ này định cư rồi. Dính tới thể diện của thôn Thổ gia nên Lý trưởng không nói nửa lời mà đi thẳng luôn, Minh Huy thì thầm:

- Cha ơi, chúng ta đi xem đi.

Trong lòng Xương Lễ có linh cảm chẳng lành:

- Ừ.

Trước Tiếp