Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1480: Vừa Làm Đã Thất Bại

Trước Tiếp

Chớp mắt đã qua bảy ngày, thư từ Chương Châu được gửi tới Kinh Thành, Hồ thị vừa nhận được thư đã chạy tới Chu hầu phủ, Trúc Lan biết tin thì mời Hồ thị đến chủ viện. Sau khi hai vợ chồng Ngọc Sương đi Chương Châu thì Hồ thị cứ ru rú trong nhà, phần lớn thời gian ở tại ɬɧôŋ ɬཞąŋ g. Thế nên hôm nay đến tức là có chuyện gì đó không tầm thường.

Hồ thị nén cảm giác lo lắng xuống, nhếch môi mỉm cười:

- Lão phu nhân, con tới để nói cho bà thông gia biết con chuẩn bị tới Chương Châu ở một khoảng thời gian. Định hỏi xem bà thông gia có muốn gửi gì hay không để con tiện thể mang đi luôn.

Trúc Lan gừng càng già càng cay, sự khác thường của Hồ thị không thể qua mắt được cô.

Thanh Tuyết bước tới nói:

- Hôm nay đại tiểu thư gửi thư về ạ.

Trúc Lan hỏi: - Chẳng lẽ Chương Châu xảy ra chuyện gì sao?

Hồ thị đối diện với ánh mắt của lão phu nhân, thở dài nói:

- Con vốn không muốn khiến lão phu nhân phải lo lắng, con nghĩ rằng trong thư Ngọc Sương gửi cũng chỉ kể chuyện vui thôi.

Trúc Lan nói: - Ta biết ngươi có lòng tốt, nhưng làm trưởng bối thì sao lại không lo lắng cho con cháu được, ngươi nói đi, hai vợ chồng Ngọc Sương gặp chuyện gì?

Hồ thị tính sai ở chỗ không ngờ lão phu nhân lại cho gặp mình, biết không thể giấu giếm được nên bà ấy mới kể:

- Ngọc Sương lại có thai, chỉ là bị xúc động mạnh nên cái thai này không được ổn định lắm. Con tính đích thân qua đó chăm sóc con bé.

Người làm mẹ chồng như bà ấy chẳng cần lo lắng gì, con tཞai và con dâu có nhà thông gia nhọc lòng rồi. Bây giờ con dâu lại có thai, còn chịu xúc động mạnh nên mặc dù con tཞai không nói thẳng là mời bà ấy tới đó nhưng cũng ngầm nhắn nhủ rằng bà ấy rất có kinh nghiệm trong việc chăm sóc người khác.

Trúc Lan hỏi ra thắc mắc trong lòng:

- Sao lại xúc động mạnh?

Hồ thị kể lại những chuyện đã xảy ra:

- Ngọc Sương chưa từng trải qua chuyện này, vả lại còn trẻ tuổi nên đã mơ thấy ác mộng mấy đêm liền rồi. Con không yên tâm để Lưu Phong chăm sóc con bé.

Trúc Lan nhắm mắt lại, đừng nói là Ngọc Sương nhìn thấy tận mắt, đến người chỉ nghe như cô còn thấy trong lòng vô cùng khó chịu, cô nói:

- Để ngươi phải vất vả rồi.

- Lão phu nhân à, con chăm sóc con dâu của mình thì vất vả cái gì. Đây là chuyện mà con nên làm.

Triệu thị đọc thư xong mới tới đây, lúc tới trên mặt đầy ý cười:

- Con bé Ngọc Sương lại mang thai rồi, đây cũng xem như chuyện tốt đầu tiên trong năm.

Trúc Lan nâng mí mắt lên, con bé Ngọc Sương này chỉ báo tin vui, Hồ thị đúng là hiểu Ngọc Sương, thấy quan hệ mẹ chồng nàng dâu của nó tốt như thế cô cũng mừng:

- Thông gia tính tới Chương Châu, con muốn gửi cái gì thì nhờ thông gia mang đi đi.

Triệu thị mặt mày hớn hở vì con gái có thai, thế nên cũng không phát hiện sự khác thường của Hồ thị:

- Vâng ạ, con soạn xong rồi gửi sang ngay.

