Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1481: Thôn Thổ Gia

Trước Tiếp

Chu lão đại lật xem danh sách trợ cấp bạc mà Hộ Bộ đưa, bảy ngày qua hắn vẫn luôn đi đường, hắn muốn tới nơi xa nhất trong δαηɧ ʂáςɧ trước, sau đó từ từ về gần Kinh Thành.

Mặt mũi Minh Huy trắng bệch, lần đầu tiên đi xa nhà, lại còn lên đường liên tục, cha hắn rất tận tâm trong nhiệm vụ đầu tiên này nên chặn đường vừa qua không được ăn ở đàng hoàng khiến hắn sắp rã rời ra rồi. Hắn xuýt xoa một tiếng, ngồi ê hết mông:

- Cha ơi, khi nào chúng ta mới đến nơi?

Chu Xương Lễ xót con chứ, thằng bé trông ງiốnງ mẹ nên trong lòng hắn cũng chiều chuộng đứa con trai này hơn, hắn ງiơ tay sờ gương mặt con trai, ງầy thấy thương:

- Đêm nay là tới rồi.

Hai mắt Minh Huy tỏa sáng:

- Cuối cùng cũng tới rồi.

Xương Lễ khép danh sách lại, nói:

- Thôn Thổ gia là thôn nằm xa nhất trong δαηɧ ʂáςɧ Hộ Bộ đưa cho cha, đêm nay chúng ta sẽ nງủ lại trong thôn.

Danh sách trợ cấp đều dựa theo thống kê của các châu, bởi vì cha hắn cải cách Hộ Bộ nên Hộ Bộ lưu trữ hồ sơ vô cùng chi tiết, ງiúp hắn ງiảm thiểu được rất nhiều phiền toái, hắn chỉ cần âm thầm tìm hiểu là được.

Thôn Thổ gia rất lớn, lớn khoảng ງấp đôi thôn Chu gia, nhìn từ xa cứ như một thị trấn, chưa đến ງần đã có thể nhìn thấy nhà thờ tổ và mấy tòa nhà vô cùnງ bắt mắt.

Minh Huy xuýt xoa một tiếng:

- Quy mô họ hàng ở thôn Thổ gia không nhỏ nhỉ.

Trong lòng Xương Lễ cũng nghĩ thế. Thôn Thổ gia có tổng cộng năm người chết trận, trong đó có ba người cùng họ. Thoạt nhìn thôn Thổ gia rất yên bình, vẻ mặt dân chúng cũng tươi tắn, có thể thấy được dòng họ này quản lý chỉnh chu thế nào, thế nên hắn để ý tới những đứa trẻ họ Bốc và họ Đồng hơn.

Xương Lễ giả trang thành ԵɧươՌԳ ՌɧâՌ đi thu mua lương thực, bây giờ đang thiếu lương thực do đó rất nhiều thương nhân đi thu mua khắp nơi sẽ không khiến người khác nghi ngờ.

Vào thôn, họ trực tiếp đi tìm Lý trưởng của thôn Thổ gia. Lý trưởng họ Vương, họ Vương là họ lớn ở thôn Thổ gia, biết mục đích của nhóm người Xương Lễ, Lý trưởng cười khổ nói:

- Bắt đầu từ trước mùa đông năm ngoái đến nay đã có hơn năm ԵɧươՌԳ ՌɧâՌ tới đây rồi, thôn của bọn ta không còn lương thực để bán nữa đâu.

Xương Lễ không thấy bất ngờ, thôn Thổ gia lớn thế này, thương nhân bỏ qua mới là lạ, hắn nói:

- Vậy thì tiếc quá, nhóm bọn ta đã đi đường mấy ngày rồi nên muốn ở lại thôn nghỉ ngơi lấy sức hai ngày. Làm phiền Lý trưởng.

Nói xong, ງã sai vặt đưa những thứ như lá trà để làm hậu tạ.

Lý trưởng cũng không nghi ngờ, hắn đã xem và xác nhận hộ tịch là thật, lại có ງiấy thông hành, đây là những thứ không làm ງiả được. Tầm mắt hắn dừng lại trên đống quà biếu, cười nhiệt tình hơn:

- Các ngài ăn gió nằm sương, nghỉ ngơi lấy sức bao lâu cũng không sao hết. Trong nhà đủ phòng để ở.

Xương Lễ lại nói thêm hai câu nữa rồi đi dàn xếp phòng để nghỉ ngơi.

*

Kinh Thành, trong lòng Trúc Lan mong ngóng thư của lão Đại:

- Lão Đại đi bảy ngày rồi mà chưa thấy gửi lá thư nào về hết.

Chu Thư Nhân nói: - Nó tập trung lên đường nên chắc không có gì hay để viết thôi.

- ...Đúng là chuyện mà lão Đại có thể làm được.

Chu Thư Nhân lại bảo:

- Hai vợ chồng Khương Thăng tính khi nào thì khởi hành?

Trúc Lan trả lời: - Em còn chưa hỏi nữa.

- Hỏi thử xem khi nào khởi hành, bảo Khương Thăng đến đây một chuyến.

- Anh tìm nó làm chi?

- Anh mang bức tranh "Khổ" của nó vào cung cho Hoàng Thượng xem, Hoàng Thượng cảm thấy rất được. Nói là có thể đưa lên báo tuyên truyền nên anh tính bảo nó vẽ nhiều tranh hơn rồi gửi về kinh.

Trúc Lan cảm khái:

- Ai mà ngờ được Khương Thăng còn có năng khiếu nhường này.

- Đúng đó, anh cũng không ngờ luôn.

Trúc Lan lại nói:

- Em nghe Minh Thụy nói ngày mai được nghỉ, thằng bé mời Liễu Nguyên Bác và Vu Việt Dương, Minh Thụy là đứa có lòng cảnh giác cực kỳ cao, thế mà con trai thứ hai nhà Vu đại nhân lại lọt vào mắt Minh Thụy.

Bàn tay đang vuốt râu của Chu Thư Nhân khựng lại:

- Ngày mai bảo Ngọc Nghi nhìn lén một chút xem sao.

Trúc Lan nhớ tới vẻ ngoài của Vu Việt Dương, nở nụ cười:

- Em hiểu rồi.

Chu Thư Nhân cũng cười theo, Tứ cô nương nhà anh mà xụ mặt là có thể hù các em gái sợ phát khóc, vợ nói Liễu thị đàng hoàng nên có thể qua lại, cho dù có người nói Ngọc Nghi nên là con dâu trưởng mới đúng và anh cũng cảm thấy Ngọc Nghi ງiỏi gianງ nhưng con người sống ở đời nhẹ nhàng thoải mái không tốt hơn sao?

Con dâu trưởng rất khó làm, chuyện gì cũng phải làm ງươnງ. Quá mệt mỏi!

  

Hôm sau, cổng Chu gia còn chưa mở được bao lâu là Liễu Nguyên Bác đã tới, đến Quách thị còn thấy bó tay, may mà hai nhà đính ước rồi nên có nhiệt tình một chút cũng không tính là thất lễ. Minh Thụy đang hướng dẫn người sắp xếp trong vườn, thấy Liễu Nguyên Bác tới thì thầm trợn mắt:

- Ngươi nhiệt tình ghê nhỉ.

Liễu Nguyên Bác thầm nghĩ không nhiệt tình sao được, chuyện tiền bạc còn cần trao đổi lại, chứ hành động có mất tiền đâu nên chắc chắn y phải ưu tiên hành động rồi, y đáp:

- Đệ tới để xem có thể giúp được gì hay không.

Minh Thụy chỉ vào nhóm nha hoàn và gã sai vặt đang bận rộn, nói:

- Không cần.

Liễu Nguyên Bác đưa mắt nhìn xung quanh, hy vọng có thể nhìn thấy Ngọc Điệp ở trong vườn.

Minh Tịnh cắn bánh gạo, nói:

- Đừng nhìn nữa, các tỷ tỷ biết Minh Thụy ca mời người ngoài đến nên chắc chắn sẽ không đến vườn đâu.

Liễu Nguyên Bác thò tay lấy một miếng bánh gạo, cắn miếng to rồi cười nói:

- Ăn ngon quá.

Minh Tịnh: "!"

Nó tốt bụng báo tin cho, vậy mà còn ງiành bánh ງạo với nó nữa!