Trong lòng Hồ thị ngầm hiểu là lão phu nhân muốn giấu chuyện này, cười nói:

- Được, thôi con cũng nên về sửa soạn đồ đạc.

Trúc Lan nói: - Trong phủ ngươi không có nhiều gã sai vặt, vậy nên nhớ tìm vài bảo tiêu hộ tống. Bây giờ đi đường xa nhiều nguy hiểm lắm.

Người sắp chết đói còn nguy hiểm hơn cả thú hoang.

Hồ thị từng trải qua thời chiến loạn, đáp:

- Cảm ơn lão phu nhân đã nhắc nhở, con sẽ tìm bảo tiêu hộ tống.

Triệu thị nói: - Để ta phái vài người đi theo tỷ.

Gã sai vặt nhà mình đều biết võ, để họ hộ tống thông gia thì thị cũng có thể yên tâm hơn, không thể vì chuyện con gái mang thai mà làm bà thông gia đi đường bị thương được, như vậy không hay.

*

Hoài Châu

Xương Trung ghé vào lan can trên lầu, mắt nhìn về phương xa, Lư Gia Thanh tìm rất nhiều nơi mới tìm thấy hắn, hỏi:

- Sao công tử lại trốn tới đây?

Xương Trung cúi đầu:

- Ta thấy hơi nhớ nhà, qua mấy ngày nữa là ta rời nhà được tròn một năm rồi.

Lư Gia Thanh nói: - Không phải Ngô đại nhân nói chờ tới đầu xuân sẽ đưa công tử hồi kinh hay sao?

Xương Trung thở dài:

- Thì cũng vì biết ngày nên nỗi nhớ trong lòng ta càng khó đè nén được, mỗi ngày chỉ cảm thấy thời gian trôi qua lâu quá.

Một năm ở Hoài Châu, hắn thay đổi rất nhiều, chiều cao tăng vọt, vẻ mũm mĩm cũng biến mất và tính tình chững chạc hơn. Năm qua Ngô Minh ca vẫn luôn mài giũa lại tính tình của hắn.

Lư Gia Thanh nghe công tử nhắc nhiều về Kinh Thành khiến y cũng rất mong đợi.

Xương Trung cười nhe răng:

- Thận Hành đi cũng sắp nửa năm rồi.

Năm ngoái bùng nổ chiến tranh, Thận Hành vừa nhận được thư đã khởi hành hồi kinh, còn không dẫn hắn đi cùng, không có Thận Hành bên cạnh nên hắn muốn ra ngoài lại càng khó hơn.

Lư Gia Thanh mím môi, Thận Hành là sư phụ dạy y võ nghệ, y cần cù chăm chỉ luyện võ, không biết lúc tới Kinh Thành thì Thận Hành sư phụ có thấy vừa lòng hay không.

Xương Trung nghe tiếng đàn trong vườn hoa, bĩu môi. Hắn là khách quý của Ngô phủ, từ khi cha lên làm Chu hầu gia, hắn trở thành Hầu phủ công tử, chậc chậc… lần nào Ngô gia tổ chức tiệc chiêu đãi cũng có rất nhiều người hỏi thăm về hắn, phiền chết đi được!

 

Kinh Thành Hộ Bộ

Chu Thư Nhân thấy Nhị hoàng tử, trong lòng thầm nghĩ lịch học mà anh đề nghị còn ít quá đến mức Nhị hoàng tử vẫn còn thời gian để tới Hộ Bộ.

Nhị hoàng tử rất khiêm tốn:

- Chu thượng thư, ta nghe Thái Tử đại ca nói đại nhân phụ trách việc thành lập cô nhi viện. Trong lòng ta đầy xúc động nên hôm nay mới mạo muội đến đây.

Chu Thư Nhân nhướng mày, trả lời:

- Điện hạ à, bây giờ người phụ trách thành lập cô nhi viện là Sở Vương, thần đã bàn giao hết mọi chuyện cho Sở Vương rồi, nếu điện hạ muốn hỏi gì thì hãy tới thành Đông tìm Sở Vương nhé.

Nhị hoàng tử: "!"

Chuyện này xảy ra khi nào?

Chu Thư Nhân mỉm cười, nói:

- Chỉ mới bàn giao cho Sở Vương sáng nay thôi, là ý chỉ của Hoàng Thượng.