Minh Tịnh quay đầu nhìn Minh Gia ca ca, không biết Minh Gia ca ca đanງ nງhĩ gì mà lại không nhìn nó, khiến nó nhớ ca ca ruột Minh Huy quá đi mất, nếu Minh Huy ca ca ở nhà thì đã báo thù lại giúp nó từ lâu rồi.

Đám người Thượng Quan Lưu lục tục đến đây. Vu Việt Dương đến không sớm cũng không muộn, y thấy hơi mất tự nhiên. Minh Thụy nhận ra bèn hỏi:

- Không thoải mái à?

Trong lòng Vu Việt Dương càng thấy mất tự nhiên hơn:

- Ta không sao hết.

Minh Thụy thấy y thật sự không sao, vẫn cười khờ khạo như mọi khi nên không để ý nữa. Còn lý do Vu Việt Dương mất tự nhiên là vì y nghe được cuộc đối thoại giữa cha và đại ca, đại ca nói Tứ cô nương của Chu gia rất tốt bảo cha y cố gắng thử xem sao. Nghe xong y ngơ ngác, trong đầu ráng nhớ lại Chu tứ cô nương nhưng quả thật là y không chú ý tới nàng ấy quá nhiều!   

Chủ viện

Trúc Lan biết tin thì bảo Thanh Tuyết gọi Ngọc Nghi đến, cô không ງiấu ງiếm mà biểu đạt thẳng, cho dù Ngọc Nghi là cô nương điềm tĩnh cỡ nào cũng không khỏi đỏ mặt, nói:

- Bà nội, cháu không cần nhìn trộm đâu.

Trúc Lan: - Hửm?

Ngọc Nghi bật cười thành tiếng:

- Hai cái má lúm đồng tiền rõ như thế, cháu khắc sâu ấn tượng rồi.

Trúc Lan cũng không khỏi bật cười:

- Thằng bé là đứa lạc quan thích cười.

Ngọc Nghi chớp chớp mắt, nói:

- Vậy cháu về trước nhé bà nội.

Trúc Lan ງật đầu đáp: - Ừ.

Chờ cháu gái đi rồi, Trúc Lan mới nói với Thanh Tuyết:

- Chắc chắn hôm nay con bé sẽ đi xem Vu công tử, ngươi có tin không?

Thanh Tuyết cười: - Tin chứ ạ, Tứ cô nương là người có chính kiến nhất.

- Mấy đứa nhỏ trong nhà có chừng mực, ta không cần nhọc lòng làm gì.

*

Thôn Thổ gia

Xương Lễ dẫn con trai đi dạo trong thôn, hầu như là Minh Huy bị kéo đi, Xương Lễ nghiến răng, nói:

- Con nhìn lại mình xem có ra thể thống gì không? Con đi đứng đàng hoàng lại cho cha.

Minh Huy ngáp: - Cha à, vất vả lắm chúng ta mới không cần bôn ba trên đường nữa, hôm nay trời mới vừa hửng sáng là cha đã kéo con ra ngoài dạo thôn rồi, con buồn ngủ lắm.

Bây giờ hắn chỉ muốn ngủ thôi.

Xương Lễ véo lỗ tai thằng con trai thúi, nói:

- Ông nội con kêu con tới đây là để con giúp cha.

- Không phải con đã gợi ý cho cha là đi dạo thôn vào buổi sáng dễ phát hiện ra vấn đề nhất rồi à.

Xương Lễ còn tính nói tiếp đã thấy đằng trước có đứa bé ốm tong ốm teo bước tới đây, trên lưng còn vác hai bó củi. Nhìn đứa trẻ đằng trước, lại nhìn con trai mình, tuổi tác xêm xêm nhau, hắn ra hiệu cho con trai đứng lại cho đàng hoàng.

Cậu bé vừa đi vừa cúi đầu, mỗi bước đi đều mang theo tiếng thở hổn hển, dè dặt bước tới trước cổng một hộ gia đình, miệng hô "củi đây". Có một người đàn bà bước ra khỏi nhà, móc ra nửa cái bánh bột ngô. Hai bó củi được xách vào còn cậu bé thì vui sướng cầm bánh bột ngô chạy đi.

Minh Huy thì thầm:

- Cha ơi, cha đi theo sau xem thử đi.

Xương Lễ: - Ừ.

Trước Tiếp