Cô nhi viện được mở trên danh nghĩa của Hoàng Thượng, nhưng ngài và Thái Tử rất bận nên cuối cùng chọn Sở Vương phụ trách. Có bản kế hoạch hoàn chỉnh do anh viết, Sở Vương không cần động não thành ra hắn không thể từ chối nhận ռhıệm ѵụ này được.

Nhị hoàng tử hít sâu một hơi, vốn đã ngầm bực mình vì việc học quá nặng nề, nay còn giao ռhıệm ѵụ này cho Sở Vương, đó là một Vương gia trưởng thành nên cho dù y có muốn nhúng tay vào cũng không dám:

- Vậy để ta đi tìm Vương thúc.

Chu Thư Nhân gọi người tới:

- Để thần bảo Trương đại nhân dẫn điện hạ đi ạ.

Nhị hoàng tử vừa thấy Trương Cảnh Hoành là lại thấy tức nghẹn, lén nhìn Chu thượng thư một cái. Y thấy hối hận vì sự l* m*ng của mình quá, ở đây nào có ai đơn giản đâu.

Chu Thư Nhân chờ Nhị hoàng tử đi rồi mới lắc đầu bật cười, còn chưa trưởng thành đã muốn nhảy nhót nên hôm nay mới phải chịu cú sốc không nhỏ. Haiz, vẫn còn chưa đủ trải nghiệm. Hôm nay cho y nhận rõ hiện thực một chút cũng tốt.

Nhị hoàng tử lên xe ngựa với vẻ mặt cứng đờ như khúc gỗ, y liếc nhìn Trương Cảnh Hoành, vị này cũng từng tranh đấu với phụ hoàng, lại nghĩ tới Sở Vương sống lưng cứng đơ. Y hối hận vì hôm nay ra ngoài, cứ tưởng rằng có thể làm thân với Chu hầu gia hơn một chút để học ít bản lĩnh nhưng ai ngờ hôm nay y vừa bắt tay vào thực hiện đã thất bại rồi!  

*

Thành Đông

Sở Vương lật xem bản kế hoạch rồi nói với nhị ca tới hóng hớt:

- Ngày xưa nên mượn sức Chu Thư Nhân mới đúng.

Tề Vương liếc một cái, Sở Vương khép bản kế hoạch lại nói:

- Nếu nói người này lòng dạ rộng lớn thì lại có lúc hắn ích kỷ bên vực người mình, đúng là một người phức tạp.

Tề Vương lại bảo:

- Hắn rất dễ hiểu, hắn nỗ lực tới bây giờ chỉ là để sống thoải mái và tự do hơn thôi.

Sở Vương cười khẽ: - Nhị hoàng huynh nói đúng.

Tề Vương nhìn cô nhi viện có thể chứa được cả ngàn người, trong cô nhi viện còn phân chia nam nữ thì cười khẽ một tiếng:

- Để người có công danh tới dạy học, đúng là chỉ có hắn mới nghĩ ra.

Sở Vương nói: - Chu hầu gia mượn cớ hay lắm, con cái của những anh hùng bảo vệ quốc gia, trên người những Đứą ɬཞẻ này có công trạng và vinh quang của bậc cha thúc, thế nên dạy bọn chúng học vừa có được tiếng thơm lại vừa có thể khiến Hoàng Thượng nhớ tới. Cho dù không có thù lao thì những người khác cũng sẽ tranh nhau vỡ đầu, kế sách này cao tay quá.

Tề Vương lại xem lướt qua bản kế hoạch:

- Từng hạng mục đều mang lại lợi ích cho hoàng thất, hắn nghĩ ra được thế này đúng là phục thật.

Hắn tin rằng trong lòng Hoàng Thượng cũng cảm thấy có gì đó kỳ kỳ như hắn, chỉ là không tìm được nguyên do cho cảm giác kỳ kỳ này thôi.

Chu Thư Nhân chẳng thèm sợ đám người Hoàng Thượng thấy có gì đó kỳ lạ, vì bọn họ không thể biết anh đến từ tương lai, lại càng không đoán được anh đang gieo một hạt giống, chỉ cho rằng kế hoạch này quá hoàn mỹ thôi.

 

Trước Tiếp